Ong————
Huyết Văn Giới tỏa ra từng luồng huyết quang.
Tạo thành một thế giới màu máu, Huyết Vương ngồi xếp bằng ngay giữa thế giới đó.
Hắn mở mắt, thi lễ với Dạ Huyền: “Kính chào tiền bối.”
Dạ Huyền khẽ gật đầu.
Thế giới màu máu biến mất, dường như đã quay trở lại Huyết Văn Giới.
Liệt Thiên Đế mân mê Huyết Văn Giới, khẽ nói: “Đồ nhi biết quy củ của Nghịch Cừu Nhất Mạch, đến lúc đó sẽ để Huyết Vương đi Thiên Uyên Phần Địa một chuyến trước, đợi hắn vượt qua thử thách của Nghịch Cừu Nhất Mạch rồi mới để hắn cùng ta xuất chinh.”
“Ngươi không đợi Hồng Uyên và Hiên Viên à?”
Dạ Huyền cười hỏi.
Chiến Ma Hồng Uyên, Kiếm Hoàng Hiên Viên.
Hai cánh tay đắc lực của Liệt Thiên Đế ở kiếp này.
“Nếu sư tôn không vội, đồ nhi có thể đợi một chút.”
Liệt Thiên Đế toe toét cười.
“Tiểu tử nhà ngươi là đang đợi ta hỏi đấy à?” Dạ Huyền bật cười lắc đầu.
“Hì hì.” Liệt Thiên Đế cười mà không nói.
Bọn họ là sư đồ thật sự.
Đều thấu hiểu lẫn nhau.
Những lời thừa thãi tự nhiên không cần nói nữa.
Hai thầy trò dạo bước trong Tự Tại Thiên, mãi đến lúc sắp chia tay, Liệt Thiên Đế mới lên tiếng hỏi:
“Sư tôn, hiện tại Nghịch Cừu Nhất Mạch còn ai mà ta quen không?”
“Cũng không ít, Thủ Dạ Nhân, Đả Canh Nhân ngươi đều quen cả.”
“Hết rồi sao?”
“Ừm.”
“Những người khác đều chết rồi, hay là đang ở Thiên Uyên Phần Địa?”
“Có người đã chết, có người bị vi sư chôn ở Thiên Uyên Phần Địa rồi.”
“Trường sinh thì dễ, vĩnh sinh khó cầu a…”
“Xì, tiểu tử nhà ngươi cũng biết cảm khái mấy thứ này à?”
“Ha ha ha, chẳng phải do sư tôn dạy sao?”
“Cút đi.”
“Tuân lệnh.”
“…”
Dạ Huyền dõi mắt nhìn Liệt Thiên Đế rời đi.
Trở về từ Táng Đế Cựu Thổ, dĩ nhiên là phải về Hoàng Cực Tiên Tông xem sao.
Dạ Huyền thì lười chẳng muốn về.
Với sự hiểu biết của hắn về tiểu tử này, đợi đến khi Liệt Thiên Đế biết hắn lại trở thành con rể ở rể của Hoàng Cực Tiên Tông, chắc chắn sẽ lôi chuyện này ra cười nhạo hắn mãi không thôi.
Đừng thấy tiểu tử này là đệ tử thân truyền của hắn, nhưng chắc chắn là kẻ khó trị nhất trong số những đệ tử mà Dạ Huyền từng dạy.
Nhưng hắn cũng là đệ tử thân cận nhất của Dạ Huyền.
Không vì gì khác.
Tiểu tử đó hiểu hắn.
Nhưng đôi khi cũng thật phiền phức với tên nhóc này.
Chỉ là không hiểu vì sao, có thể gặp lại tiểu tử này, trong lòng vẫn có chút vui vẻ.
Có Tiểu Liệt ở đây, hắn sẽ nhàn nhã hơn nhiều.
Giao Nghịch Cừu Nhất Mạch cho hắn cai quản, rất yên tâm.
Dù sao thì tiểu tử này cũng từng ở trong tất cả mười ba phe phái của Nghịch Cừu.
“Cũng nên tiêu hóa một chút rồi.”
Dạ Huyền ngồi xếp bằng trên vòm trời của Tự Tại Thiên, thân hình dần dần ẩn đi.
Mặc dù hắn đã nhớ lại ký ức của mình ở kỷ nguyên bên trên ba ngàn kỷ nguyên, nhưng lúc đó vì phần ký ức ấy quá hỗn tạp và rối loạn, hắn chưa kịp sắp xếp lại cho tốt đã bị luồng ký ức đó kéo thẳng đến Huyền Động.
Bây giờ chính là lúc để sắp xếp lại cẩn thận.
Dần dần.
Dạ Huyền chìm sâu vào trong ký ức.
Bóng tối cũng theo đó ập đến.
Khi hắn mở mắt ra, đã quay trở lại kỷ nguyên đó.
Hắn ngây người ngồi trong thanh lâu.
Cả thanh lâu không một bóng người.
Nhưng dưới đất lại đầy những thi thể không toàn vẹn.
Từ gương mặt của những nữ tử đã chết có thể thấy, trước khi lâm chung, bọn họ đã bị nỗi sợ hãi bao trùm.
“Là ta giết sao…”
Dạ Huyền lẩm bẩm một tiếng, ngơ ngác bước ra khỏi thanh lâu.
Sau đó là đủ loại ánh mắt sợ hãi và chứa đầy phẫn nộ, hắn ngây ngốc đứng giữa đường.
Khi một đám cẩm y vệ kéo đến, hắn mơ mơ màng màng bị người ta tống vào thiên lao.
Hắn rất mông lung, cũng chẳng hề phản kháng.
Cuối cùng hình như đã trải qua khoảng 800 năm.
Vương triều phàm gian này đã thay đổi không biết bao nhiêu thế hệ, thậm chí còn bị địch quốc công phá.
Khi hắn tỉnh táo lại, là lúc nữ đế của địch quốc đích thân đến thiên lao, nói muốn diện kiến Dạ Huyền, vị trường sinh bất tử trong truyền thuyết.
Kết quả là Dạ Huyền cứ thế bước thẳng ra khỏi thiên lao.
Nhưng không biết đi đâu về đâu, hắn vẫn đi theo nữ đế đến vương triều mới.
Hắn được lập làm chủ hậu cung.
Thật nực cười.
Dù Dạ Huyền biết đây chỉ là hồi tưởng lại ký ức, nhưng khi tự mình trải nghiệm cũng cảm thấy cạn lời không sao tả xiết.
Hắn, đường đường là Bất Tử Dạ Đế, vậy mà lại trở thành nam sủng của nữ đế?
Có nực cười không chứ.
Cũng không biết đã qua bao lâu, nữ đế già đi, vương triều sụp đổ.
Dạ Huyền một mình bước ra khỏi hoàng cung, đi xem thế gian thịnh vượng.
Lại gặp phải yêu nhân mê hoặc nhân gian, giết vô số lê dân bá tánh.
Dạ Huyền đi ngang qua, cũng nằm trong số đó.
Hắn cũng bị giết.
Hắn cũng ngã xuống theo.
Nhưng lại phát hiện ra mình chẳng hề hấn gì, thế là hắn đứng dậy, liếc nhìn yêu nhân kia một cái.
Yêu nhân đó lập tức cảm thấy kinh ngạc, lẩm bẩm: “Không ngờ lại có hạt giống tốt thế này, sau này ngươi theo ta đi.”
Thế là Dạ Huyền cứ thế đi theo yêu nhân này một cách khó hiểu.
Ký ức đến đây, thật ra Dạ Huyền đã hiểu ra một chuyện.
Sự vĩnh sinh bất tử của hắn, thực chất là bẩm sinh.
Cho dù ở kỷ nguyên này hắn không có mối liên hệ nào với Táng Đế Chi Chủ, cũng không có cái gọi là thân xác quái vật, hắn vẫn vĩnh sinh bất tử.
Hắn theo yêu nhân đến một nơi.
Là một tông môn ma đạo.
Lúc này hắn mới biết, trên thế giới này tồn tại những người tu luyện.
Yêu nhân muốn nhận hắn làm đồ đệ.
Hắn ngây ra, không trả lời.
Yêu nhân liền nói cứ mặc định ngươi là đồ đệ của ta, sau này ngươi sẽ kế thừa y bát của ta.
Nhưng đến ngày thứ ba, thi thể của yêu nhân đã bị người ta mang về, vị trưởng lão ma đạo kia nói, yêu nhân ra ngoài ‘đi săn’, gặp phải đại năng chính đạo, bị người ta một kiếm miểu sát.
Cái gọi là ‘đi săn’ chính là cách nói của người trong ma đạo về việc đi tàn sát phàm nhân để ngưng luyện ma bảo.
Dạ Huyền nhìn thi thể của yêu nhân, ngay trước mặt các trưởng lão khác, hắn đã ăn luôn thi thể của gã.
Sau đó…
Hắn giết luôn trưởng lão ma đạo.
Miểu sát.
Cứ thế giết một mạch, trực tiếp trở thành tông chủ của tông môn ma đạo.
Hắn vẫn đang trong trạng thái mông lung.
Rất nhanh đã bị chiếm đoạt quyền lực.
Tông môn chính đạo tấn công, ma môn thất bại, Dạ Huyền vẫn đang ngủ khò khò trong điện của mình.
Kỳ lạ là, tông môn chính đạo cũng không giết hắn, nói hắn chỉ là một tông chủ bù nhìn, không có tu vi.
Nhưng lại dò ra được Dạ Huyền có tư chất rất cao, thế là mang về tông môn.
Dạy Dạ Huyền phương pháp hô hấp đơn giản nhất.
Dạ Huyền vừa hít vào thở ra đã hút cạn linh khí của tông môn chính đạo, kéo theo cả tông môn chính đạo, toàn bộ đều chết dưới hơi thở của hắn.
Hắn lại một lần nữa trở thành đối tượng bị chính đạo thảo phạt.
Lúc này hắn lại trở nên có chút điên cuồng, hắn không biết bay, gặp núi thì đâm núi, gặp nước thì đạp nước.
Dẫn dụ vô số truy binh.
Dĩ nhiên.
Chết đều là những người này.
Hắn đi đến Đạo Sơ Cổ Địa.
Tiến vào Huyền Động.
Ngủ say sưa trong Huyền Động.
Cũng chính lúc này, Dạ Huyền nhìn thấy phía trên chữ ‘Huyền’ có một bóng người hư ảo, điểm một cái vào hắn, hắn trở nên điên cuồng.
Như phát điên chạy ra khỏi Đạo Sơ Cổ Địa, bắt đầu cuộc tàn sát vô tận.
Cho đến tận cùng của kỷ nguyên.
Hắn đã giết sạch một lượt các Tiên Đế có chiến lực đỉnh cao của kỷ nguyên.
Cho đến khi trên đời không còn một ai.
Hắn cô độc đứng đó.
Năm tháng đằng đẵng.
Cuối cùng từ từ ngã xuống.
Linh hồn chìm vào giấc ngủ sâu.
Khi những ký ức này từng chút một hiện ra, cho đến khi được tiêu hóa hoàn toàn, Dạ Huyền mới từ từ mở mắt, nở một nụ cười.
Tất cả đều không còn quan trọng nữa.
Hắn đã nhìn thấy người ở phía trên chữ ‘Huyền’.
Người đó…