Tần Ngọc không trả lời Trương Nhược Trần một cách xác thực, chỉ nói một câu: "Hỏi nhiều như vậy, lại có ý nghĩa gì, dù sao đều là kẻ phải chết."
Một cường giả Bán Thánh cửu giai trung kỳ đối phó một tu sĩ Bán Thánh ngũ giai, hoàn toàn là dao mổ trâu giết gà, đã sớm định trước Thần Tử Huyết Thần giáo sẽ vẫn lạc dưới thương của hắn.
"Xoẹt xoẹt."
Tần Ngọc vạch trường thương trên mặt đất, chợt, mũi thương phun trào hỏa diễm cuồn cuộn, bao trùm toàn bộ không gian xung quanh.
Để tốc chiến tốc thắng, Tần Ngọc chuẩn bị toàn lực ra tay.
"Xoạt!"
Hai cánh tay hắn khẽ run lên.
Trường thương đen nhánh lập tức hóa thành một đầu Nộ Long, dẫn động vạn ngàn đạo hỏa diễm, lấy khí thế bài sơn đảo hải, lao thẳng tới mi tâm Trương Nhược Trần.
Mắt thấy mũi thương sắp xuyên thủng đầu lâu Trương Nhược Trần, đột nhiên, trường thương vốn có thế công tấn mãnh lại trở nên cực kỳ chậm chạp.
Ngay sát na này, thời gian dường như ngưng đọng.
"Bát Khắc Sinh Tử Biến."
Trương Nhược Trần trực tiếp vận dụng chiêu mạnh nhất của Khắc Độ Kiếm Pháp, chỉ thấy kiếm quang lóe lên, hóa thành một vệt ánh sáng, sau một khắc, đầu lâu Tần Ngọc đã bay ra ngoài.
Tần Ngọc muốn tốc chiến tốc thắng, lẽ nào Trương Nhược Trần lại không muốn?
Đầu lâu Tần Ngọc bịch một tiếng rơi xuống đất, vẫn trừng lớn hai mắt, hiện rõ vẻ cực kỳ chấn kinh, trong miệng phát ra thanh âm khàn đục, hỏi: "Ngươi... ngươi rốt cuộc... là ai..."
"Đầu đã bị chém xuống, lại vẫn chưa chết hẳn?"
Trương Nhược Trần bàn tay cách không nhấn về phía trước, một luồng thánh khí đè ép xuống, trực tiếp nghiền nát đầu lâu Tần Ngọc.
Về phần Bán Thánh Chi Quang của Tần Ngọc, Trương Nhược Trần tất nhiên là lấy đi, ném vào Đồ Quyển Thế Giới, giao cho Ma Viên.
Trầm Uyên Cổ Kiếm bay ra ngoài, luyện hóa cây trường thương cấp Bách Văn Thánh Khí kia, Minh Văn trong kiếm thể lập tức tăng thêm mười đạo.
Đốt thi thể Tần Ngọc thành tro bụi, Trương Nhược Trần mới hái tấm phù lục đang treo giữa không trung xuống, nắm chặt trong lòng bàn tay.
Lập tức, phong tỏa giải trừ, không gian xung quanh lại hiện rõ.
"Chỉ là một tấm phù chú, lại có thể khóa chặt không gian, quả là đáng giá nghiên cứu."
Trương Nhược Trần điều động một đạo tinh thần lực, xuyên thấu phù lục, cẩn thận điều tra văn ấn bên trong.
Tấm phù chú này quả là vô cùng cao cấp, khắc vô số phù văn cực kỳ huyền ảo, khẳng định xuất từ thủ bút của Tinh Thần Lực Thánh Giả.
"Lại có thể sử dụng Ngũ Hành Minh Văn, mô phỏng ra phù lục tương tự Không Gian Minh Văn. Một khi kích phát phù lục, liền có thể câu thông với Không Gian quy tắc, cách ly một vùng không gian. Mặc dù phức tạp một chút, nhưng cũng vô cùng thực dụng." Trương Nhược Trần cười một tiếng.
Trương Nhược Trần cũng có thể luyện chế phù lục tương tự, có thể trực tiếp khắc ghi Không Gian Minh Văn bên trong phù lục.
Phương pháp luyện chế càng thêm đơn giản, hiệu quả phù lục lại càng tốt.
Trương Nhược Trần không có ý định luyện chế phù lục tương tự, bởi vì, trực tiếp phóng xuất Không Gian Lĩnh Vực liền có thể ngăn cách và khóa chặt không gian. Cần gì phải mượn nhờ một tấm phù chú?
Trương Nhược Trần đem phù lục thu vào, lẩm bẩm một câu: "Còn chưa tới Thanh Long Khư Giới, đã triển khai sát chiêu, xem ra lần trước cảnh cáo nàng cũng không có tác dụng bao nhiêu."
Trương Nhược Trần trước tiên tìm thấy Hoàng Yên Trần và Thanh Mặc, sau đó truyền âm gọi Tôn Đại Địa và Triệu Thế Kỳ.
Cũng không lâu sau, năm người cộng thêm một con mèo, tụ họp lại.
"Vừa rồi, ta bị ám sát."
Trương Nhược Trần trực tiếp kể lại toàn bộ chuyện vừa xảy ra cho bọn họ.
"Thánh Nữ điện hạ điều động sát thủ?"
Sắc mặt Triệu Thế Kỳ khẽ biến, hiện lên vẻ kinh hãi, hiển nhiên không ngờ đối phương đã ra tay nhanh đến vậy.
"Có lẽ là, có lẽ không phải, dù sao nhất định có liên quan đến nàng." Trương Nhược Trần nói.
Tôn Đại Địa kêu lên quái dị, giật mình thốt lên: "Thánh Nữ lại muốn giết ngươi, ta còn cứ ngỡ là nàng yêu thầm ngươi. Chẳng lẽ là bởi vì... vì yêu sinh hận..."
Khi nói lời này, Tôn Đại Địa còn liếc nhìn Hoàng Yên Trần, tựa hồ đang hỏi liệu có liên quan đến nàng hay không.
Triệu Thế Kỳ có vẻ khá ổn trọng, hỏi: "Thần Tử điện hạ định làm gì?"
"Trực tiếp giết nàng."
Thái độ Hoàng Yên Trần rất quả quyết, một luồng hàn khí băng lãnh thấu xương bùng lên. Nàng cũng đã sớm nhìn Thượng Quan Tiên Nghiên không vừa mắt, dự định dùng thủ đoạn cực đoan, chủ động xuất kích.
Triệu Thế Kỳ sợ đến toát mồ hôi lạnh, vội vàng khuyên can: "Không có bất kỳ chứng cớ nào mà giết chết một vị Thánh Nữ, chúng ta cũng sẽ bị giáo quy xử phạt. Hơn nữa, bên cạnh Thượng Quan Tiên Nghiên cao thủ nhiều như mây, quan hệ giao hảo với Thái gia và Thượng Quan thế gia, chưa nói đến chúng ta có thể đắc thủ hay không, cho dù đắc thủ, chỉ e cũng không cách nào thoát thân."
Cho dù là Tôn Đại Địa thần kinh có phần bất ổn, giờ phút này cũng hiện lên vẻ mặt nghiêm túc, nói: "Vậy làm sao bây giờ, tiếp tục ở cùng một chỗ với bọn họ, chẳng phải càng thêm nguy hiểm sao?"
Rất hiển nhiên, Tôn Đại Địa kiên định đứng về phía Trương Nhược Trần, cân nhắc vấn đề cũng từ góc độ của Trương Nhược Trần mà ra.
Hiện tại, con đường bày ra trước mặt Trương Nhược Trần, tựa hồ chỉ còn một con đường.
Đó chính là, lập tức đào tẩu.
Ánh mắt Trương Nhược Trần quét qua đám người, cười nói: "Đi, chúng ta đi gặp mặt một lần vị Thánh Nữ điện hạ kia."
Thần Tử của một cổ giáo lại bị một vị Thánh Nữ dọa đến chạy thục mạng, hiển nhiên không phải tác phong của Trương Nhược Trần.
Cho dù muốn đi, Trương Nhược Trần cũng phải nói trước cho Thượng Quan Tiên Nghiên, hắn có năng lực đối đầu với nàng.
Triệu Thế Kỳ sợ đến sắc mặt trắng nhợt, không ngờ tới Thần Tử điện hạ lại có thể đưa ra quyết định như vậy, chẳng lẽ không sợ dê vào miệng cọp sao?
Ngược lại, trong mắt Hoàng Yên Trần lại hiện lên một tia ý cười, đi theo trước một bước.
...
...
Bên trong Vạn Giới Tửu Quán, một chỗ sân nhỏ.
Thượng Quan Tiên Nghiên đứng tại trung tâm chín tầng thánh quang, đôi mắt mang theo hàn quang, quát lớn: "Ngụy Long Tinh quá tự ý hành động, ai cho phép ngươi bây giờ liền ra tay với Cố Lâm Phong?"
Ngụy Long Tinh ngồi trên ghế đá, người mặc Ngũ Sắc Thánh Giáp, toàn thân toát ra một luồng khí thế bén nhọn, như một tôn Cái Thế Chiến Thần.
Hắn mặt không đổi sắc, cười đáp: "Tư chất Cố Lâm Phong quá đỗi kinh người, vạn nhất tại Thanh Long Khư Giới đạt được kỳ ngộ, sẽ lập tức trưởng thành thành cao thủ cấp đỉnh tiêm. Đến lúc đó, ai là đối thủ của hắn? Cho nên, càng sớm diệt trừ hắn, càng là một chuyện tốt."
Thượng Quan Tiên Nghiên cẩn thận suy tư, dần dần tỉnh táo lại, ánh mắt lấp lánh, nói: "Lần tiếp theo, không có lệnh của ta, không cho phép tự ý hành động."
Tu vi Ngụy Long Tinh cao thâm đến nhường nào, cùng những nhân vật trên « Bán Thánh Ngoại Bảng » cũng chỉ kém một bậc, tất nhiên không để Thượng Quan Tiên Nghiên vào mắt.
Chỉ có điều, hắn lại có chút kiêng kỵ vị lão giả đứng sau lưng Thượng Quan Tiên Nghiên kia.
Vị lão giả kia là một vị Thánh cảnh cự phách của Huyết Thần giáo, cũng là tấm át chủ bài mạnh nhất trong tay Thượng Quan Tiên Nghiên.
Huyết Thần giáo chủ yếu dùng một loại bí pháp, lợi dụng phương thức tế tự, mượn tàn lực của Huyết Thần, mới phong ấn tu vi của vị Thánh cảnh cự phách này, áp chế đến trạng thái cực hạn của cảnh giới Bán Thánh.
Loại phong ấn kia, cũng không chỉ là phong bế tu vi đơn thuần như vậy, quá trình khá phức tạp, hơn nữa còn có mức độ nguy hiểm nhất định.
Tóm lại, chỉ cần lão giả không giải khai phong ấn, phóng thích tu vi Thánh cảnh, cũng sẽ không chấn vỡ không gian Thanh Long Khư Giới.
Mặc dù nói, thể chất lão giả chưa hẳn đã mạnh hơn Ngụy Long Tinh, tu vi cũng ở cùng một trình độ.
Nhưng là, sự lý giải về Thánh Đạo và tạo nghệ trên thánh thuật của lão giả lại vượt xa Ngụy Long Tinh. Chân chính giao thủ, Ngụy Long Tinh khẳng định không phải đối thủ.
Thượng Quan Tiên Nghiên hỏi: "Ngươi phái đi là ai?"
"Tần Ngọc." Ngụy Long Tinh nói.
Thượng Quan Tiên Nghiên khẽ gật đầu, nói: "Bằng vào tu vi của Tần Ngọc, muốn giết Cố Lâm Phong, quả là một chuyện dễ như trở bàn tay."
Kỳ thực, theo Thượng Quan Tiên Nghiên, Cố Lâm Phong cũng chỉ là một kẻ cuồng đồ yêu nghiệt thiên tư xuất chúng, vừa không có thực lực, lại không có đầu óc, đối phó hắn cũng chẳng phải việc khó.
Chỉ cần Cố Lâm Phong chết đi, vị trí Giáo Chủ Huyết Thần giáo tương lai cũng chính là vật trong lòng bàn tay nàng.
Dù sao, Huyết Thần giáo không có khả năng lại đi chọn lựa Thần Tử thứ ba, chưa từng có tiền lệ như vậy.
Thời gian lẳng lặng trôi qua, Tần Ngọc nhưng thủy chung không trở về.
"Sẽ không phát sinh ngoài ý muốn sao?"
Đôi lông mày Thượng Quan Tiên Nghiên khẽ nhíu lại.
"Cũng không đến nỗi, lấy tu vi của Tần Ngọc, đối phó một Cố Lâm Phong, hoàn toàn là dư sức." Ngụy Long Tinh nói.
Ngoài cổng sân nhỏ, vang lên một thanh âm.
"Chỉ một Tần Ngọc đã muốn lấy mạng ta, các ngươi có phải đã đánh giá quá thấp bản Thần Tử?"
Một chữ cuối cùng vừa dứt, thân ảnh Cố Lâm Phong đã xuất hiện trong sân.
Nhìn thấy Cố Lâm Phong, cho dù với tâm cảnh của Thượng Quan Tiên Nghiên và Ngụy Long Tinh, cũng khó mà giữ vững bình tĩnh.
Tần Ngọc không thể giết chết Cố Lâm Phong, thì cũng đành thôi.
Vì sao Cố Lâm Phong còn dám chủ động tìm tới bọn họ, lẽ nào hắn đã chuẩn bị thủ đoạn đối phó với bọn họ rồi sao?
Vào khoảnh khắc này, Thượng Quan Tiên Nghiên cảm thấy có chút nhìn không thấu Cố Lâm Phong, hắn làm những chuyện như vậy, hoàn toàn đi ngược lại lẽ thường.
Trên người Trương Nhược Trần tản mát ra một luồng khí thế bén nhọn, hoàn toàn khác biệt với dáng vẻ bình thường, ánh mắt nhìn chằm chằm Ngụy Long Tinh và Thượng Quan Tiên Nghiên, nói: "Nói đi! Rốt cuộc là ai muốn giết ta?"
Thượng Quan Tiên Nghiên giữ im lặng, không mở miệng, muốn biết rõ trước Cố Lâm Phong có thật sự có thủ đoạn ẩn giấu hay không.
Ngụy Long Tinh cũng chỉ là lúc ban đầu kinh ngạc một chút, rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh, đứng dậy, trung khí mười phần nói: "Tần Ngọc là người ta phái đi, chính là để giết ngươi. Sao nào, ngươi không phục sao?"
Mưu hại Thần Tử, tuyệt đối là trọng tội.
Ngụy Long Tinh nếu dám thừa nhận, cũng có nghĩa là hắn tuyệt đối tự tin sẽ vĩnh viễn giữ Cố Lâm Phong lại nơi này...