Virtus's Reader
Vạn Cổ Tà Đế

Chương 261: CHƯƠNG 261: PHẢN KÍCH BẮT ĐẦU, GIÃY DỤA TRONG TUYỆT VỌNG

Doanh trại nhỏ bé trở thành nơi sung sướng nhất trong doanh dự bị.

Huyết Yến biến thành fan cuồng, nhìn về phía Tà Thiên trong mắt tràn đầy ngôi sao nhỏ, nháy nha nháy, nháy đến mức Tiểu Mã Ca ghen tuông mãnh liệt, dứt khoát bổ nhào vào người Tà Thiên oa oa khóc lớn.

"Thế nào, Tiểu Mã?" Tà Thiên ngược lại là giật mình.

Chân Tiểu Nhị vội vàng kéo Tiểu Mã Ca ra như kéo chó chết, cười hì hì nói: "Hắn là vui vẻ đến phát điên."

"Ngươi vẫn luôn lợi hại như vậy?" Huyết Yến rốt cục mở miệng, trong giọng nói tràn đầy kinh ngạc, sùng bái, khâm phục.

Tà Thiên lắc đầu: "Không có bốn mươi ba trận tuyệt sát kia, ta đánh với Ngô Kinh một trận, hẳn phải chết không nghi ngờ."

"Lời ngươi vừa nói với Vương Đào, không phải chọc tức hắn, mà... mà là thật?" Huyết Yến hai mắt trừng trừng.

Tà Thiên gật đầu.

"Ngươi, thật đáng sợ!"

Trong lòng Huyết Yến cực kỳ xúc động, biến thành bốn chữ này.

Nghĩ kỹ lại, cũng quả thật là như thế.

"Có điều sau cùng ngươi lỗ mãng rồi." Nhớ tới một chuyện, tâm Huyết Yến lần nữa khẩn trương lên, "Ngươi không nên sớm như vậy bức Vương Đào lên Tuyệt Sát Đài, tối thiểu nhất cũng phải ngày mai, như vậy hắn căn bản không kịp phản ứng..."

"Ta nói qua, muốn để hắn lâm vào tuyệt cảnh." Tà Thiên cười cười, nghiêm túc nói, "Cho nên ta cho hắn một ngày thời gian giãy dụa. Như vậy, ngày mai hắn mới càng có thể nhấm nháp tư vị tuyệt vọng."

Huyết Yến thình lình rùng mình một cái. Nàng biết đây là suy nghĩ của Tà Thiên, lại không nghĩ tới Tà Thiên vì để cho suy nghĩ của mình thông suốt, lại dám tỏ rõ ý đồ, hành sự quang minh chính đại như thế.

"Nhưng đại ca hắn là Vương Hải, còn có Cửu Doanh Đại Thống Lĩnh..."

Tà Thiên mặt không đổi sắc, nói khẽ: "Quy củ Tuyệt Sát Đài ở đó, không ai có thể cải biến. Vương Đào nhất định sẽ chết. Về phần chuyện của hắn, giết xong Vương Đào rồi nói!"

Huyết Yến bởi vì rung động mà trầm mặc. Đây chính là Tà Thiên, chạy trốn ngoài dự liệu trong tuyệt cảnh, yên lặng mạnh lên trong đầy trời công kích, nghiêng trời lệch đất tại một khắc cuối cùng... Tất cả hành động, căn bản không ai có thể đoán trước.

"Tà Thiên, không hổ một chữ 'Tà'..."

Lời này, đồng dạng là cảm khái của Trương Kiệt cùng Từ Mãng khi nhìn nhau không nói gì.

"Lão Từ a, mấy năm này ngươi vẫn là tận lực ăn ngon, chơi tốt đi..."

Từ Mãng phát điên: "Mau mau cút! Lão tử sao lại sợ một tên luyện thể..."

"Hơn bốn tháng, chiến lực từ Pháp Lực cảnh tầng một tiêu thăng đến cấp độ miểu sát Pháp Lực cảnh đỉnh phong... A, kém chút quên," Trương Kiệt thăm thẳm nói, "Hắn còn chưa đột phá Pháp Lực cảnh."

"Cũng là bình thường trình độ!" Từ Mãng nghiến răng nghiến lợi.

"Đúng vậy a, nhưng đáng sợ nhất là niềm tin của hắn. Bình thường chuyện hắn nhận định, không có gì là không làm được, không có gì là không dám làm..."

Trương Kiệt nói, đã quên dự tính ban đầu là đả kích Từ Mãng, ngược lại cảm khái nói, "Nói muốn Vương Đào lâm vào tuyệt cảnh, liền để hắn lâm vào tuyệt cảnh, dù là có Vương Hải, La Tiếu, vẫn như cũ niềm tin không thay đổi, chậc chậc..."

Từ Mãng trợn mắt một cái, nhận sợ: "Uống lộn thuốc gì rồi... Chuyện nhỏ như con thỏ, lão tử còn không tin, cùng lắm thì sau này lão tử cứu hắn bảy tám lần... Ha ha, tiểu tử này là người ân oán rõ ràng nha!"

"Đúng vậy a, Tâm Cơ Ma Vương ân oán rõ ràng." Trương Kiệt ý vị thâm trường đùa nghịch một câu, sau đó trầm giọng nói, "Tranh thủ thời gian dùng quân bài thông báo Sở Minh, Thiên Thương. Sự kiện này, có chút lớn..."

Sự kiện này, quả thật có chút lớn.

Vô luận là cái chết của Ngô Kinh, hay là bức Vương Đào lên Tuyệt Sát Đài, đều có thể xưng là rung chuyển doanh dự bị. La Tiếu ngay đầu tiên biết được việc này, dù là hắn quyền cao chức trọng cũng có chút hoảng hốt.

"Hơn tháng không có xuất chiến, hắn làm sao có thể trở nên cường đại như thế?"

"Hắn lấy đâu ra năm mươi vạn quân công?"

"Hắn không sợ Vương Hải trả thù?"

Rất nhiều nghi vấn xoay quanh trong lòng La Tiếu, để hắn có chút không biết làm sao. Nhưng chợt sắc mặt hắn lạnh xuống, trầm giọng quát: "Người đâu!"

"Thống lĩnh có gì phân phó?"

"Cầm quân bài của ta đi một chuyến Quân Pháp Giám, tố cáo dự bị quân sĩ Tà Thiên phi pháp kiếm chác quân công!"

La Tiếu ném ra quân bài đồng thời, người đã ra khỏi doanh bộ, đạp vào truyền tống trận. Sau một lát, hắn xuất hiện tại doanh dự bị Tử Doanh ở Thiên Thác Thành, bên ngoài tòa doanh trại lớn nhất.

Hắn không tiến vào.

Bởi vì ngay tại nháy mắt hắn vừa cất bước, toà doanh trại này liền hóa thành hạt bụi trong một tiếng gào thét bao hàm tâm tình rất phức tạp.

Vương Đào khuôn mặt vặn vẹo như lệ quỷ, hô hấp dồn dập vô tự, từ trong bụi mù đi ra.

"Tà Thiên, ngươi an dám như thế!"

"Không, ta tuyệt sẽ không lên Tuyệt Sát Đài!"

"Ta thà rằng trái với doanh quy Tử Doanh!"

"Nhưng ta sẽ không bỏ qua ngươi, ta muốn ngươi sống không quá hôm nay!"

Trong từng câu gào thét kinh thiên phẫn nộ, ẩn chứa trừ phẫn nộ, càng nhiều lại là hoảng sợ.

Loại hoảng sợ này nguyên bản sẽ không xâm nhập trái tim Vương Đào, bởi vì hắn trải qua sát phạt, bởi vì hắn chiến lực siêu tuyệt. Nhưng sự hoảng sợ Tà Thiên ban cho, không chỉ ở sát phạt, không chỉ ở chiến lực, càng ở sự phá vỡ.

Tà Thiên dùng thời gian một hơi thở, phá vỡ sự cường nhược của đôi bên, phá vỡ tình cảnh đôi bên, phá vỡ vị trí thợ săn cùng con mồi...

Sự phá vỡ này bắt nguồn từ thực lực siêu cường của Tà Thiên.

Mà thực lực siêu cường của Tà Thiên, lại bắt nguồn từ bốn mươi ba trận chiến trên Tuyệt Sát Đài do Vương Đào ban tặng.

Oán độc, hoảng sợ, hối hận, hung hăng cắn xé trái tim Vương Đào. Giờ phút này Vương Đào, nơi nào còn có nửa phần hình tượng đệ nhất nhân doanh dự bị, có chăng chỉ là chật vật chán nản, còn có từng tia tuyệt vọng mà hắn không dám đi nếm thử.

Ba!

Nương theo tiếng tát tai vang lên giữa trời, Vương Đào trực tiếp bị quất bay mấy chục trượng, đập vỡ một tòa doanh trại khác.

Quân sĩ chung quanh hoảng hốt, cùng nhau nhìn về phía La Tiếu toàn thân mặc giáp.

"Ta muốn giết ngươi!"

Oanh!

Vương Đào bay ra khỏi doanh trại, toàn thân khí thế phóng đại, khóe miệng không ngừng tràn ra máu tươi, để hắn nhìn qua giống như ma thần.

"Còn biết giết người?"

Thanh âm La Tiếu trong trẻo lạnh lùng, như một chậu nước lạnh tưới lên đầu Vương Đào.

"Đại Thống Lĩnh!" Vương Đào sắc mặt đại hỉ, trong nháy mắt quỳ rạp xuống trước mặt La Tiếu, vội vàng rống nói, "Đại Thống Lĩnh, cứu ta!"

La Tiếu nhíu mày, lạnh lùng nói: "Toàn bộ cút đi!"

Thủ hạ của Vương Đào vội vàng xéo đi, trong lòng lại rung động không hiểu. Người khiến ngay cả Vương Đào đều muốn quỳ hô Đại Thống Lĩnh, khắp thiên hạ chỉ có một người: Tử Doanh Cửu Doanh Đại Thống Lĩnh, La Tiếu!

"Chỉ là một chiêu đả thảo kinh xà liền để ngươi sợ mất mật?" Ánh mắt rét lạnh của La Tiếu nhìn thẳng Vương Đào, "Tà Thiên bất quá là ra tay bất ngờ giết chết Ngô Kinh, nhờ vào đó chấn nhiếp tâm ngươi, từ đó để ngươi không cách nào hoàn toàn phát huy chiến lực. Điểm này ngươi cũng nhìn không thấu?"

Vương Đào toàn thân run lên, trong mắt ảm đạm tránh qua một tia sáng.

"Đừng tự coi nhẹ mình. Trong doanh dự bị, không ai có thể siêu việt ngươi về mặt chiến lực, bởi vì ngươi là Pháp Lực cảnh tầng mười! Càng bởi vì Đạo Quả Pháp Lực cảnh của ngươi là Sát Phạt Đạo Quả cấp Nhập Thánh!"

Oanh!

Lời nói của La Tiếu giống như một tiếng sấm sét, bổ tỉnh Vương Đào đang điên cuồng giãy dụa trong tuyệt cảnh.

"Đúng a, ta là Pháp Lực cảnh tầng mười, còn có Sát Phạt Đạo Quả cấp Nhập Thánh, ta... ta làm sao có thể sợ Tà Thiên?" Vương Đào bừng tỉnh đại ngộ, hung hăng cho mình một bạt tai, nghiến răng nghiến lợi gầm nhẹ nói, "Chó má Tà Thiên, không hổ danh xưng Tâm Cơ Ma Vương, kém chút bị ngươi lừa gạt!"

La Tiếu thản nhiên nói: "Ta đã phái người đi Quân Pháp Giám. Về phần ứng phó Tà Thiên như thế nào, chính ngươi nhìn mà xử lý. Nếu như ngày mai một trận chiến không cách nào tránh khỏi, trực tiếp sưu hồn ngay trên Tuyệt Sát Đài!"

"Đa tạ Đại Thống Lĩnh!" Vương Đào thành tâm cúi đầu, lại hỏi, "Đại Thống Lĩnh, ca ta hắn..."

"Vương Hải đang trên đường trở về."

Vứt xuống lời này, La Tiếu nhẹ lướt đi. Vốn là việc này hắn không thích hợp ra mặt, nhưng hắn không cách nào liên hệ Vương Hải. Quân bài Cửu Doanh Tử Doanh không có công năng liên hệ lẫn nhau.

Nửa canh giờ sau, sự phản kích của Vương Đào bắt đầu.

"Muốn ta giao ra phương pháp ngăn cản sát khí, đồng thời tự vận?" Tà Thiên bình tĩnh hỏi.

Huyết Yến có chút khẩn trương: "Đây là Vương Đào chính miệng nói. Nếu không ngày mai sau khi giết chết ngươi, hắn sẽ lần lượt buộc người của ngươi lên Tuyệt Sát Đài!"

Tà Thiên lắc đầu cười một tiếng: "Sự giãy dụa cuối cùng trước khi tuyệt vọng a."

"Tà Thiên, không thể chủ quan..."

"Không cần lo lắng, đây chính là điều ta muốn thấy." Tà Thiên nhẹ nhàng cười một tiếng, nghiêm túc nói, "Hơn nữa ta tin tưởng, trận tuyệt sát ngày mai sẽ càng thêm đẹp mắt!"

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!