Thánh Nguyên bạo liệt, tạo thành tiếng vang ầm ầm, tựa như thiên không vỡ vụn, vô cùng đáng sợ.
Khối đại địa phương viên vạn dặm kịch liệt rung chuyển, các thế lực lớn trong khu vực này đều thấp thỏm lo âu, ngỡ rằng ngày tận thế đã đến.
Trong đó, khu vực trung tâm Thánh Nguyên bạo liệt, phương viên mấy trăm dặm, biến thành một mảnh hoang vu, không có bất kỳ vật sống nào có thể sinh tồn.
Sức hủy diệt kinh hoàng như vậy, đủ sức xuyên phá phòng ngự của Thánh Giả.
Cho dù là Sở Tư Viễn rất có lòng tin vào Lạc Hư, giờ phút này, sắc mặt hắn cũng trở nên có chút trầm ngưng, lộ vẻ lo lắng.
"Khó trách ta nghe nói đại kiếp nạn cuối thời Trung Cổ, đã đánh nát một nửa Côn Lôn Giới, biến thành chi chít khắp nơi hòn đảo. Thánh cảnh chiến đấu, quả thực quá mức kinh khủng." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Chờ rất lâu, Lạc Hư cũng không trở về, đám người càng thêm lo lắng, tâm tình trở nên càng ngày càng nặng trĩu.
Sở Tư Viễn hướng vị trí trung tâm Thánh Nguyên bạo liệt chạy tới, nhưng cũng không tìm thấy Lạc Hư.
Hắn trở lại chiếc thuyền gỗ màu xanh, đem tình huống nói cho Lạc Thủy Hàn và Trương Nhược Trần, đồng thời, cũng thở dài một tiếng.
Trương Nhược Trần thần sắc rất nghiêm túc, nói: "Không tìm được Trầm Uyên cổ kiếm, cũng có nghĩa là, Lạc Hư tiền bối nhất định còn sống."
"Nói không chừng, Trầm Uyên cổ kiếm cũng đã hủy diệt. Nhân vật cấp bậc Thái Các Vương tự bạo Thánh Nguyên, lực phá hoại tạo thành không phải ngươi có thể tưởng tượng." Sở Tư Viễn nói ra.
Trương Nhược Trần khẽ nở nụ cười, lắc đầu, hướng nơi xa phóng tầm mắt.
"Đó là. . ."
Đột nhiên, ánh mắt hắn ngưng tụ, chỉ thấy, một đạo bóng người màu xanh, bay tới, rất nhanh liền đáp xuống bờ cổ hà.
Lạc Hư vẫn khoác trên mình bộ áo xanh, không vướng bụi trần, chỉ có sắc mặt hơi tái nhợt. Hắn khẽ cười nói: "May mắn ta mang theo Thánh Viện Thái Hoàng Chung, kịp thời vận dụng, ngăn chặn sức mạnh do Thánh Nguyên tự bạo sinh ra, bằng không hậu quả khó lường. Trương Nhược Trần, thanh kiếm này của ngươi quả thực là một kỳ binh, tương lai rất có thể sánh ngang với Tích Huyết Kiếm."
Lập tức, Lạc Hư đem Trầm Uyên cổ kiếm trả lại cho Trương Nhược Trần, tự mình đưa tới tận tay hắn.
Sở Tư Viễn rất ngạc nhiên, hỏi: "Ngươi giết chết Thái Các Vương, đã đi đâu?"
"Lần này trong đại quân Bất Tử Huyết tộc, tổng cộng có 5 vị Huyết Vương, ngoại trừ Chi Vũ Vương và Thái Các Vương, còn có 3 vị Thánh Giả khác. Ta muốn thu thập cả bọn, đáng tiếc chỉ chém được một vị Huyết Vương, hai vị Huyết Vương còn lại trốn quá nhanh, đã mất dấu."
Một trận đại chiến, 3 vị Huyết Vương chiến tử, trong đó còn có một nhân vật trọng yếu như Thái Các Vương, quả thực khiến Bất Tử Huyết tộc tổn thất nặng nề.
Nhưng mà, Bất Tử Huyết tộc khẳng định sẽ điên cuồng trả thù lên các tu sĩ Nhân tộc khác, không biết có bao nhiêu nhân loại vô tội sẽ phải chết.
Lạc Hư nắm một khối Thánh Nguyên vừa mới đoạt được, nhưng làm sao cũng không vui nổi, lắc đầu, kìm lòng không được thở dài một tiếng.
Rất nhiều lão quái vật Tà Đạo, tận mắt chứng kiến trận chiến này, chấn kinh đến mức lâu sau vẫn không thốt nên lời.
Bọn hắn lặng lẽ rút đi, trở về Hắc Thị, đem tin tức truyền ra ngoài.
Một ngày này, toàn bộ Thiên Thai châu, thậm chí toàn bộ tu sĩ Trung Vực, hoàn toàn sôi trào, rất nhiều tu sĩ đều cảm thấy cảm xúc bành trướng.
Trong một ngày, liên tiếp có 5 tôn Thánh Giả vẫn lạc.
Tên tuổi Trương Nhược Trần và Lạc Hư lại một lần nữa lan truyền khắp các tu sĩ, thậm chí truyền vào thế tục, trở thành giai thoại mà những người buôn bán nhỏ say sưa kể lại.
Trương Nhược Trần cũng lại một lần nữa bị đẩy lên đỉnh sóng danh tiếng.
Có người điên cuồng sùng bái Trương Nhược Trần, xem hắn như thần tượng, cho rằng Trương Nhược Trần hiện tại còn cường đại hơn cả chín đại Giới Tử, chính là đệ nhất nhân kiệt của Côn Lôn Giới, không ai có thể sánh bằng.
Cũng có người cho rằng, Trương Nhược Trần chỉ là sử dụng bí thuật, mới giết chết hai vị Thánh Giả Ma giáo, cũng không phải là bản lĩnh thật sự, không đủ để đánh đồng với chín đại Giới Tử.
Lại có một số người, thì đem Trương Nhược Trần và Lạc Hư tiến hành so sánh, phát hiện hai người bọn họ, lại có rất nhiều điểm tương tự.
Hai người bọn họ đều sinh ra ở Thiên Ma lĩnh, đều đạt tới Thiên Cực cảnh vô thượng cực cảnh, đều xuất thân từ Võ Thị Học Cung, mà lại, con đường tình cảm của họ cũng có chút tương đồng.
Lạc Hư và đệ nhất mỹ nhân thiên hạ Lâm Tố Tiên yêu nhau, nhưng lại bị giáo chủ Ma giáo chia rẽ, không cách nào bên nhau trọn đời.
Trương Nhược Trần sắp thành hôn với Hoàng Yên Trần, một trong chín đại Giới Tử, nhưng lại bị một đạo chỉ lệnh của Nữ Hoàng cưỡng ép chia cắt, cuối cùng chỉ có thể mỗi người một phương trời.
Tổng đàn Ma giáo, Thánh Nữ cung.
Thánh Nữ cung, là một trong Cửu Cung của Ma giáo, tọa lạc ở Thiên Thủy phong, chỉ tuyển nhận nữ đệ tử.
Trong núi, linh vụ lượn lờ, ẩn hiện từng tòa cung điện đỏ thẫm, cùng vô số bóng dáng nữ tử xinh đẹp bay lượn trong núi, tựa như tiên nữ ngự trị động thiên phúc địa.
Mộc Linh Hi, một trong mười ba vị Thánh Nữ hiện tại của Ma giáo, có bí phủ tu luyện riêng, tọa lạc ở sườn núi, linh khí vô cùng dồi dào.
Một vị nữ đệ tử Thiên Cực cảnh, vội vã chạy về Thiên Thủy phong, đi vào bí phủ tu luyện của Mộc Linh Hi, bẩm báo nói: "Thánh Nữ điện hạ, lại có tin tức của Trương Nhược Trần, từ Trung Vực truyền đến."
Mộc Linh Hi chống cằm, lập tức giật mình tỉnh lại khỏi trạng thái ngẩn ngơ, lộ ra vẻ mặt mừng rỡ, hóa thành một đạo u ảnh yểu điệu, đáp xuống trước mặt nữ đệ tử kia, vội vàng hỏi: "Thật á? Thật á? Hắn không chết ở Trấn Ngục Cổ tộc sao? Hắn còn sống ư?"
Mộc Linh Hi bị cưỡng ép đưa về tổng đàn Ma giáo, liền bị cấm túc, nhưng nàng vẫn luôn dõi theo tin tức của Trương Nhược Trần.
Lần trước có tin tức liên quan đến Trương Nhược Trần, chính là lúc Bất Tử Huyết tộc tiến công Trấn Ngục Cổ tộc.
Trận chiến đó, các đệ tử Thánh Nữ cung đều quan tâm an nguy của cung chủ Lăng Phi Vũ. Duy chỉ có Mộc Linh Hi, lại quan tâm Trương Nhược Trần có gặp phải nguy hiểm hay không?
Liên tiếp hai tháng không có tin tức của Trương Nhược Trần, Mộc Linh Hi từng cho rằng hắn đã chết, lén lút khóc rất nhiều lần.
Khoảng thời gian gần đây, nàng thậm chí bỏ bê tu luyện, lòng nặng trĩu ưu tư, thỉnh thoảng lại một mình ngẩn ngơ.
Nàng không chỉ một lần muốn chạy trốn khỏi tổng đàn, tiến đến Trấn Ngục Cổ tộc tìm kiếm Trương Nhược Trần, nhưng lại đều bị cao thủ Mộc gia chặn đường đưa về.
Lần nữa nghe được tin tức của Trương Nhược Trần, Mộc Linh Hi tự nhiên là mừng rỡ không thôi.
Vị nữ đệ tử kia lộ vẻ thấp thỏm trên mặt, ấp a ấp úng nói: "Trương Nhược Trần quả thật còn sống, nhưng mà... nhưng mà..."
"Nhưng mà cái gì?"
Mộc Linh Hi cảm thấy có chút không đúng, lập tức lại có chút lo được lo mất, khẩn trương lên.
"Nhưng mà, hắn lại giết chết hai vị Thánh Giả Ma giáo, đồng thời cướp đi Thần Tử Giới Tử Ấn, chặt đứt hai chân của Thần Tử." Vị nữ đệ tử kia nói ra.
Mộc Linh Hi ngây người một lát, lập tức cười hì hì nói: "Không thể nào, Trương Nhược Trần dù rất lợi hại, đánh khắp cùng thế hệ tu sĩ vô địch thủ, nhưng tuyệt đối không thể nào giết được nhân vật Thánh cảnh chứ? Chắc chắn có người giá họa cho hắn."
Vị nữ đệ tử kia lập tức lắc đầu, nói: "Chuyện này là thật một trăm phần trăm, rất nhiều người đều tận mắt chứng kiến."
"Thật á?"
Mộc Linh Hi cũng không quan tâm hai vị Thánh Giả Ma giáo sống chết ra sao, đối với Trương Nhược Trần cảm thấy hứng thú, hỏi: "Trương Nhược Trần từ trước đến nay không tùy tiện giết người, chắc chắn là hai vị Thánh Giả Ma giáo kia đã làm chuyện gì khiến người người oán trách."
"Nghe nói, Trương Nhược Trần là vì cứu một nữ tử, một mỹ nữ tuyệt sắc. Hắn mang theo nữ tử kia, một mạch từ một cứ điểm của Ma giáo giết ra ngoài, đồ sát vô số cao thủ Ma giáo, máu chảy thành sông, san bằng cả cứ điểm." Vị nữ đệ tử kia thận trọng nói ra.
Lần này, Mộc Linh Hi rốt cuộc không cười nổi nữa, ngược lại hai hàng lông mày liễu nhíu chặt lại, ngón tay bất giác vò tóc.
Ánh mắt nàng vừa có chút ghen tị, vừa có chút hiếu kỳ, lại còn có chút không tin, nói: "Vì một nữ tử, lại còn là một mỹ nữ, mà làm ra chuyện kinh thiên động địa như vậy ư? Nữ tử kia là ai? Có phải là Hoàng Yên Trần, một trong chín đại Giới Tử không?"
Vị nữ đệ tử kia lắc đầu, nói: "Nghe nói, chỉ là một nô bộc được một vị trưởng lão Ma giáo nhặt về, không có thân phận gì đặc biệt."
"Không thể nào, khẳng định không thể nào."
Mộc Linh Hi lập tức lắc đầu, nói: "Trừ phi Trương Nhược Trần phát điên, bằng không, chắc chắn sẽ không làm ra chuyện không đáng tin cậy như thế."
Nghĩ nghĩ, đôi mắt ngập nước của Mộc Linh Hi đảo tròn một cái, vô cùng tin chắc mà nói: "Chắc chắn có kẻ đang giả mạo Trương Nhược Trần, đáng ghét ghê! Nếu để ta biết là ai, nhất định phải xé xác hắn ra làm tám mảnh!"
Vị nữ đệ tử kia bổ sung một câu, thấp giọng nói: "Nghe nói, Trương Nhược Trần đã vận dụng lực lượng thời gian và không gian, không thể có người giả mạo được."
Lập tức, Mộc Linh Hi lại ngây người một lát, hàm răng khẽ cắn môi, có một loại xúc động muốn lập tức thoát khỏi tổng đàn Ma giáo, tiến đến Trung Vực.
Nàng muốn đối mặt chất vấn Trương Nhược Trần, vì sao muốn làm như thế?
Rốt cuộc là sắc mê tâm khiếu, hay là có ẩn tình gì khác?
Vị nữ đệ tử kia tiếp tục nói: "Chuyện này đã kinh động đến giáo chủ, giáo chủ đã ban bố Tử Thần lệnh, vận dụng toàn bộ lực lượng Ma giáo, muốn với tốc độ nhanh nhất, giết chết Trương Nhược Trần."
Nghe nói như thế, Mộc Linh Hi sắc mặt lập tức trở nên có chút tái nhợt, nói: "Tử Thần lệnh đã ban bố ư?"
"Đúng vậy ạ! Tử Thần lệnh vừa ra, từ xưa đến nay chưa từng có ai có thể sống sót quá ba tháng, cho dù là Thánh Giả cũng không ngoại lệ, Trương Nhược Trần e rằng..."
Vị nữ đệ tử kia không nói hết câu, bởi vì, nàng phát hiện Mộc Linh Hi đã xông ra khỏi bí phủ tu luyện, chẳng biết đi đâu.
. . .
. . .
Cổ hà rộng lớn, bình ổn chảy xuôi, mặt nước phẳng lặng như gương.
Một chiếc cổ thuyền màu xanh lướt nhẹ trên mặt nước, xuôi dòng mà xuống, đang tiến về Thánh Minh hoàng thành.
Đã qua ba ngày, Trương Nhược Trần vượt qua suy yếu kỳ, hoàn toàn khôi phục lại, tinh thần vô cùng sung mãn.
Hắn và Lạc Hư ngồi ở mũi thuyền, đang đàm luận một vài chuyện thú vị liên quan đến Thiên Ma lĩnh.
Tu vi và tuổi tác của hai người có chênh lệch cực lớn. Nhưng Trương Nhược Trần lại không hề câu nệ, tỏ ra vô cùng thong dong.
Lạc Hư vô cùng thưởng thức tâm cảnh của Trương Nhược Trần, lại nghe nói Trương Nhược Trần từng lĩnh ngộ được một tia chân ý của Lạc Thủy Quyền Pháp, cố ý truyền thụ cho hắn.
"Ngươi có muốn biết, ta đã tự sáng tạo ra Lạc Thủy Quyền Pháp như thế nào không?" Lạc Hư nói.
"Tiền bối nguyện ý chia sẻ, vãn bối tự nhiên rửa tai lắng nghe." Trương Nhược Trần rất khiêm tốn, lộ ra thần tình nghiêm túc.
Hắn biết Lạc Hư đang truyền đạo, cũng không phải bất kỳ ai cũng có kỳ ngộ như thế.
Lạc Thủy Quyền Pháp ẩn chứa một số quy tắc kỳ dị giữa trời đất, có thể xưng là bác đại tinh thâm. Theo Lạc Hư không ngừng hoàn thiện, sau này rất có thể trở thành một loại thánh thuật cái thế truyền thừa Thiên Cổ.
Ai mà không muốn học được một chiêu nửa thức chứ?