Cái tát thứ ba bằng máu tươi này, khiến Huyền Nhạc thể diện mất hết.
Thiết Phục Chí Tôn thầm than một tiếng, mang Huyền Nhạc rời đi, đại điện nghị sự tan rã trong không vui.
"Hồ nháo!" Lâm Uy sắc mặt âm trầm trừng mắt nhìn Lâm Điềm Nhi, "Cùng ta trở về!"
"Ha ha ha ha!" Sở Thiên Khoát lên tiếng cười nói, "Lâm đạo hữu, không chỉ có quân tử thích yểu điệu thục nữ, yểu điệu thục nữ đồng dạng cũng ưa thích thanh niên tài tuấn, ngươi làm gì phải làm kẻ ác chia rẽ uyên ương."
Lâm Uy hậm hực nói: "Điềm Nhi lập tức liền muốn phi thăng thượng giới."
"Thượng giới?" Sở Thiên Khoát cười lạnh phản kích, "Kẻ vừa mới thổ huyết kia, có vẻ như cũng là người thượng giới đi, đừng tưởng rằng thượng giới thì có bao nhiêu ghê gớm."
"Sở đạo hữu, bớt tranh cãi đi." Thiên Đạo lão nhân cười khổ ngăn cản, "Việc này đối với Tà Thiên cũng không phải chuyện tốt gì."
Sở Thiên Khoát cười lạnh: "Đại thế như thế, ai còn có thể ngăn cản? Trừ phi hắn Huyền Nhạc cũng có thể giết đến kinh thiên động địa như vậy!"
Thiên Đạo lão nhân thầm than một tiếng, không khỏi nhớ tới biểu cảm âm trầm của tám vị thượng giới Chí Tôn lúc rời đi.
Mọi người tán đi, đại bản doanh Thiên Đạo Tông lần nữa bị ba mươi tên điên tu Cửu Châu làm cho náo loạn.
"Mẹ kiếp, đám điên tu Cửu Châu này quá trâu bò!"
"Nghe nói chưa, Quân Chủ tự bạo đều không ngăn được bọn họ!"
"Ngăn không được? Ngươi làm rõ ràng đi, Quân Chủ tự bạo đều thành sát chiêu để bọn họ phản sát La Sát đấy!"
"Không được, tiểu gia nhịn không được nữa rồi, ai biết bọn họ ở đâu? Tiểu gia muốn đi quan chiến!"
...
Đại bản doanh khắp nơi đều là thanh âm nghị luận về Cửu Châu điên tu.
Dưới hoàn cảnh này, đám thủ hạ của Huyền Nhạc đều không dám rời đi động phủ để ra vẻ ta đây, mà sắc mặt của tám vị Đại Chí Tôn thượng giới cũng dị thường khó coi.
Bởi vì bọn hắn đã làm ngơ trước hơn ngàn lần thỉnh cầu cứu viện của Thiên Tinh Giới!
Bởi vì Thiên Tinh Giới vốn nên bị hủy diệt do sự thờ ơ của bọn họ, nay lại khôi phục!
Cảm giác bị con kiến hôi đánh vào mặt, khiến bọn hắn lòng sinh tức giận.
"Hừ, không nghĩ tới kẻ này tu vi không ra gì, mưu lược lại ngoài dự liệu." Tống Húc Chí Tôn mặt phảng phất có chút sưng, lạnh lùng nói, "Nếu không, đem kẻ này điều nhập đại bản doanh, chuyên lo việc tham mưu?"
Chúng Chí Tôn khinh bỉ liếc mắt nhìn Tống Húc.
Chuyên lo việc tham mưu, từ đó không cách nào cướp đoạt tích phân?
Kế sách ngu xuẩn như thế, ngươi thật coi tất cả mọi người là kẻ mù sao?
"Nếu không làm thế, vậy phải làm thế nào cho phải?" Tống Húc hậm hực hừ một cái.
Một vị Chí Tôn cau mày nói: "Thiên Tinh nhất chiến, rất là kỳ quái. Quân Chủ thân phận bực nào, sao lại liều lĩnh tự bạo? Mà chính cái tự bạo này, lại thành toàn cho chiến dịch Thiên Tinh của Cửu Châu điên tu."
Hả?
Lời này vừa nói ra, hai mắt chúng Chí Tôn đều sáng lên.
"Chẳng lẽ, bọn họ là hậu nhân của La Sát?"
"Rất có thể!"
"Nếu để Cửu Châu điên tu đắc thế, tất nhiên sẽ tay nắm đại quyền, nếu trở thành cao tầng của Tam Thiên Giới, đủ để khiến Tam Thiên Giới sụp đổ!"
Thiết Phục trầm ngâm thật lâu, do dự nói: "Kế này ngược lại là kế hay, dù là không động đến bọn hắn, chỉ là cầm tù, đều có thể giúp Huyền Nhạc cải biến cục diện bất lợi."
"Bản tôn cái này đi truyền lệnh!" Tống Húc cười lạnh nói, "La Sát hậu nhân, hắc hắc, vẫn là các ngươi hung ác, có cái danh này, tiền trảm hậu tấu đều được!"
Đang lúc đại bản doanh xao động vì Cửu Châu điên tu, một mệnh lệnh kỳ quái được truyền ra.
"Cửu Châu ba mươi điên tu, có hiềm nghi là hậu nhân La Sát, lệnh cho tinh anh đại đội lập tức tiến về bắt giữ, nếu gặp phản kháng, giết chết bất luận tội!"
Oanh!
Sở Thiên Khoát nổi giận!
Thiên Đạo lão nhân kinh hãi!
Mọi người tại đại bản doanh đều lộ vẻ mặt không thể tin!
"Ha ha, thanh niên Sát Thần, tuổi trẻ tài tuấn..." Lâm Uy cười lạnh, nhìn về phía Lâm Điềm Nhi, "Thấy không, đây chính là đối tượng con muốn mời rượu, nằm trong tay Chí Tôn, muốn chơi chết thế nào thì chơi chết thế ấy."
Sắc mặt Lâm Điềm Nhi bình tĩnh, nhưng trong lòng rét lạnh vô cùng.
"Nhạc ca, Chí Tôn xuất thủ rồi."
Xếp bằng trên bồ đoàn, Huyền Nhạc nghe vậy mặt không biểu tình: "Cút."
Một đám thủ hạ làm sao có thể cảm nhận được, cao ngạo như Huyền Nhạc, lại cần Chí Tôn xuất thủ mới có thể tìm về mặt mũi, chuyện này với hắn mà nói chẳng những không có mảy may khoái ý, oán độc ngược lại càng đậm đặc!
"Tà Thiên, ngươi sẽ không chết trong tay Chí Tôn. Bổn công tử muốn để ngươi trải nghiệm tất cả tuyệt vọng cùng thống khổ của thế gian này, rồi mới giải quyết ngươi!"
Cùng lúc đó, trong đại bản doanh cũng bắt đầu lan truyền những lời nghị luận dị dạng.
"Có lẽ thật là có khả năng..."
"Các kỳ Giới Vận Đại Chiến trước, ai từng thấy Quân Chủ tự bạo?"
"Ha ha, Cửu Châu điên tu ngược lại tốt số, Quân Chủ vừa gặp phải thì tự bạo, nói đùa cái gì!"
"Đúng đấy, đừng coi La Sát Quân Chủ không bằng Bất Tử Tiên!"
...
Những ngôn luận như thế trong chốc lát điên cuồng truyền bá, Sở Thiên Khoát hận đến nghiến răng nghiến lợi!
Thiên Đạo lão nhân thấy thế, cười khổ khuyên nói: "Bần đạo nói trúng rồi đi, vì Huyền Nhạc, đám Chí Tôn kia thật không ngại nhằm vào Tà Thiên một chút."
"Vận mệnh Tam Thiên Giới, lại nắm giữ trong tay những kẻ bỉ ổi như thế!"
"Cái này cũng chẳng trách bọn họ." Thiên Đạo lão nhân thổn thức nói, "Sau Bất Tử cảnh, cảnh cảnh thiên hố. Chuyện Bất Tử vượt cảnh chiến Chí Tôn, ngươi nghe nói qua bao nhiêu lần rồi? Huống chi sự khác biệt giữa Chí Tôn cùng Tiên Tôn. Đừng quên, Tiên niệm của Huyền Diệp Tiên Tôn vẫn luôn chưa từng rời đi."
Sở Thiên Khoát lạnh lùng nói: "Bọn họ đây là muốn chết!"
Thiên Đạo lão nhân trong lòng cười thầm, mở miệng nói: "Sở đạo hữu, bây giờ chính là thời điểm ngươi nói ra thân phận của Tà Thiên. Nếu như chậm thêm, nói không chừng đám Chí Tôn kia sẽ đích thân diệt sát Tà..."
Lời còn chưa dứt, bên ngoài hư không Thiên Đạo Tông, La Bệnh hiện thân.
Mười một vị Chí Tôn thần sắc biến đổi, đột nhiên phá không, đứng đối mặt với La Bệnh.
"La Bệnh Hoàng giả, chuyến này lại có gì muốn làm?" Thiết Phục nhíu mày hỏi.
La Bệnh cười cười, quét mắt nhìn mọi người: "Tên nhóc con Huyền gia kia đâu?"
Thiết Phục thản nhiên nói: "Thế nào, đường đường La Sát Hoàng giả, cũng bắt đầu coi trọng tiểu bối Huyền gia rồi à?"
"Đâu có đâu có." La Bệnh cười nói, "Bản Hoàng chỉ là đến xem, mặt hắn đã sưng hay chưa."
Chúng Chí Tôn lúc này mặt đen lại.
"Qua nét mặt của các ngươi, bản Hoàng biết rồi, ha ha." La Bệnh thở dài, "Có điều không ngoài ý muốn, các ngươi bị đánh mặt, bản Hoàng làm sao không bị đánh mặt chứ."
Thiết Phục lạnh lùng nói: "La Bệnh Hoàng giả, có chuyện nói thẳng, chúng ta không rảnh cùng ngươi khua môi múa mép!"
"Tốt, vậy ta liền nói." La Bệnh cười lạnh, thanh âm sang sảng vang vọng Thiên Đạo Giới, "Vì tru diệt Cửu Châu điên tu, bốn bộ La Sát Quân Chủ tại Thiên Tinh Giới lĩnh Hoàng mệnh, không tiếc tự bạo để bảo vệ vinh quang Hoàng giả, kết quả lại toàn quân bị diệt!"
Lời này vừa nói ra, sắc mặt chúng Chí Tôn đại biến!
Mà tất cả mọi người thân ở Thiên Đạo Giới, lúc này đều trợn mắt hốc mồm!
"La Sát Quân Chủ tự bạo, là... là vì báo thù?"
"Có khả năng a, ba bộ La Sát bị hủy diệt, một tên cũng không để lại, việc này đối với La Sát tới nói, có thể xưng là nhục nhã lớn lao!"
"Không đúng, nói không chừng đây là quỷ kế của La Sát Hoàng giả!"
"Nhất định là quỷ kế, La Sát Hoàng giả chuyến này, chính là nói rõ ba mươi người kia rất có thể là hậu nhân La Sát!"
...
Nhưng mà chính vào lúc này, La Bệnh lần nữa lạnh lùng mở miệng.
"Còn có hơn một tháng, Tam Thiên Giới các ngươi suy nghĩ cho kỹ, nếu không tru diệt ba mươi người này, liền chờ bảy đại Hoàng giả ta giá lâm, biến Tam Thiên Giới của các ngươi thành đất chết!"
Oanh!
Lời này vừa nói ra, đồng tử tám vị thượng giới Chí Tôn kinh hãi co lại, mà những lời nghị luận dụng ý khó dò trong đại bản doanh, trong nháy mắt biến mất!
Một câu nói kia của La Bệnh, liền triệt để phủ định suy đoán Tà Thiên cùng ba mươi người kia là hậu nhân La Sát!
Mà lúc này, Tà Thiên đang chỉnh đốn tại Địa Sát Đại Thế Giới đột nhiên ngẩng đầu, huyết nhãn lạnh lẽo nhìn lên không trung.
Trên không trung, hơn ngàn người nhìn xuống bọn người Tà Thiên, thanh âm lạnh lùng chợt vang!
"Cửu Châu điên tu, có hiềm nghi là hậu nhân La Sát, phụng Chí Tôn Lệnh bắt giữ, nếu phản kháng, giết chết bất luận tội!"