Virtus's Reader
Vạn Cổ Tà Đế

Chương 2837: CHƯƠNG 2830: THỔ LỘ TÂM TÌNH, TRỌNG SINH VỀ NHÀ

"Phu quân, chữ Hạo này cũng có ý nghĩa là vừa trắng lại vừa sáng đó!"

"Ta biết."

"Vậy ngươi... Hừ hừ, phu quân thật là xấu, trêu chọc Hạo nhi!"

"Đó là lời thật lòng."

"Thật sao?"

"Ở nơi này, không có gì là giả dối cả."

"Thực ra... Hạo nhi vốn không gọi cái tên này, là Hạo nhi tự mình đổi..."

"Có thể kể cho ta nghe một chút không?"

"Hì hì, Hạo nhi chẳng qua là cảm thấy tên trước kia không dễ nghe, cho nên mới..."

"Đổi rất hay."

"Phu quân, chàng từng cảm thấy áy náy bao giờ chưa?"

"Có."

"Có thể nói cho Hạo nhi nghe một chút không?"

"Quá nhiều. Tỉ như có người không đáng chết, lại phải chết. Tỉ như có người không đáng chết, vẫn sống nhưng sống không bằng chết. Ta đều sẽ vì vậy mà áy náy, nhưng là..."

"Nhưng là cái gì?"

"Nhưng là không cần sống mãi trong sự áy náy, mà là sau khi áy náy thì phải chấp nhận nó, gánh vác trách nhiệm, rồi đi đền bù. Nếu không thể đền bù, thì phải cố gắng để cho mình có năng lực đi đền bù. Như vậy, trong lòng mới dễ chịu hơn chút."

"Lời của phu quân thật khó hiểu."

"Nhưng làm thì rất đơn giản."

"Hả?"

"Bởi vì chỉ cần bắt tay vào làm là được, không cần phải cố đi lý giải."

Hai người dựa sát vào nhau.

Cùng ngắm nhìn bầu trời.

Trong khoảnh khắc thân mật, họ trao nhau những lời tâm tình.

Giờ khắc này, trong lòng Hạo nhi không còn một tia thống khổ cùng bi thương. Trong lòng Tà Thiên, cũng không còn gì ngoài sự chân thành và bằng phẳng.

Hai trái tim đang lấy tốc độ cực nhanh không ngừng xích lại gần nhau, rũ bỏ hết thảy những cảm xúc và tạp niệm không cần thiết, chỉ muốn tiến vào tâm linh của đối phương.

"Phu quân, Hạo nhi biết, chàng rất vất vả..."

"Làm sao nàng biết?"

"Bởi vì Hạo nhi vẫn luôn nhìn, nhìn chàng tại Niết Vu Hoang Khâu trở về từ cõi chết, nhìn chàng tại Tiên Vực liều mạng giãy dụa... Thật xin lỗi, phu quân."

"Nhìn thì cứ nhìn, có gì mà phải xin lỗi."

"Ý của Hạo nhi là, Hạo nhi đã nhìn lầm phu quân."

"Nhìn lầm thế nào?"

"Hạo nhi từng cho rằng phu quân rất nhỏ bé, nhưng trước đó không lâu Hạo nhi mới hiểu được, phu quân là người đàn ông vĩ đại nhất trong lòng Hạo nhi!"

"Ây..."

"Thật xin lỗi, phu quân."

"Lại làm sao nữa?"

"Hạo... Hạo nhi còn làm chút chuyện có lỗi với chàng..."

"Không sao."

"Hạo nhi cũng coi là không quan hệ, nhưng... nhưng bây giờ thì không giống nữa."

"Vì sao?"

"Bởi vì... bởi vì phu quân hiện tại là phu quân của Hạo nhi a."

"Cho nên, nàng lại càng không cần phải nói lời xin lỗi."

"Nhưng... nhưng Hạo nhi thật hối hận. Vĩ ngạn như phu quân, không nên cùng hai chữ 'Tà Đế' có bất kỳ liên lụy gì, đều là lỗi của Hạo nhi..."

Nghe Hạo nhi thốt ra hai chữ Tà Đế, mặc dù không có cảm xúc quá rõ ràng, nhưng ít nhiều cũng có chút dị dạng, Tà Thiên cười hỏi: "Nàng cũng chán ghét Tà Đế?"

"Trước đó rất chán ghét," Hạo nhi nhoẻn miệng cười, nụ cười khiến tinh quang cũng phải cấp tốc ảm đạm, "Nhưng bây giờ Hạo nhi không ghét hắn nữa. Có phu quân ở bên cạnh, trong lòng Hạo nhi không còn một tia cừu hận cùng bi thương nào. Phu quân, chàng thật tốt, Hạo nhi thật vui vẻ..."

"Haizz..."

Tà Thiên khẽ thở dài.

Hắn không ngại Hạo nhi đối với mình làm cái gì.

"Lại không nghĩ rằng trừ tiểu Bá Vương ngươi ra, nàng còn cùng Tà Đế có thù..."

Tiểu Bá Vương đang nằm ngáy o o, thân thể hơi run rẩy một chút.

Hắn rất muốn tỉnh lại.

Nhưng nghĩ tới lúc Tà Thiên chỉ cây dâu mà mắng cây hòe, nói hắn xác thực cần phải lưu lại, hắn cũng không có tỉnh. Giờ phút này, hắn cảm thấy có vẻ như cũng không cần thiết phải tỉnh lại để vạch trần hiểu lầm.

Cho nên hắn chỉ âm thầm lầm bầm một tiếng "Cái mụ đàn bà này tiểu gia không dám chọc a", rồi lại ép buộc chính mình ngủ thiếp đi.

Tà Thiên ôm Hạo nhi, hai tay lại siết chặt thêm, muốn kiệt lực truyền đạt sự áy náy của chính mình.

Cảm nhận được Tà Thiên dùng sức, khuôn mặt ửng đỏ của Hạo nhi lại hơi nóng lên, nhưng vẫn vô cùng phối hợp đem gương mặt dán chặt vào lồng ngực ấm áp của Tà Thiên, lắng nghe nhịp tim mạnh mẽ của người đàn ông.

"Tà Thiên..."

"Ừm?"

"Phu quân, Hạo nhi chỉ là muốn gọi tên chàng một tiếng."

"Trước kia chưa từng gọi sao?"

"Hì hì, trước kia... Trước kia Hạo nhi đều gọi chàng là tiểu gia hỏa đâu!"

"Nàng lớn hơn ta nhiều lắm sao?"

"Ngược lại cũng không phải. Nói đến thì phu quân cùng Hạo nhi là ngang hàng, chỉ bất quá..."

"Chỉ bất quá cái gì?"

"Chỉ bất quá Hạo nhi so với phu quân lợi hại hơn rất nhiều. Lúc phu quân còn bé, Hạo nhi còn từng béo qua khuôn mặt nhỏ nhắn của chàng, chàng còn suýt chút nữa thì khóc..."

"Ta... cái kia hẳn là do kích động."

"Khanh khách, phu quân chàng biết không, giờ phút này Hạo nhi đều không thể tin được mình sẽ đem cả đời giao phó cho tiểu gia hỏa từng bị mình béo má. Thật giống như một giấc mộng a..."

"Hạo, nếu như nàng không nhắc tới chuyện béo má, ta cảm thấy nàng càng đẹp hơn."

"Ha ha ha, Hạo nhi về sau cũng sẽ không nhắc lại nữa, bởi vì chẳng bao lâu nữa, Hạo nhi sẽ đánh không lại phu quân."

"Vì sao?"

"Bởi vì phu quân sẽ lợi hại hơn Hạo nhi!"

Gió thu ngọc lộ va chạm, chẳng khác nào sự trao đổi lực lượng giữa Hạo Nữ cùng Tà Thiên.

Khi tiếng thét cao vút của Hạo Nữ vang lên, quá trình trao đổi lực lượng tuyên cáo kết thúc.

Mất đi quá nhiều Đại Đế chi lực mà không nhận được sự bổ sung ngang hàng, Hạo Nữ theo thời gian trôi qua đang nhanh chóng trượt xuống khỏi Đại Đế chi vị.

Dùng sức mạnh đổi lấy hạnh phúc, lại không chút nào khiến Hạo Nữ vì thế mà thất lạc.

Đắm chìm trong vô biên hạnh phúc, nàng thậm chí từ đầu đến cuối đều không hề suy nghĩ qua...

Người mang đến cho nàng hạnh phúc, đến tột cùng có thể tiếp nhận luồng Đại Đế chi lực khủng bố trong cơ thể nàng hay không.

Cho dù là Tà Thiên...

Cũng chỉ đến lúc này, dưới lời nhắc nhở của Hạo Nữ, mới ý thức được sự dị thường của thân thể mình trong trận mây mưa thất thường trước đó.

Hắn nhớ thân thể mình từng biến thành hư vô.

Hắn nhớ có sức mạnh tiến vào thân thể.

Nhưng giờ phút này nội thị, hắn lại không phát hiện biến hóa gì rõ ràng.

"Ai lợi hại hơn cũng không quan trọng," Tà Thiên vuốt ve mái tóc của Hạo Nữ, nhẹ nhàng nói, "Quan trọng là, ta sẽ bảo vệ nàng."

"Ừm!"

Hạo Nữ trọng trọng gật đầu. Thái độ khẳng định của nàng còn sâu sắc hơn cả Tà Thiên, tựa hồ nàng còn tin tưởng việc Tà Thiên sẽ bảo vệ nàng hơn cả chính bản thân hắn.

Và theo cái gật đầu này...

Mảnh tinh không trên đỉnh đầu hai người, nơi tùy ý huy sái niềm vui sướng của Hạo Nữ, cũng bắt đầu ảm đạm, ngưng trệ, mãi đến khi từng chút rơi xuống, hóa thành từng viên sao băng bay tứ tán.

"Phu quân, có thể ôm chặt Hạo nhi không?"

Tựa hồ có chút lạnh, Hạo nhi nhịn không được rúc sâu vào lòng Tà Thiên.

Tà Thiên ôm chặt Hạo Nữ, như có điều suy nghĩ nhìn cơn mưa sao băng này.

"Hạo, nàng muốn giữ lại bọn họ không?"

"Không muốn."

"Vì sao?"

"Bởi vì, biến thành sao băng bọn họ mới đẹp a..."

"Vậy ta đáp ứng nàng, về sau sẽ tìm cho nàng một mảnh tinh không càng đẹp hơn."

"Hì hì, cảm ơn phu quân, bất quá vẫn là thôi đi..."

"Vì cái gì?"

"Bọn họ thực ra là có tên."

"Tên là gì?"

"Phi Tinh Truyền Hận."

"Cho nên?"

"Cho nên không còn hận nữa, Hạo nhi cũng không cần bọn họ. Bọn họ khả năng cũng chịu đủ Hạo nhi rồi. Tự do, mới là thứ bọn họ hướng tới... Phu quân, phu quân, Hạo nhi thật hoan hỉ, thật hoan hỉ..."

Nói xong, Hạo Nữ liền mang theo hạnh phúc cùng ngọt ngào, chìm vào giấc ngủ say trong quá trình rơi xuống khỏi cảnh giới Đại Đế.

"Nghỉ ngơi thật tốt đi... Chờ nàng tỉnh lại, chúng ta sẽ về đến nhà."

Tà Thiên khẽ cười một tiếng, thay Hạo Nữ chỉnh lý tốt y phục, ôm nàng bước xuống khỏi chiếc giường màu đen đang dần sụp đổ.

Sau đó, hắn tùy ý điểm một ngôi sao băng sắp chết đi.

Sao băng ngoan ngoãn bay đến dưới chân hắn, chở hai người, lấy đầy trời mưa sao băng làm bối cảnh, hướng về phía Tiên Hồng Sơn bay đi...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!