Theo sau lưng Tà Thiên, con đường phía trước thật khó đi, cho dù là đang hành tẩu bên trong Thiên Khải thành.
So với Tà Thiên, Triệu Phủ cao hơn một tấc, nhưng thân ảnh hơi thấp trong mắt hắn lại nặng tựa Thái Sơn.
Loại sức nặng này, một nửa là bởi vì Tà Thiên là thần tượng của hắn, một nửa khác là do sự bá đạo vô tận mà phân thân Tà Thiên ban tặng trước đó không lâu.
Trước đó, vô luận hắn sùng bái Tà Thiên như thế nào, cũng vạn vạn không nghĩ tới, kẻ hung hăng giẫm đạp toàn bộ giới tu hành Cửu Châu dưới chân, vẻn vẹn chỉ là phân thân của Tà Thiên.
Chẳng lẽ thần tượng của mình, đã mạnh tới mức này rồi sao?
"Tà... Tà Thiên công tử..."
"Gọi ta Tà Thiên là được."
"Tà Thiên," Triệu Phủ do dự chốc lát, đuổi lên trước lúng túng hỏi, "Phân thân của ngươi đã cường đại như vậy, vậy bản thể ngươi..."
Tà Thiên quay đầu nhìn về phía Triệu Phủ, cười nói: "Bản thể không nhất định thì mạnh hơn phân thân."
"Hả? A?" Triệu Phủ tròng mắt đều thẳng đứng, "Ngươi... ngươi đùa ta à?"
"Chí ít bản thể ta không cách nào đạp kiếp mà đi." Đối mặt với người có thể vì Thần Triều mà chết, Tà Thiên không tiếc lời giải thích.
"Vạn Kiếp Bất Diệt Thể, khó trách..." Triệu Phủ nghĩ đến cái gì, nhất thời giật mình, "Ta liền nói, Thần Thông Chân Nhân làm sao có thể vượt hai cảnh, liền Lục Tiên đều không thể chống đỡ... Thật xin lỗi, Triệu Phủ lỡ lời!"
Lấy lại tinh thần, Triệu Phủ toát mồ hôi lạnh, chính mình vậy mà ngay trước mặt Tà Thiên nghi vấn đối phương, đây không phải tìm đánh sao?
Ngay tại lúc hắn lo sợ bất an, Tà Thiên cười nói: "Ngươi nói đúng, Lục Tiên mạnh, tuyệt đối không phải bất luận Chân Nhân nào cũng có thể địch nổi."
Triệu Phủ chưa bao giờ nghĩ tới, Tà Thiên áp đảo tất cả thiên tài Cửu Châu, thế mà lại dùng thái độ ôn hòa như thế nói chuyện cùng mình, trong lúc nhất thời cảm động đến không nói nên lời.
"Tà Thiên, tất cả mọi người nói ngươi làm người lạnh lùng, chỉ biết sát phạt, không nghĩ tới..." Triệu Phủ vui vẻ nói, "Không nghĩ tới ngươi là người tốt như vậy."
"Ngươi cũng rất tốt." Tà Thiên tiếp lời, nhìn Triệu Phủ lặp lại một lần, "Thật sự rất tốt."
Triệu Phủ nghe vậy, xấu hổ đỏ bừng cả khuôn mặt: "Ta tính là gì, ngay cả tư cách chết trong tay Đạo Tử Tiểu Thụ cũng không có, chỉ... chỉ có thể nhìn Hồng Dũng đại ca bọn họ bị giết..."
Nam nhi bảy thước, nước mắt nói rơi là rơi, Tà Thiên thấy thế trong lòng càng chua xót.
Hắn lại nhớ tới trận đấu rượu trong cung điện nhỏ ở Hồng gia, ai ngờ ngắn ngủi hơn ba tháng trôi qua, kẻ bị hắn chuốc say vẫn không quên "Loạn Điểm Uyên Ương Phổ" - Hồng Dũng, lại chết dưới thủ đoạn vô sỉ của Đạo Cung.
"Đại Lôi Âm Tự..."
Nghĩ đến bốn chữ này, tâm Tà Thiên trong nháy mắt băng lãnh, nhàn nhạt quét mắt về phía Lôi Châu, liền thu liễm nỗi lòng an ủi: "Theo ta thấy, Tiểu Thụ tính tình trẻ con mới là Đạo Cung đệ nhất Đạo Tử, đối mặt hắn, ngươi tuy bại nhưng vinh."
"Thật... thật sao?" Triệu Phủ có chút không tin, "Ta cho rằng Thiên Tâm sống thêm đời thứ hai..."
Tà Thiên lắc đầu nói: "Cái mạnh mà ta nói, không phải thiên tư, không phải tu vi, mà là một trái tim kiên định với Đạo."
"Tà Thiên, thế nào ngươi biết hắn đạo tâm kiên định?"
"Bởi vì hắn không giết ngươi." Thấy Triệu Phủ không hiểu, Tà Thiên nói ra ngọn nguồn, "Trước khi lên đài, hắn nhất định cũng giống như chín người kia, tiếp nhận đạo chỉ phải giết chết ngươi, minh bạch chưa?"
Oanh!
Triệu Phủ như gặp sét đánh, chợt bừng tỉnh đại ngộ!
"Ngươi nói là, Tiểu Thụ Đạo Tử thà rằng vi phạm đạo chỉ của Đạo Cung, cũng không muốn giết... giết ta?"
Tà Thiên gật đầu.
"Nhưng... nhưng vì sao hắn lại làm như thế?"
"Bởi vì giết ngươi, không phải việc hắn muốn làm." Tà Thiên nhìn về phía Triệu Phủ, "Việc hắn không muốn làm, hắn liền sẽ không làm, dù là đạo chỉ gia thân."
Triệu Phủ triệt để minh bạch sự cường đại của Tiểu Thụ, cùng lúc đó, hắn cũng ẩn ẩn có cảm giác ngộ.
"Tà Thiên, chân chính cường đại, chính là đạo tâm kiên định sao?"
Tà Thiên cười nói: "Không, đạo tâm, tư chất, tính cách, chăm chỉ, trí tuệ, dũng khí thiếu một thứ cũng không được. Nhưng đạo tâm là nền tảng của tất cả, đạo tâm mạnh, tu sĩ bất khuất; đạo tâm yếu, tu sĩ thất bại thảm hại, dù là sống lại vạn kiếp."
Lời này khiến Triệu Phủ như thể hồ quán đính, hắn hướng Tà Thiên kích động bái hạ: "Triệu Phủ bái tạ chỉ điểm chi ân."
"Đây là việc ta nên làm." Tà Thiên đứng tại bên ngoài tộc địa Hồng gia, nhìn màu trắng tang tóc như tuyết kia, tiếc hận nói, "Chỉ tiếc..."
"Đáng tiếc cái gì?" Triệu Phủ nghi hoặc.
"Đáng tiếc, thiếu một người lắng nghe."
Dứt lời, Tà Thiên rốt cục xóa đi thân ảnh Thông Thiên Đạo Tử trong đầu, bước vào tộc địa Hồng gia.
Tà Thiên đến khiến người Hồng gia kích động, nhưng bọn họ tìm nửa ngày, đều không tìm được một người đủ tư cách nghênh đón hắn.
"Ta là tới tế bái huynh trưởng Hồng Dũng."
Tà Thiên thần sắc nghiêm túc, vê lên ba nén hương xanh châm lửa, hướng linh vị Hồng Dũng bốn bái, huyết nhãn hơi ươn ướt.
"Dũng ca, trước linh vị của huynh còn thiếu một cái đầu trọc, đợi đệ mang tới cho huynh."
Nhẹ nhàng một câu, linh đường cuồng phong nổi lên bốn phía, giống như nụ cười phóng khoáng của Hồng Dũng, giống như tiếng gầm không sợ hãi của Hồng Dũng, lại như lời thì thầm đáp lại Tà Thiên...
Đưa mắt nhìn Tà Thiên rời đi, người Hồng gia kích động không thôi.
"Dũng nhi, an tâm đi thôi, huynh đệ Tà Thiên của con, sẽ vì con mà tiễn một cái đầu trọc đến!"
"Thế nhưng là, thù của Dũng nhi, Vũ Đồ không phải đã báo..."
"Ngươi biết cái gì! Hoàng Tuyền Lộ của Dũng nhi, Hồng gia ta phải dùng tất cả đầu trọc ở Cửu Châu đúc thành!"
Ra khỏi Hồng gia, Tà Thiên mang theo Triệu Phủ lại đi tới phủ đệ Hình Yên.
Giống như Hồng gia, Hình phủ đồng dạng một mảnh nghiêm túc trắng như tuyết.
Tế bái đối với Hình Sát vẫn như cũ ngắn gọn, hạ nhân Hình phủ thậm chí ngay cả trà nóng cũng chưa kịp bưng lên, Tà Thiên đã rời đi.
Mà mọi người Hình phủ chỉ có thể nghe tiếng gió như khóc như tố trong linh đường dần dần dừng lại mà ngẩn người.
Khi Tà Thiên tế bái xong linh đường cuối cùng, các cao tầng Thần Triều tại thành Quần Sơn rốt cục xuất hiện tại truyền tống trận Thiên Khải Thành.
Bọn họ vừa xuất hiện, liền nhìn thấy chín đóa pháo hoa vốn nên sớm đã tan biến, xông lên bầu trời Thiên Khải, đồng thời nổ vang, đốt hết một điểm cuối cùng, dường như tận lực vì Tà Thiên mà lưu lại quang huy.
"Là Tà Thiên!"
"Chỉ có Tà Thiên, mới khiến cho anh linh hiển hóa!"
"Tà Thiên, trở về!"
Sưu sưu sưu!
Tất cả mọi người kích động chạy như bay về hướng Thần Cung, trừ hai người phe Thần Phong.
Sắc mặt Thần Phong có chút khó coi.
Bởi vì chín đóa pháo hoa nở rộ cuối cùng, càng bởi vì Tà Thiên muốn về Thiên Khải, nhất định phải đi qua truyền tống trận thành Quần Sơn.
Nhân vật chính của hai sự kiện này, hữu ý vô ý, đều triệt để không nhìn hắn - Thần Triều Thái Tử.
"Điện hạ, 99 bước đã đi, còn kém một cái run rẩy cuối cùng." Phong tiên sinh nhẹ giọng khuyên nhủ.
Thần Phong lại cười, vuốt cằm nói: "Đúng vậy a, cái run rẩy cuối cùng, cô lần này chân chính không kịp chờ đợi. Đi."
Mà lúc này, Tà Thiên đã đứng trước mặt Thần Thiều.
Tinh thần Thần Thiều nhìn qua tốt hơn không ít, khóe miệng nở nụ cười vui mừng, khiến Tà Thiên rất là vui vẻ.
"Bệ hạ, ngài xác thực nên cười nhiều hơn."
Triệu Phủ đang chuẩn bị quỳ bái Thần Thiều, dọa đến mức ngã ngồi xuống đất, một mặt hoảng sợ.
Hắn vạn vạn không nghĩ tới, toàn bộ Thần Triều lại có người dám dùng giọng điệu này nói chuyện với Thần Hoàng!
Mà điều khiến hắn hồn bay lên trời là Thần Thiều đối với việc này không những không trách, ngược lại ha ha cười nói: "Nếu ngươi làm như ý trẫm, trẫm rất tình nguyện cười đến chết!"
Tà Thiên trầm mặc.
"Phụ hoàng, là nguyện vọng gì a?" Thần Cơ rúc vào trong ngực Thần Thiều, ngẩng đầu ngây ngô hỏi.
Thần Thiều vuốt ve vật trang sức trên đầu Thần Cơ, cười phức tạp nói: "Là một nguyện vọng không cách nào hoàn thành."
"Mới không phải đâu!" Thần Cơ chu cái miệng nhỏ nhắn phản bác, "Trên đời này không có việc gì Tà Thiên ca ca không làm được, đúng không Tà Thiên ca ca?"
"Tà Thiên ca ca..." Thần Thiều nhìn Tà Thiên với ánh mắt phức tạp, im ắng lẩm bẩm, "Tà Thiên ca ca của con, thà rằng tặng con một phiến thiên địa, cũng không muốn làm việc này a, Cơ nhi của trẫm..."