Virtus's Reader
Vạn Cổ Đế Tế

Chương 2869: CHƯƠNG 2868: TÌNH XƯA?

“Hỏng bét!”

Huyết Đồ Tổ Đế nhất thời hồn bay phách lạc, vội vàng nói: “Nhanh lên, nhanh lên, không thì toi đời!”

Hắn vẫn còn quá nhiều chuyện phải làm.

Dã tâm của hắn vẫn chưa thể thực hiện, tuyệt đối không thể chết ở đây!

Hắn có thể cảm nhận được, đây tuyệt đối là thời loạn thế lớn nhất, đồng thời cũng có cơ duyên lớn nhất, nếu lần này không nắm bắt được cơ hội, sau này e rằng sẽ càng khó hơn.

Tuyệt đối không thể chết!

Rắc rắc rắc...

Cành liễu của Lão Quỷ Liễu Thụ xuyên thủng hư không, dù động tĩnh rất nhỏ nhưng vẫn đang giãy giụa muốn phá vỡ sức mạnh của Tổ Đạo Tháp!

Nhưng tác dụng rất nhỏ.

Cùng lúc đó, sau khi Thánh Thiên Ma Đế bị cắt ngang màn tự bạo, cả người đã rơi vào trạng thái thoi thóp.

Phúc gia và Thọ Ông chính là loại “thừa lúc ngươi bệnh, lấy mạng ngươi”, ngay lập tức bắt đầu màn xé sống của bọn họ.

Chân Võ Đế Quân thì phụ trách áp trận.

Dù sao hắn cũng là Cửu Thiên Đãng Ma Tổ Sư, làm loại chuyện này, suy cho cùng cũng không hay ho gì.

Giao cho hai gã này là được rồi.

Sự chú ý của hắn dồn nhiều hơn vào Dạ Đế.

Việc Dạ Đế đột nhiên ra tay là điều không ai ngờ tới.

Vụ nổ của Hồn Hạp cũng khiến tất cả mọi người rợn tóc gáy.

Vật này ở Nguyên Thủy Đế Thành có hung danh cực lớn.

Lai lịch vô cùng đáng sợ.

Không ít người đã phải chịu thiệt trong tay nó.

Cuối cùng nếu không phải Dạ Đế giáng lâm, thu phục vật này, e rằng lúc đó hơn một nửa người ở Nguyên Thủy Đế Thành đã bị Hồn Hạp ăn thịt.

Đây cũng là một trong những kiếp nạn của Nguyên Thủy Đế Thành.

Kể từ khi Hồn Hạp bị Dạ Đế thu phục, rất ít người còn thấy lại vật này.

Nhưng chỉ cần là lão nhân của Nguyên Thủy Đế Thành thì cơ bản đều biết đến nó.

Vụ nổ của Hồn Hạp vừa rồi suýt chút nữa đã dọa cho đám lão già này sợ mất mật.

Bọn họ còn tưởng Hồn Hạp đã mất kiểm soát.

Không ngờ nó vẫn còn trong tay Dạ Huyền!

Còn có cả tòa tháp kia nữa!

Tổ Đạo Tháp!

Nó được mệnh danh là chứa đựng tất cả đại đạo trên thế gian, được xưng là tổ của vạn đạo, vì vậy mới có tên là Tổ Đạo Tháp.

Tương truyền vật này là bảo vật do Dạ Đế tế luyện tất cả đại đạo trên thế gian mà thành, ở Nguyên Thủy Đế Thành năm đó, nó thuộc về một trong Thập Đại Chí Bảo!

Dạ Huyền đạp không mà đứng, nhìn về phía những cành liễu của Lão Quỷ Liễu Thụ vẫn đang giãy giụa, chậm rãi nói: “Ta sớm đã đoán được đám người này có liên quan đến ngươi, nếu ngươi sớm hiện thân thì đâu có mấy trận chiến vô nghĩa này.”

“Lão Quỷ Liễu Thụ, chúng ta cũng là người quen cũ, ra đây nói chuyện chút đi?”

Dạ Huyền chậm rãi nói.

Nhưng uy áp của Tổ Đạo Tháp lại ngày càng kinh khủng.

Trên những cành liễu của Lão Quỷ Liễu Thụ, một vài chiếc lá đã xuất hiện những vết nứt như mạng nhện.

Đó là do sức mạnh mà Lão Quỷ Liễu Thụ bám vào đó đang nhanh chóng vỡ vụn!

Dù cho bản thể của Lão Quỷ Liễu Thụ đang phát lực, dường như cũng khó lòng chống đỡ được sự trấn áp của Tổ Đạo Tháp!

Điều này thật đáng sợ!

“Lão Quỷ Liễu Thụ!”

Mà ở trên Hắc Ám Biên Hoang, sắc mặt của một vài lão nhân cũng trở nên âm trầm.

Một vài tồn tại cổ xưa vốn không hiện thân, giờ phút này cũng xuất hiện, lạnh lùng nhìn Huyết Đồ đang bị trấn áp, trầm giọng nói: “Huyết Đồ, ngươi muốn đoạt quyền là chuyện của ngươi, nhưng ngươi câu kết với Lão Quỷ Liễu Thụ, vậy thì chúng ta chính là kẻ địch!”

“Không sai, Lão Quỷ Liễu Thụ năm đó đã phản bội Nguyên Thủy Đế Thành, thậm chí nếu không phải vì bọn chúng, Nguyên Thủy Đế Thành cũng sẽ không bị bóng tối xâm thực. Bọn chúng là tội nhân vạn cổ, ngươi đoạt quyền là chuyện nhỏ, nhưng câu kết với chúng thì muôn chết cũng khó chuộc tội!”

Từng vị Tổ Đế cổ xưa hiện thân, tuy chưa ra tay nhưng đều đồng loạt phóng ra uy áp, gây áp lực lên Huyết Đồ.

Đồng thời cũng gây áp lực lên thuộc hạ của Huyết Đồ.

Phe Nghịch Cừu vốn đã sĩ khí tăng mạnh, giờ hoàn toàn chiếm thế thượng phong.

Huyết Đồ nhìn những kẻ vừa hiện thân, sắc mặt lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Bọn được gọi là phe trung lập này không tham gia vào chuyện giữa bọn họ.

Nhưng nói cho hay thì gọi là phe trung lập, nói khó nghe thì chính là cỏ đầu tường.

Sau khi chứng kiến thủ đoạn của Dạ Đế, trong lòng bọn họ đã có lựa chọn, vì vậy mới chọn hiện thân vào lúc này, đứng sau lưng Dạ Huyền.

Nếu như hôm nay người thành công là Huyết Đồ hắn, những kẻ này tuyệt đối cũng sẽ không chút do dự mà hiện thân để bỏ đá xuống giếng với đám người Dạ Đế!

Huyết Đồ đã nhìn thấu những kẻ này, hắn chẳng thèm để tâm.

Thực tế, áp lực hắn đang phải chịu rất lớn, cũng không có cách nào mở miệng nói chuyện.

Ầm ầm ầm...

Hỗn Độn Thiên bên ngoài Hắc Ám Biên Hoang không ngừng run rẩy.

Cành liễu của Lão Quỷ Liễu Thụ dường như đang lớn dần, xuyên thủng Hỗn Độn Thiên, khuấy động hư không, bảo vệ Huyết Đồ, để tránh hắn bị trấn áp rồi bị Hồn Hạp ăn thịt.

“Dạ Đế, không nể tình xưa như vậy sao?”

Trong hư không vang lên một giọng nói già nua, mang theo một tia ý cười.

Ở phía trước cành liễu của Lão Quỷ Liễu Thụ, một gương mặt già nua che trời lấp đất cũng dần dần hiển hóa, tựa như được hình thành từ vỏ cây.

Đó chính là Lão Quỷ Liễu Thụ.

Thấy sức mạnh của Lão Quỷ Liễu Thụ tràn đến ngày càng nhiều, Huyết Đồ cũng thở phào một hơi nhẹ nhõm.

“Lão Quỷ Liễu Thụ, ngươi là một tên tội nhân, vậy mà còn dám đến đây!”

Một vị Tổ Đế sau lưng Dạ Huyền trừng mắt nhìn Lão Quỷ Liễu Thụ, quát trầm một tiếng, cũng không thấy ông ta có bất kỳ động tác nào.

Nhưng trước mặt Lão Quỷ Liễu Thụ lại đột nhiên nổ tung từng đóa vết nứt đại đạo đen kịt.

Lão Quỷ Liễu Thụ liếc người kia một cái, thản nhiên nói: “Một Tổ Đế nho nhỏ mà cũng dám làm càn?”

Người kia lập tức hừ một tiếng trầm thấp, sắc mặt có chút tái nhợt.

Hai người đã âm thầm giao đấu!

Tuy bề ngoài không có gì xảy ra, nhưng trong bóng tối đã đại chiến một trận!

Dạ Huyền tiện tay giơ tay lên, ra hiệu cho các Tổ Đế sau lưng đừng xen mồm vào, hắn nhìn Lão Quỷ Liễu Thụ, cười nói: “Giữa hai ta thì có tình xưa gì để nói chứ? Nếu tính theo Nguyên Thủy Đế Thành, là các ngươi đã phản bội Nguyên Thủy Đế Thành, vậy thì chẳng có tình xưa nào cả.”

Lão Quỷ Liễu Thụ cười ha hả nói: “Chỉ bằng việc hôm nay là ngươi đứng đây nói chuyện với ta, chứ không phải vị kia.”

Vị kia?

Còn có thể là ai, tự nhiên là Thi thứ hai và Thi thứ ba của Dạ Huyền.

Dạ Huyền nghe vậy cũng cười một tiếng, ánh mắt lạnh lùng: “Ngươi đúng là có gửi một ít Hỗn Nguyên Chi Lực, nhưng ngươi cũng để Tửu Đế đi tiếp ứng hắn, ngươi tưởng ta không biết ngươi có suy nghĩ gì sao?”

“Chẳng qua là ngươi muốn thấy ta thắng, như vậy kế hoạch của ngươi mới có thể tiến hành thuận lợi hơn.”

“Ngươi sợ hắn, không sợ ta, nên mới chọn âm thầm giúp ta.”

Trước đó bất kể là U Minh Thiên Đế hay các Thiên Đế sau này, đều là do Lão Quỷ Liễu Thụ sắp đặt.

Lúc đó Lão Quỷ Liễu Thụ thực ra có hai suy nghĩ.

Thứ nhất.

Có thể giết Dạ Huyền thì giết luôn.

Đương nhiên, thực tế Lão Quỷ Liễu Thụ biết rõ hơn ai hết, rằng vốn không thể giết được, nếu không thì lão đã ra tay từ lúc phân thân của lão tiến vào Nguyên Thủy Tù Lung năm đó rồi.

Trong một khoảng thời gian, nhục thân quái vật kia của Dạ Huyền đã bị phân thân của lão vây khốn suốt mười vạn năm.

Tại sao là vây khốn mà không phải là giết?

Bởi vì căn bản không thể giết chết.

Cho nên chỉ có thể vây khốn, sau đó đổi thành kết giao với Dạ Huyền, âm thầm phối hợp với hành động của Cửu Sắc Nhân Ảnh Độc Cô Ngao, kết quả tên ngu xuẩn đó cũng thất bại.

Vì vậy suy nghĩ này chỉ là một tâm lý may rủi.

Thứ hai.

Chính là gửi Hỗn Nguyên Chi Lực cho Dạ Huyền.

Nếu đã không giết được, vậy thì để ngươi mạnh hơn một chút, như vậy, sau khi Dạ Huyền đến Hắc Ám Biên Hoang mới không đến mức không có chút sức phản kháng nào, bị Thi thứ hai và Thi thứ ba trấn áp đến chết.

Theo Lão Quỷ Liễu Thụ, sau khi Thi thứ hai và Thi thứ ba hợp nhất, thực lực vốn đã đáng sợ, hơn nữa từ thời Vãng Sinh Kỷ Nguyên, Thi thứ ba đã thức tỉnh và bắt đầu bố cục.

Vạn Tộc Kỷ Nguyên, người khác có thể không biết, nhưng lão thì biết rất rõ.

Hắc Ám Huyết Tế của Vạn Tộc Kỷ Nguyên, thực chất chính là do Thi thứ ba của Dạ Huyền khởi xướng

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!