"Thiên ca, ta là Tà Thiên a!"
Âm thanh bi ai đến cực điểm, giống như Thiên Đạo Sát Lôi, nổ vang tại thành Thiên Khải!
Hai chữ Tà Thiên vừa thốt ra, thân thể gã khất cái khẽ run lên, nhưng dường như có một luồng sức mạnh to lớn bỗng dưng sinh sôi trong lòng gã, trấn áp cơn run rẩy này xuống, sau đó một giọng nói càng thêm hờ hững vang lên.
"Ngươi nhận lầm rồi."
Tà Thiên với huyết nhãn ướt át, lập tức ngồi xổm xuống đỡ gã khất cái dậy, hai tay khẽ run, một gợn sóng mắt thường có thể thấy được phút chốc lướt qua da thịt gã, đem bùn đen bụi đất trên người hắn toàn bộ chấn văng ra!
"Thiên ca!"
Tiếng gọi mang theo một tia Thần Hồn chi lực, cuối cùng cũng xông phá tâm phòng được gã khất cái dựng nên bằng sự chết lặng và tuyệt vọng, đâm vào sâu trong lòng hắn.
Nhưng đôi con ngươi tuyệt vọng kia vẫn như dao nhọn, đâm vào Tà Thiên khiến hắn đau đến không muốn sống, giận không thể nén!
"Nói cho ta biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
Thấy Tà Thiên như vậy, Thiên Thương biết không thể giấu được nữa, bèn nặn ra một nụ cười khó coi: "Ngươi, lớn rồi."
Một câu nói, suýt nữa khiến Tà Thiên bật khóc.
Tà Thiên mười hai tuổi tiến vào Thiên Thác Ất doanh, là tiểu huynh đệ của bốn người Thiên Thương.
Vì tiểu huynh đệ trưởng thành, bọn họ đã trả giá quá nhiều, vì báo thù cho tiểu huynh đệ, bọn họ hóa thân Sát Thần.
Vậy mà khi tiểu huynh đệ lớn lên, bọn họ lại kẻ chết, người phế, thậm chí luân lạc đến mức phải bò lết ăn xin!
Tà Thiên hít sâu một hơi, đè xuống cơn tức giận vô biên, huyết nhãn đảo qua vai phải của Thiên Thương, không chút do dự đưa tay rạch một đường, vết thương xấu xí vốn đã khép lại trong nháy mắt lại rách ra!
"Thiên ca, ráng chịu đựng."
Lời còn chưa dứt, trong lòng Tà Thiên lại chua xót, bởi vì Thiên ca của hắn, căn bản không cảm nhận được một tia đau đớn nào.
Chết lặng đến mức này!
Tuyệt vọng đến mức này!
Nguyên Dương nồng đậm chậm rãi tràn vào cơ thể Thiên Thương, cùng lúc đó, Tà Thiên đặt Thiên Thương nằm ngang, thi triển Tà Tình, nhìn chằm chằm vào hai chân của Thiên Thương.
Bành bành bành!
Ngón tay Tà Thiên lướt như gió, liên tục điểm mấy trăm cái lên đôi chân bị thương của Thiên Thương, giờ phút này, Nguyên Dương nồng đậm tràn vào hai chân.
Vẻn vẹn nửa nén hương, cánh tay bị mất của Thiên Thương đã mọc lại, hai chân cũng phục hồi như cũ.
Nhưng bầu không khí vẫn trầm mặc như trước.
Nhìn đôi con ngươi vẫn tuyệt vọng như cũ, Tà Thiên biết, mình có hỏi cũng không được gì, trừ phi...
"Ta đi tìm Từ Mãng và Sở Minh ngay đây!" Tà Thiên nổi giận đùng đùng, quay người định đi.
Thiên Thương run lên bần bật, hai mắt trợn trừng, quát lớn: "Quay lại!"
"Là bọn họ không chăm sóc tốt cho ngươi!"
"Không liên quan đến họ!"
"Ngươi đã thành ra thế này, bọn họ ở đâu!"
"Bọn họ đi tìm ta, ta, ta không để ý đến họ..."
"Không thể nào! Các ngươi ở bên nhau còn lâu hơn ta, ta còn nhận ra ngươi được! Chắc chắn là bọn họ vong ân phụ nghĩa!" Tà Thiên gằn từng chữ, "Thiên ca ngươi yên tâm, cho dù bọn họ là Thần Thông cảnh, ta cũng có thể giết."
Thiên Thương sụp đổ, khóc nức nở nói ra ngọn nguồn: "Không, không, bọn họ tìm ta hơn một năm, nhưng, nhưng bộ dạng này của ta, làm sao có thể gặp họ được? Tà Thiên, ta cầu ngươi, đừng, đừng đi tìm họ..."
Trong lòng Tà Thiên chua xót, lại cười lạnh nói: "Bọn họ dù không thể giúp ngươi khôi phục tu vi, cũng hoàn toàn có năng lực chăm sóc tốt cho ngươi, chỉ có bọn họ vô tình, mới khiến Thiên ca ngươi rơi vào hoàn cảnh như vậy!"
"Không, không phải bọn họ, không phải bọn họ..." Thiên Thương triệt để sụp đổ, vừa khóc vừa bò về phía Tà Thiên, cố gắng ngăn cản huynh đệ tương tàn.
"Trừ phi ngươi nói cho ta biết là ai, nếu không hôm nay chính là ngày giỗ của Từ Mãng và Sở Minh! Ta, Tà Thiên, nói được làm được!"
Toàn thân Thiên Thương bỗng nhiên run lên một cái, vẻ tuyệt vọng trong mắt hơi tan đi, thay vào đó là nỗi đau đớn khi bị người thân nhất vứt bỏ.
Chỉ trong nháy mắt, Tà Thiên đã hiểu ra, lạnh như băng nói: "Thiên Bác, Thiên gia."
"Tà Thiên, đây đều là tội nghiệt ta đáng phải gánh chịu, không liên quan đến bất kỳ ai."
Thấy Tà Thiên đoán được, Thiên Thương dường như mất hết sức lực, nhưng vẫn nhìn Tà Thiên chằm chằm, cầu khẩn nói: "Trong lòng ta không có hận thù, cũng không có người... Tà Thiên, ngươi làm gì vậy?"
Tà Thiên trực tiếp rút ra một đoạn dây thừng, cõng Thiên Thương lên lưng, nhìn về phía tộc địa của Thiên gia.
Thiên Thương dường như đoán được điều gì, hồn phi phách tán!
Từ Mãng và Sở Minh tìm hắn mấy trăm lần, hắn đều tránh không gặp, vì sao?
Bởi vì đối với hai huynh đệ của hắn mà nói, Thiên gia là một con quái vật khổng lồ không cách nào lay chuyển!
Mà huynh đệ của hắn, chắc chắn sẽ báo thù cho hắn!
Hắn không muốn huynh đệ vì một tên phế nhân như mình mà chết!
Chính vì vậy, đối mặt với Tà Thiên hắn càng không dám nhận nhau, mà bây giờ sát ý phẫn nộ trên người Tà Thiên gần như hóa thành thực chất, hắn làm sao không biết Tà Thiên sắp làm gì!
"Tà Thiên, thả ta xuống, nếu không hai ta ân đoạn nghĩa tuyệt!"
"Thiên ca," huyết nhãn của Tà Thiên tràn đầy sự băng lãnh cực hạn, lại nhẹ giọng cười nói, "Ta muốn học Địa Sát ba mươi sáu thần thông, ngươi dạy ta được không?"
"Ta..." Lòng Thiên Thương tối sầm lại, hắn chỉ là Đan Kiếp, dù lĩnh ngộ được mấy môn thần thông, nhưng làm sao có thể thỏa mãn nguyện vọng của tiểu huynh đệ mình?
"Cho nên, ta vốn định đi bái phỏng Thiên gia."
Vừa dứt lời, Tà Thiên chân phải giẫm mạnh, phá không bay thẳng đến tộc địa Thiên gia!
"Tà!"
1300 Tà quân tay phải đấm ngực, gầm lên một tiếng, thiết huyết chi khí đại phóng, theo sát Tà Thiên!
Thiên gia gần như ngay lập tức phát hiện ra dị thường.
Nhìn về phía chân trời luồng sát ý phẫn nộ không hề che giấu kia, đám thủ vệ tộc địa Thiên gia sắc mặt kinh hãi, tiếp theo là giận dữ!
"Ngoài tộc địa thế gia ngàn dặm không được phép phi độn, kẻ nào to gan như vậy!"
"Mau thông báo cho trưởng lão trong tộc!"
"Lập tức nghênh chiến, kẻ đến không thiện!"
"Hừ, thật sự cho rằng Thiên gia ta suy tàn sao, nghe cho ta, người tới nếu tiếp cận ngàn trượng mà vẫn không dừng lại, giết chết bất luận tội!"
Mấy trăm thủ vệ Thiên gia cùng nhau phi độn, nghênh đón Tà Thiên, đồng thời nhao nhao lên tiếng, nghiêm nghị quát lớn!
"Người tới dừng bước!"
"Nơi đây là tộc địa Thiên gia, muốn chết thì cút mau!"
"Còn dám tiếp cận, giết không tha!"
"Tà Thiên, cẩn thận!" Thiên Thương muốn rách cả mí mắt.
Trong mắt Tà Thiên lệ quang lóe lên, vung tay đấm ra một quyền!
Quyền xuất Hỗn Độn sinh!
Hỗn Độn hóa thiên địa!
Chính là Chân Nhân Tam Thiên Giới cũng không cách nào chống đỡ chiêu này, một khi bùng nổ, mấy trăm thủ vệ Thiên gia ngay cả tiếng kêu thảm cũng không kịp hét lên, liền hóa thành mưa máu thịt đầy trời trong quyền chi thiên địa, tung bay rơi xuống.
Những người canh giữ ở cổng tộc địa Thiên gia thấy vậy, nhất thời sợ đến ngất đi tám người, mười mấy người còn lại thì như gặp phải quỷ, điên cuồng gào thét xông vào tộc địa.
"Địch tập!"
"Địch tập!"
Bạch Chỉ không hề hay biết mình đã bị Tà quân vượt qua, giờ phút này, nàng trợn mắt há hốc mồm nhìn huyết nhục đầy đất, hồn bay lên trời.
"Một, một quyền, diệt sáu vị, Chân Nhân, đây, đây mới là chiến, chiến lực chân chính của Tà Thiên bây giờ a..."
Oanh!
Tà Thiên đáp xuống đất, ngẩng đầu nhìn từ đường thế gia cao trăm trượng của Thiên gia, cười lạnh một tiếng, lại lần nữa xuất quyền!
Oanh!
Từ đường sừng sững từ khi Thiên gia lập tộc, nhất thời hóa thành một đống đá vụn, ầm ầm sụp đổ.
"Từ đường Thiên gia ta!"
"To gan!"
"Bất kể ngươi là... Tà, Tà Thiên?"
Không chỉ ba tiếng gầm giận dữ từ sâu trong Thiên gia im bặt, mà ngay cả vô số tu sĩ Thiên gia đang điên cuồng xông ra cũng đột nhiên dừng bước, hoảng sợ nhìn Tà Thiên ở cửa tộc địa.
Tà Thiên quét mắt nhìn người nhà họ Thiên, khóe miệng hơi nhếch lên, vẽ ra một tia cười lạnh, sau đó cất bước tiến lên.
Oanh!
Tà quân đáp xuống đất, mang theo chiến ý vô biên, theo sát Tà Thiên tiến vào!
"Tử, Tử Doanh!"
Mọi người Thiên gia sắc mặt đại biến!
Tử Doanh là trọng khí của Thần triều, ngay cả Thái tử Thần Phong cũng không dám tùy ý điều động!
Mà bây giờ Tử Doanh tiến vào tộc địa Thiên gia, đại sự bực này, trừ phi Thần Hoàng mở miệng, không ai làm được!
"Chẳng, chẳng lẽ bệ hạ ngài ấy rốt cuộc..."
"Không, không thể nào, từ sau sự kiện đó, Thiên gia ta luôn an phận thủ thường, ngay cả người của Đạo Cung tới, chúng ta cũng không ra mặt..."
Ngay lúc ba vị lão tổ sâu trong Thiên gia đang kinh nghi sợ hãi, Tà Thiên nhẹ nhàng mở miệng.
"Không phải Tử Doanh, là Tà quân." Huyết nhãn của Tà Thiên xuyên qua không gian, nhìn thẳng vào nơi ở của ba vị lão tổ Thiên gia, cười khẽ nói: "Bệ hạ vừa sắc phong."
Ba vị lão tổ nghe vậy, nhất thời thở phào một hơi, nhưng ngay sau đó, lửa giận trong lồng ngực họ liền bùng nổ!
"Hừ! Tà Thiên, ngươi thật to gan!"
"Dẫn quân xông vào tộc địa thế gia, từ khi Thần triều lập quốc đến nay chưa từng xảy ra!"
"Giết thủ vệ Thiên gia ta không nói, còn dám hủy từ đường Thiên gia ta, việc này dù có đâm lên chỗ bệ hạ, ngươi cũng vô lý!"
"Còn không mau mau thúc thủ chịu trói, nếu để Thiên gia ta bắt được, nhất định phải cho ngươi chịu nhiều đau khổ!"
Ba vị lão tổ vừa mở miệng, đám tu sĩ Thiên gia nhất thời lá gan cũng lớn hơn, cười gằn bao vây Tà Thiên.
Tà Thiên nhếch miệng cười lớn, nhìn về phía một tu sĩ Thiên gia cảnh giới Đan Kiếp, quỷ quang trong huyết nhãn bùng lên!
"Tà Thiên, ngươi giết Thiên Tâm của Thiên gia ta, hại Thiên gia ta đến mức này, chết đi!"
Tu sĩ Đan Kiếp gầm lên một tiếng, dùng Huyết Độn lao về phía Tà Thiên!
Người nhà họ Thiên thấy vậy, đầu tiên là sững sờ, sau đó hồn phi phách tán!
Không đợi ba vị lão tổ kịp phản ứng, giọng nói lạnh như băng của Tà Thiên vang lên.
"Tà quân nghe lệnh! Thiên gia mưu đồ bất chính, hành thích Hộ Quốc Tướng Quân của thần triều, giết chết bất luận tội!"