Virtus's Reader
Vạn Cổ Tà Đế

Chương 1181: CHƯƠNG 1181: CHIẾN TRẬN THÔNG DỤNG, PHONG BA NỔI LÊN!

Trương Ngũ Hành vừa mở miệng, sắc mặt Lý Khắc liền lạnh xuống.

Thấy thế, Trương Giới Chủ hơi giận nói: "Lui ra, việc này cha tự có chủ trương!"

Dứt lời, hắn trực tiếp đứng dậy nhìn về phía Tà Thiên, chắp tay nói: "Tà Thiên tiểu hữu, việc này ngược lại là bổn tọa lỗ mãng, có điều bổn tọa vẫn cho rằng, chiến trận của khuyển tử Huyền Nhạc công tử tương đối tốt hơn."

"Không sao." Tà Thiên cười cười, đứng dậy bái nói: "Quấy rầy Giới Chủ, vãn bối cáo từ."

"Hắc!" Đi ở cuối cùng, Vũ Đồ cười như không cười liếc mắt nhìn Trương Giới Chủ, nghênh ngang rời đi.

"Giả thần giả quỷ!" Lý Khắc cười lạnh một tiếng, nhìn về phía Trương Giới Chủ nói: "Trương Giới Chủ quả nhiên thức thời, nếu đã như vậy, để lệnh lang mau chóng tiến đến đại bản doanh báo danh đi, nếu đi trễ, có lẽ sẽ không có vị trí của hắn đâu, hắc hắc!"

Trương Giới Chủ cười nói: "Xin chuyển lời giúp Huyền Nhạc công tử, việc này Trương gia cảm kích."

Lý Khắc hài lòng gật đầu, dẫn người rời đi đại điện.

"Đứng lại!"

Đám người Lý Khắc đi rất nhanh, không bao lâu liền đuổi kịp bọn Tà Thiên, cười lạnh cản đường.

Nhưng không chờ hắn mở miệng chế giễu, thì đã phát hiện trong ba mươi Điên Tu Cửu Châu, có hai mươi chín người đều dùng ánh mắt nhìn kẻ đần độn để nhìn mình.

Mà người duy nhất ngoại lệ là Tà Thiên, thì căn bản lười nhìn hắn.

"A!"

Lý Khắc giận quá hóa cười, nhìn đám ngu xuẩn bị hắn đùa bỡn xoay quanh, cười lạnh mở miệng.

"Trước đó ta còn nghĩ các ngươi biết cướp người không lại ta, nên dứt khoát từ bỏ, bây giờ xem ra, các ngươi là chết cũng không hối cải. Cũng được, hai ngày sau, tiểu gia sẽ để các ngươi thấy rõ sự hèn mọn của chính mình!"

Sự tự tin khó hiểu của Lý Khắc, khiến đám người Vũ Thương đưa mắt nhìn nhau.

"Hắn, hắn không phải là muốn dùng chiến trận Tà Thiên cho để ra vẻ đấy chứ?"

"Hắc hắc, ta đột nhiên cảm thấy thật đồng tình với bọn họ."

"Dám dùng thứ mà Tâm Cơ Ma Vương đưa ra, để đánh vào mặt Tâm Cơ Ma Vương."

"Nói đi Tà Thiên, tên bỉ ổi nhà ngươi đã giở trò gì với hai bộ chiến trận kia?"

.

"Không giở trò." Tà Thiên có chút cạn lời nói: "Coi như có giở trò, Chí Tôn sẽ không nhìn ra sao?"

Vũ Thương hào khí nói: "Coi như không giở trò, trên đời này cũng không ai có thể thắng ngươi về phương diện chiến trận. Thích Phong trưởng lão, ngươi kéo ta làm gì?"

"Ta có phải đã nghe được lời không nên nghe không?"

Vội vàng chạy tới, Trương Ngũ Hành dừng bước, có chút xấu hổ.

Tà Thiên cười nói: "Không biết Trương công tử có gì chỉ giáo?"

"Không cần gọi ta là công tử, gọi ta Trương Ngũ Hành là được." Trương Ngũ Hành rất áy náy nói: "Thật sự xin lỗi, lựa chọn của gia phụ, tại hạ thật sự không thể làm trái."

"Không sao."

"Tà Thiên công tử, chậm đã." Thấy Tà Thiên muốn đi, Trương Ngũ Hành lập tức móc ra một khối ngọc phù đưa tới: "Mời công tử nhất định phải nhận lấy vật này, để bày tỏ sự áy náy của tại hạ."

Tà Thiên thần niệm quét qua, huyết nhãn nhất thời lóe lên một tia ngưng trọng: "Đây là..."

Trương Ngũ Hành hổ thẹn nói: "Vốn dĩ gia phụ muốn ta vào chiến trận của công tử tu hành, vật này chính là thù lao. Bây giờ gia phụ bội ước, nhưng ước định không đổi, vật này thuộc về Tà Thiên công tử."

Tà Thiên đè nén kinh ngạc trong lòng, lắc đầu trả lại ngọc phù: "Tâm ý của Trương công tử chúng ta xin nhận, nhưng vật này quá mức quý giá, vô công bất thụ lộc."

Trương Ngũ Hành mặt đỏ bừng lên vì gấp: "Ngươi nếu không nhận, tại hạ cả đời không thể an lòng!"

"Chẳng phải chỉ là một khối ngọc phù sao, ngươi không nhận thì ta nhận!" Vũ Đồ cười hì hì tiến lên nhận lấy ngọc phù: "Tà Thiên ngươi cái gì cũng tốt, chỉ là không biết đối nhân xử thế, từ chối lễ vật là rất không lễ phép. Ta đi! Ngũ Hành Thiên Thư!"

Bốn chữ này vừa ra, sắc mặt mọi người đại biến, mà thân là Ngũ Hành Linh Thể, Vũ Đồ càng như bị sét đánh!

"Ngũ Hành Thiên Thư?"

"Trong truyền thuyết, một vị đại năng thượng cổ đã vì Ngũ Hành Linh Thể mà đo ni đóng giày tạo ra công pháp vô thượng!"

"Ta đi, Vũ Đồ tối qua ngươi giẫm phải bao nhiêu bãi phân chó vậy!"

"Nói không chừng là Âm Dương Thiên Thư, cho Đạo gia xem một chút!"

"Cút!"

.

Thấy đám người Tà Thiên vừa kinh ngạc vừa vui mừng, sự áy náy trong lòng Trương Ngũ Hành cũng nhạt đi không ít, trên mặt cũng lộ ra nụ cười thoải mái.

Tà Thiên thấy thế, đối Trương Ngũ Hành ôm quyền nói: "Đa tạ ý tốt của Trương công tử, ngọc phù này ta nhận."

Trương Ngũ Hành ngại ngùng cười nói: "Vốn dĩ là chúng ta không đúng, Tà Thiên công tử có thể nhận lấy, trong lòng tại hạ cũng thoải mái hơn nhiều, cáo từ."

"Trương công tử dừng bước." Tà Thiên gọi Trương Ngũ Hành lại, cười nói: "Chiến trận của tại hạ, vĩnh viễn giữ một vị trí cho công tử, ngươi tùy thời đều có thể đến."

Đôi mắt Trương Ngũ Hành sáng lên: "Thật sao?"

Tà Thiên mỉm cười gật đầu.

"Quá tốt rồi!" Trương Ngũ Hành cười vô cùng vui vẻ.

Vũ Đồ cẩn thận cất kỹ ngọc phù, tiến lên cười hì hì nói: "Tiểu tử ngươi ngược lại có mắt nhìn, biết đi theo Tà Thiên mới là chính đạo, cái gì chó má Huyền Nhạc, quỳ liếm cho Tà Thiên cũng không có tư cách."

"Ách..." Lời này khiến Trương Ngũ Hành có chút gượng gạo: "Tại hạ chẳng qua là cảm thấy mình và các ngươi đều là Đạo Tôn, lại cùng tuổi, ở chung sẽ tương đối dễ dàng, cho nên... Ta có phải đã nói sai gì không?"

Thấy đám người Tà Thiên trợn trắng mắt, Trương Ngũ Hành lại khẩn trương lên, Tà Thiên thấy thế cười nói: "Trương công tử, chúng ta xin cáo từ trước, nếu ngươi muốn đến, chúng ta tùy thời hoan nghênh."

Bái biệt Trương Ngũ Hành, đám người Tà Thiên trở về đại bản doanh, không để ý đến ánh mắt dò xét quỷ dị của mọi người, giao nhiệm vụ, nhận nhiệm vụ, sau nửa canh giờ lại lần nữa lên đường.

"Đi con mẹ nó, ngạo khí cái rắm!"

"Không phải chỉ là dựa vào hai bộ chiến trận Thượng Cổ sao, còn thật sự cho rằng mình rất giỏi giang!"

"Nói đi cũng phải nói lại, hai bộ chiến trận này thật sự quá mức nghịch thiên, ít nhất có thể tăng trưởng ba phần chiến lực của chúng ta!"

"Vậy cũng không phải sao, nghe nói đại đội tinh anh Bất Tử Tiên đơn độc thành trận, thế mà có thể đỡ được nửa thành lực của Tống Húc Chí Tôn, quá mẹ nó hung tàn."

"Điên Tu Cửu Châu chỉ có ba mươi người, dựa vào chiến trận liền có thể hoành hành, Lam Phàm Giới chúng ta hơn vạn Lục Tiên thành trận, trực tiếp có thể nghiền nát bọn họ!"

.

"Nhạc ca, đám con kiến hôi kia nhận nhiệm vụ, lại xuất chiến rồi."

Huyền Nhạc nhàn nhạt liếc Lý Khắc: "Bổn công tử không có tâm tư nghe chuyện của bọn chúng nữa, sau này không cần báo lại."

"Vâng, Nhạc ca." Lý Khắc nịnh nọt cười hỏi: "Nhạc ca, chúng ta khi nào xuất chiến, mọi người đều không đợi được muốn chà đạp đám kia... Khụ khụ, xin lỗi Nhạc ca."

"Dù sao ngươi cũng là Bất Tử Tiên thượng giới, hơn nữa còn là gia nô Huyền gia, tầm nhìn phải lớn một chút, đừng luôn chú ý đến con kiến hôi."

Huyền Nhạc đứng dậy, liếc nhìn hơn ngàn tinh anh đang thao luyện chiến trận, cười lạnh nói: "Qua một ngày nữa xuất chiến, chiến trận này, bổn công tử phải sửa lại!"

Lý Khắc trước kinh ngạc sau tức giận: "Đám con kiến hôi này, lại dám cho chúng ta chiến trận có tì vết! Nhạc ca yên tâm, ta đi tìm bọn chúng tính sổ ngay."

"Không cần thiết." Huyền Nhạc cười nhạt nói: "Có lẽ tì vết của chiến trận, Tà Thiên căn bản không đủ tư cách nhìn ra."

"Nhạc ca, chiến trận hoàn mỹ vô địch như vậy, rốt cuộc có thiếu hụt gì?"

"Hai bộ chiến trận này, số người không thể vượt qua trăm!" Huyền Nhạc ngạo nghễ nói: "Một khi phá trăm, uy lực giảm mạnh, mà số người thành trận càng nhiều, uy lực càng nhỏ!"

Lý Khắc nghe vậy giật mình, nhỏ giọng hỏi: "Có nên nói cho các Chí Tôn không?"

"A, bổn công tử có thể nhìn ra, ngươi cho là bọn họ nhìn không ra sao?" Huyền Nhạc cười lạnh nói: "Đám Chí Tôn muốn liếm láp Huyền gia ta này, là đang cho bổn công tử cơ hội biểu hiện, thật buồn cười."

"Ha ha, thật sự là tự cho là đúng!" Lý Khắc đảo mắt một vòng, châm chọc nói: "Nhạc ca còn cần bọn họ cho cơ hội biểu hiện sao, ta thấy đám Chí Tôn này nhãn quang cũng chẳng ra gì!"

Huyền Nhạc thản nhiên nói: "Dù sao cũng là Chí Tôn, ngay cả bổn công tử cũng không chắc ngày nào mới có thể bước ra một bước này, sau này đối mặt Chí Tôn, không được càn rỡ."

"Vâng, Nhạc ca."

"Đi đem tất cả tinh anh chia làm mười hai tổ, tổ thứ nhất do bổn công tử dẫn đội, còn lại do các ngươi chưởng khống."

Phân phó một tiếng, Huyền Nhạc quay về, ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, tiếp tục trị thương.

Lúc này, Thiên Tinh Giới.

"Bệ hạ, trên Chí Tôn Lệnh chưa từng nói chiến trận phải giới hạn trăm người a?"

Chu Du Kiếm trợn mắt một cái, cười lạnh nói: "Nhưng có người đã nói, mau đi làm!"

"Vâng!"

Chu Du Kiếm dữ tợn cười một tiếng, mỉa mai lẩm bẩm: "Huyền Nhạc, Tà Thiên công tử không muốn đánh vào mặt ngươi, nhưng trẫm sẽ không để ngươi một mình ra vẻ!"..

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!