“Hả?”
Lời của Dạ Huyền vừa dứt, Thiên Thuần Ma Đế và những người khác đều hơi sững sờ.
Lợi ích?
Bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới khía cạnh này.
Dù sao thì trận chiến giữa bọn họ, vốn dĩ là để tranh đoạt khí vận của kỷ nguyên này!
Tranh đoạt khí vận lớn nhất!
Nếu có thể tranh được, thì còn lớn hơn bất kỳ lợi ích nào!
Nhưng khi thấy dáng vẻ tự tin như vậy của Dạ Huyền, trong lòng mọi người không khỏi thầm mắng một tiếng ngông cuồng!
Còn chỉ đạo bọn họ ư?
Những người đến đây, về cơ bản đều là Thiên Đế.
Hơn nữa còn không phải là Thiên Đế tầm thường.
Bọn họ tu luyện đến cảnh giới ngày nay, đều đã tốn hàng trăm triệu năm.
Nói về chỉ đạo, thời trẻ bọn họ đã được Thủy Tổ, Tổ Đế chỉ dạy, thậm chí còn từng nghe Cổ Hoàng giảng đạo.
Bọn họ đều có đạo của riêng mình, hơn nữa còn kiên định không lay chuyển.
Còn cần ngươi, Dạ Huyền, tới chỉ đạo sao?
Nực cười!
Thiên Thuần Ma Đế tự động lờ đi những lời đó, hỏi: “Không biết Dạ Huyền đạo hữu cần lợi ích gì?”
“Đơn giản.”
Dạ Huyền đưa tay búng một cái, cười ha hả nói: “Không phải ta khoác lác, đám người các ngươi đây ta thật sự chẳng coi ra gì, yếu quá rồi, cho dù tới trấn thủ Hắc Ám Biên Hoang thì tác dụng cũng không lớn. Nhưng thân phận lai lịch của các ngươi cũng không tệ, thế này đi, một mình ta đấu với tất cả các ngươi, chỉ cần một người bất kỳ trong các ngươi chiến thắng, đều tính là các ngươi thắng. Nhưng nếu các ngươi thua, thì ít nhất phải cử ra một vị Tổ Đế tới trấn thủ Hắc Ám Biên Hoang.”
Lần này, sắc mặt của mọi người đều trở nên vô cùng đặc sắc.
Tổ Đế?!
Thật sự tưởng Tổ Đế là rau cải trắng chắc!
Dù lai lịch của bọn họ phi phàm, sau lưng có Tổ Đế, Cổ Hoàng chống đỡ, nhưng những vị đó đều có tính toán của riêng mình, sao có thể vì một lần cá cược thách đấu của bọn họ mà tới trấn thủ Hắc Ám Biên Hoang chứ?
“Dạ Huyền đạo hữu có hơi ép người quá đáng rồi.”
Thiên Thuần Ma Đế không khỏi nhíu mày nói.
Gã này nói thì ngông cuồng, nhưng thực chất là không dám đánh sao?
Cho nên mới đưa ra yêu cầu vô lý như vậy?
Nghĩ đến đây, Thiên Thuần Ma Đế không khỏi xem thường kẻ này thêm một phần.
Vốn còn tưởng gã này là một nhân vật tầm cỡ, không ngờ lại là một kẻ nhát gan.
Cũng phải.
Thấy nhiều người như vậy nhắm vào mình, có sợ cũng là bình thường.
Dạ Huyền xua tay nói: “Không sao, không vội, nếu các ngươi không có điều kiện để đồng ý, ta có thể cho các ngươi thời gian về thương lượng, thực sự không được thì ta có thể đi cùng từng người các ngươi về, nói chuyện trực tiếp, sẽ tránh được rất nhiều hiểu lầm.”
Điều này khiến Thiên Thuần Ma Đế và những người khác đều nhíu mày.
Thanh Vũ Tử nói thẳng: “Cá cược phải công bằng, ngươi nói chúng ta thua thì phải để Tổ Đế tới trấn thủ Hắc Ám Biên Hoang, vậy ngươi thua thì có thể lấy ra thứ gì?”
Dạ Huyền dang hai tay, cười nói: “Chẳng phải các ngươi muốn tới Hắc Ám Biên Hoang thách đấu bản đế sao?”
Một câu nói lập tức khiến Thanh Vũ Tử không còn gì để nói.
Đúng vậy.
Bọn họ vốn dĩ tới tìm Dạ Huyền, chỉ là không ngờ gã này lại không nghênh chiến, mà ngược lại còn đưa ra những yêu cầu vô lý này.
Bọn họ đột nhiên nhớ tới quy tắc mà Nam Môn Nguyên Soái đã tuyên bố trước đó!
Đây có lẽ là cố tình che chở cho Dạ Huyền rồi!
Bọn họ không được tùy ý ra tay, chỉ có thể yêu cầu tỷ thí, mà còn cần cả hai bên đồng ý mới được!
Trong chốc lát, Thanh Vũ Tử và những người khác cũng đã suy nghĩ rất nhiều.
Thiên Thuần Ma Đế trầm ngâm một lát rồi lắc đầu nói: “Ta tuy là môn nhân của Ma Hoàng, dưới trướng Ma Hoàng cũng có Tổ Đế tọa trấn, nhưng các vị lão tổ này đều có việc riêng phải làm, ta chỉ là vãn bối, không thể thay họ quyết định, nếu những gì Dạ Huyền đạo hữu nói là thật, có thể cùng ta tới Ma Môn một chuyến.”
“Dạ Huyền đạo hữu cũng không cần sợ Ma Môn của ta sẽ làm bậy, đến lúc đó có thể mời các cường giả khác tới quan chiến.”
Mọi người nghe vậy, không khỏi thầm thì, địa vị của Thiên Thuần Ma Đế này ở dưới trướng Ma Hoàng cũng không tệ nhỉ, vậy mà lại thật sự dám nhận lời.
Những hậu duệ Cổ Hoàng khác không có lá gan lớn như vậy.
Lỡ như xảy ra vấn đề, bọn họ không gánh nổi trách nhiệm đâu.
Đương nhiên, mọi người vẫn cảm thấy chuyện này quá trẻ con, Dạ Huyền kia rõ ràng là muốn tránh né trận chiến.
“Được, vậy tính ngươi một người.”
Dạ Huyền lại đồng ý ngay lập tức.
Ngay cả Thiên Thuần Ma Đế cũng sững sờ một chút.
Gã này chơi thật sao?
Dạ Huyền chẳng quan tâm nhiều như vậy, ánh mắt quét qua từng người một từ Bạch Dực Thiên Đế, Thanh Vũ Tử, rồi mê hoặc nói: “Sao nào? Chẳng phải các ngươi cũng đều muốn tới thách đấu bản đế sao? Giờ lại không dám nữa à? Thật không dám giấu, các ngươi không thách đấu bản đế, bản đế cũng định lần lượt tới tận cửa thách đấu các ngươi, còn định càn quét chín vị Thiên Đế của Chí Cao Cửu Vực. Kỷ nguyên này là kỷ nguyên của Dạ Huyền ta, đám phế vật các ngươi không có tư cách tranh đấu với bản đế.”
Cái phép khích tướng trắng trợn này, tất cả mọi người đều nhìn ra.
Nhưng Thanh Vũ Tử và những người khác nghe xong vẫn thấy hơi bốc hỏa.
“Nếu ngươi đã bằng lòng đi cùng chúng ta, vậy đến lúc đó sẽ thương lượng với các tiền bối trong tông môn. Nếu ngươi thật sự thắng, các tiền bối trong tông môn cũng sẽ bằng lòng tới Hắc Ám Biên Hoang trấn thủ.”
Thanh Vũ Tử hừ lạnh một tiếng nói.
“Vậy ngươi cũng nhận lời rồi?” Dạ Huyền liếc Thanh Vũ Tử một cái, cười tủm tỉm nói.
Thanh Vũ Tử luôn cảm thấy mình bị người ta tính kế, nhưng khi thấy bộ dạng đó của Dạ Huyền, hắn cảm thấy khó chịu, hừ lạnh nói: “Đương nhiên!”
“Những người khác thì sao?”
Dạ Huyền nhìn về phía những người khác.
Bạch Dực Thiên Đế chậm rãi nói: “Tính cả ta.”
Thôn Linh Phật gặm một miếng đùi gà lớn, nói giọng ú ớ: “Hòa thượng ta cũng tham gia!”
“Đến lúc đó mời Dạ Huyền đạo hữu cùng chúng ta về tổ địa một chuyến.”
Ngay cả Kim Sí Đại Bàng và Cửu Đầu Sư Tử, những kẻ trước đó đã tỏ thái độ rằng mục tiêu của mình không phải là Dạ Huyền, lúc này cũng lần lượt lên tiếng.
Bất kể thế nào, cứ nhận lời trước đã.
Dù sao đến lúc đó cũng là Dạ Huyền tới địa bàn của bọn họ, bọn họ cũng không sợ Dạ Huyền thật sự có thể thắng.
Nụ cười trên mặt Dạ Huyền càng thêm rạng rỡ.
Điều này khiến không ít người cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng bọn họ lại không biết cụ thể là vì sao.
Dù sao đi nữa, bọn họ đều mang theo quyết tâm tất thắng mà đến.
Chỉ cần thắng được Dạ Huyền, tự nhiên mọi chuyện đều không thành vấn đề.
Gã này tự tin như vậy, lẽ nào không sợ lật thuyền trong mương sao?
“Nếu đã như vậy, chuyện này bản tọa sẽ làm chứng. Đến lúc đó mỗi nhà các ngươi cần cử ra một chiến lực cấp Tổ Đế tới trấn thủ Hắc Ám Biên Hoang, nghe theo sự điều động của bản tọa.”
Nam Môn Nguyên Soái cũng lên tiếng đúng lúc, chốt hạ chuyện này.
Những cường giả Hắc Ám Biên Hoang đang ẩn mình trong Hỗn Độn Đạo Ngọc không khỏi thầm cười.
Dạ Đế đây là đang kéo tráng đinh cho Hắc Ám Biên Hoang mà!
Lũ ngốc này vậy mà còn không biết.
Chỉ có điều…
Kéo tráng đinh bằng cách này, không biết những vị Cổ Hoàng, Tổ Đế tuyệt đỉnh kia sẽ có suy nghĩ gì.
Thiên Thuần Ma Đế và những người khác thấy Nam Môn Nguyên Soái cũng chủ động làm chứng cho chuyện này thì hơi thở phào nhẹ nhõm, xem ra Dạ Huyền này không nói đùa, mà là chơi thật!
Vậy thì thú vị rồi!
“Nếu đã vậy, thì tới chỗ của Ma Hoàng trước đi.”
Dạ Huyền cười tủm tỉm nói.
Thiên Thuần Ma Đế sững sờ một chút: “Đi ngay bây giờ?”
Dạ Huyền gật đầu nói: “Đương nhiên, giải quyết sớm nghỉ ngơi sớm.”
Thiên Thuần Ma Đế: “…Ngươi thật đúng là tự tin.”
Thiên Thuần Ma Đế ngừng một chút, nhíu mày nói: “Địa bàn của Ma Hoàng cách Hắc Ám Biên Hoang rất xa, ngươi đi từng nơi một, không biết phải mất bao nhiêu năm mới đánh xong.”
“Ai nói phải đi bộ?”
Dạ Huyền cười một cách thần bí: “Tất cả cứ ở yên đây, chúng ta muốn tới tổ địa nào, tông môn nào, thì người của phe đó cứ đi theo là được.”