Trương Nhược Trần thực chất không hề xảy ra chuyện gì với Ma Nhiễm Vương Phi, mà lấy cớ dưỡng thương để tạm thời bế quan tu luyện.
Bình minh ló rạng, Huyết Thần Giáo nghênh đón một ngày mới.
Những tin tức chấn động thiên hạ liên tiếp được truyền ra, với tốc độ sấm sét lan đến các thế lực lớn ở Thiên Thai Châu, thậm chí là toàn bộ Trung Vực.
"Địa Nguyên Pháp Vương, một trong Tứ Đại Pháp Vương của Huyết Thần Giáo, đã vẫn lạc, bị một Quỷ Vương trấn sát."
"Đồng Nhất Thánh Giả và Ngọc La Thánh Giả bị cường giả bí ẩn đánh cho thần hình câu diệt. Nhiều Bán Thánh địa vị cao cấp khác của Huyết Thần Giáo cũng bị ám sát, tử thương thảm trọng."
...
...
Huyết Thần Giáo xảy ra biến cố lớn, mỗi tin tức truyền đi đều như địa chấn, khiến các tông phái, gia tộc lân cận cảm thấy lo lắng, ai nấy đều bất an.
Giữa trưa, Trưởng Lão Các của Huyết Thần Giáo ban bố pháp lệnh, thông cáo khắp thiên hạ: "Đêm qua, các Thánh Giả và Bán Thánh bị chém giết đều là kẻ ẩn nấp của Bất Tử Huyết Tộc. Nguyên Quy Trưởng Lão, một trong Sáu Đại Thánh Trưởng Lão, cùng Vũ Hoa Thành, Cung Chủ Loạn Tự Thiên Cung, thuộc tầng lớp cao của Bất Tử Huyết Tộc, đã đào tẩu."
Đồng thời, Trưởng Lão Các còn công bố một danh sách, truyền đến từng phân đà và các thế lực phụ thuộc của Huyết Thần Giáo.
Không lâu sau, Huyết Thần Giáo ban bố pháp lệnh thứ hai: "Kể từ hôm nay, Huyết Thần Giáo sẽ phong sơn ba tháng, đồng thời mở ra Huyết Thần Cổ Trận. Bất luận sinh linh nào tới gần lãnh địa Huyết Thần Giáo đều sẽ bị tiêu diệt toàn bộ."
Sự rung chuyển của Huyết Thần Giáo đã tạo thành ảnh hưởng to lớn về sau.
Ngay trong cùng ngày, các phân đà và thế lực phụ thuộc của Huyết Thần Giáo liền xảy ra náo động. Một vài thế lực mạnh nhất Thiên Thai Châu đều bị liên lụy.
Lần náo động này không phải do Bất Tử Huyết Tộc khởi xướng, mà là cao tầng Huyết Thần Giáo chủ động xuất kích. Hơn nữa, Thánh Giả và Bán Thánh của Bất Tử Huyết Tộc đã tử thương hơn phân nửa, bởi vậy, tổn thất của Huyết Thần Giáo không quá nghiêm trọng, ít nhất không làm tổn hại đến căn cơ.
Trung Ương Hoàng Thành.
Sau khi Nữ Hoàng rời đi, Thiên Địa Linh Khí tại Trung Ương Hoàng Thành kịch liệt hạ xuống, tạo thành ảnh hưởng không nhỏ đối với tòa thành đệ nhất thiên hạ này.
Bất quá, Đệ Nhất Trung Ương Đế Quốc có nền tảng sâu dày, thể chế hoàn chỉnh. Sau khi Nữ Hoàng rời đi, Hoàng Thành cũng không xảy ra rung chuyển lớn, các bộ triều đình, đại nội Hoàng Thành, các cấp quan viên vẫn vận hành đâu vào đấy.
Chỉ có điều, trung tâm hành chính của Hoàng Thành đã chuyển từ Tử Vi Cung của Nữ Hoàng đến Liên Châu Phủ của Thái Tế Vương Sư Kỳ.
Vương Sư Kỳ là đại đệ tử của Văn Đế.
Sau khi Văn Đế ẩn cư, Vương Sư Kỳ chính là đệ nhất nhân Nho Đạo.
Ngay cả Nho Đạo Thánh Giả khi nhìn thấy Vương Sư Kỳ cũng đều phải cung kính xưng một tiếng "Thánh Sư".
Là Thái Tế, Vương Sư Kỳ là quan văn đứng đầu triều đình.
Luận về quyền thế, hắn cũng tuyệt đối là dưới một người trên vạn người, chỉ đứng sau Nữ Hoàng. Ngay cả Lục Bộ Thượng Thư như Binh Bộ, Thần Công Bộ, Thiên Hình Bộ... cũng phải thấp hơn hắn một bậc.
Hiện tại, chính Vương Sư Kỳ đang kiểm soát Đệ Nhất Trung Ương Đế Quốc, điều hành nhân lực và vật lực khắp thiên hạ, chống cự ngoại địch, duy trì sự ổn định của các thế lực lớn.
Liên Châu Phủ của Vương Sư Kỳ được tạo thành từ chín tòa phủ đệ, bố trí chín tòa Thánh Trận cổ xưa, sắp xếp tựa như Cửu Tinh Liên Châu.
Giờ phút này, tại phủ thứ chín của Liên Châu Phủ, các đại nhân vật đứng đầu Nho Đạo đang tề tựu, vây quanh một đài cờ tứ phương.
Ngoài Vương Sư Kỳ, Tông Chủ của Tứ Tông Nho Đạo đều có mặt. Hơn mười vị Đại Nho, Thánh Nho khác cũng tề tựu, mỗi người đều có thân phận kinh người, có thể xưng là những tồn tại như Thái Sơn Bắc Đẩu.
Bất kỳ một người nào trong số họ bước ra, toàn bộ thiên hạ đều sẽ chấn động.
Thánh Thư Tài Nữ mặc một thân nho y màu xanh nhạt, nữ giả nam trang, khí chất thanh nhã, mắt ngọc mày ngài. Đứng chung với những lão nho râu bạc tóc trắng xung quanh, nàng lại càng trở nên đặc biệt thu hút sự chú ý.
Đôi tinh mâu của Thánh Thư Tài Nữ chăm chú nhìn đài cờ giữa cung điện, tinh thần lực từ hai mắt tuôn ra, đắm chìm vào trong đó.
Oanh!
Đài cờ dài chín thước trở nên càng lúc càng to lớn, kéo dài ra bốn phương tám hướng, diễn hóa thành một thế giới núi non trùng điệp khổng lồ, tựa như một bức thiên địa đồ quyển đang mở ra.
Tu sĩ có tinh thần lực càng cường đại, thế giới biến hóa từ đài cờ trong mắt hắn càng khổng lồ, càng chi tiết, mỗi ngọn núi, mỗi dòng sông, mỗi tòa thành trì, mỗi con người, toàn bộ đều hiện rõ mồn một.
Nói cách khác, tu sĩ có tu vi càng cao, thế giới mà họ nhìn thấy càng khác biệt.
Đây chính là Thiên Địa Kỳ Cục trong truyền thuyết!
Cho đến nay, Côn Lôn Giới vẫn lưu truyền truyền thuyết về "Thiên Địa Kỳ Cục", nhưng tu sĩ có thể tiếp xúc được với nó lại càng ít ỏi.
Phần Bắc Bộ của ván cờ đại diện cho Bắc Vực của Đệ Nhất Trung Ương Đế Quốc, nơi đó huyết khí tràn ngập, sát khí ngút trời.
Trên đài cờ, ức vạn quân cờ sắp xếp san sát, có những quân cờ hào quang rực rỡ, tựa như hằng tinh trong vũ trụ, phóng xuất ra dao động lực lượng mang tính bạo tạc.
Những quân cờ như vậy đại diện cho Thánh Giả.
Một số quân cờ khác, số lượng nhiều nhất, quang mang lại hết sức ảm đạm, lít nha lít nhít khó mà đếm xuể, tựa như bụi bặm.
Chúng đại diện cho nhân loại bình thường.
Đôi mày ngài của Thánh Thư Tài Nữ hơi nhíu lại, trầm ngâm nói: "Chiến trường Bắc Vực tiến thêm một bước xấu đi, chỉ trong vỏn vẹn sáu ngày mà thôi, liên tiếp thất thủ 84 cửa ải. Bước tiến công của Bất Tử Huyết Tộc càng lúc càng hung hãn, e rằng chẳng bao lâu nữa phòng tuyến thứ sáu sẽ bị công phá. Đến lúc đó, toàn bộ cương thổ Dạ Bắc Phủ rộng mấy trăm vạn dặm đều sẽ trở thành vùng đất hoành hành của Bất Tử Huyết Tộc."
Phần Bắc Bộ của đài cờ, một mảng lớn đều bị huyết khí bao trùm, đồng thời vẫn tiếp tục từng bước xâm chiếm, dịch chuyển về phía Trung Vực.
Bất Tử Huyết Tộc khí thế hung hăng, chỉ nhìn đài cờ thôi cũng có thể cảm nhận được cỗ sát khí đập thẳng vào mặt. Quân đội Đệ Nhất Trung Ương Đế Quốc, cùng liên quân do các đại tông môn và gia tộc Nhân Tộc tổ chức, vậy mà không thể ngăn cản, đang liên tiếp tan tác.
Có thể tưởng tượng, Bắc Vực chắc chắn đã chém giết đến long trời lở đất. Mỗi tòa thành trì bị công phá đều sẽ có hàng ngàn hàng vạn nhân loại biến thành thức ăn của Bất Tử Huyết Tộc.
Nếu toàn bộ Bắc Vực luân hãm, vậy thì hàng tỉ nhân loại ở Bắc Vực sẽ biến thành dê hai chân, trở thành gia súc mà Bất Tử Huyết Tộc nuôi, muốn giết cứ giết, muốn ăn liền ăn.
Tại đây, các nhân vật đứng đầu Nho Đạo đều căng thẳng khuôn mặt, ngay cả thở mạnh cũng không dám, cảm thấy lo lắng sâu sắc.
"Nếu Nữ Hoàng không rời đi, Bất Tử Huyết Tộc nào dám có lá gan lớn đến vậy? Mấy vị Huyết Đế kia chắc chắn đều bị dọa đến nghe tin đã sợ mất mật." Một vị Thánh Nho nói.
Sở Tư Viễn, Tông Chủ Họa Tông, râu dựng ngược, mắt trừng trừng, có vẻ khá cấp tiến, nói: "Bây giờ nói những điều này có ích gì? Nhìn xem thì có ích gì? Bổn Tông Chủ cho rằng, chúng ta bây giờ nên toàn bộ xông lên, quyết một trận tử chiến với Bất Tử Huyết Tộc. Với nội tình Nho Đạo hiện tại, thêm đại quân triều đình, tại sao phải sợ bọn chúng chứ?"
Thánh Thư Tài Nữ nói: "Trong Nho Đạo, e rằng cũng không ít kẻ ẩn nấp của Bất Tử Huyết Tộc. Bọn chúng một khi triển khai hành động ám sát, e rằng chiến tranh còn chưa bắt đầu, Nho Đạo đã tử thương hơn phân nửa."
Sở Tư Viễn tỉnh táo lại, biết Thánh Thư Tài Nữ nói đều là tình hình thực tế.
Bất Tử Huyết Tộc đã mưu đồ sau màn 800 năm, đã sắp xếp kẻ ẩn nấp trong các thế lực lớn, tùy thời đều có thể tạo ra rung chuyển, khiến cường đại như Nho Đạo cũng đều cảm thấy sợ ném chuột vỡ bình.
Phải biết, phần lớn tu sĩ tinh thần lực của Nho Đạo đều có thân thể yếu ớt, không thể sánh bằng cao thủ Võ Đạo. Một khi bị ám sát, rất khó có cơ hội sống sót.
Mai tiên sinh, Tông Chủ Cầm Tông, nói: "Động một sợi tóc mà kéo theo toàn thân. Nếu chúng ta đều tiến về Bắc Vực, ai có thể đảm bảo Trung Vực ổn định? Trung Vực vừa loạn, Nhân Tộc sẽ mất đi căn cơ, toàn bộ thiên hạ đều sẽ lâm vào cảnh bấp bênh. Việc này nhất định phải thận trọng, còn cần bàn bạc kỹ hơn."
Một vị Đại Nho vẻ mặt già nua nói: "Nếu không khởi động Nho Tổ Thánh Thư?"
Thánh Thư Tài Nữ đứng giữa một đám lão nho mấy trăm tuổi, không hề có bất kỳ áp lực nào, tỏ ra đặc biệt bình tĩnh, nói: "Nho Tổ Thánh Thư quả thật có uy lực vô tận, nếu vận dụng tốt, đủ để khắc chế mấy vị Huyết Đế của Bất Tử Huyết Tộc. Thế nhưng, vạn nhất kẻ ẩn nấp của Bất Tử Huyết Tộc nắm giữ Nho Tổ Thánh Thư, đối với nhân loại mà nói, chắc chắn là một tai họa."
Sau đó, nàng đôi mắt sáng liếc nhìn chư vị Nho Thánh có mặt tại đây, rồi cười nói: "Trong số chúng ta, rất có thể cũng có kẻ ẩn nấp của Bất Tử Huyết Tộc."
Đám người nhìn nhau, cảm thấy vô cùng đau đầu. Nếu không bắt được kẻ ẩn nấp của Bất Tử Huyết Tộc, sớm thanh trừng chúng, thì làm bất cứ chuyện gì cũng sẽ bị bó tay bó chân.
Các nhân vật đứng đầu Nho Đạo đều rời khỏi phủ thứ chín, tiếp tục thương nghị sách lược ứng phó nguy cơ hiện tại.
Sở Tư Viễn tính tình rất bướng bỉnh, kiên trì muốn dẫn đầu toàn bộ học sinh Nho Đạo tiến về Bắc Vực, khai chiến với Bất Tử Huyết Tộc, không chết không thôi.
"Chết trận thì có sao? Ít nhất còn giữ được khí tiết, đủ để lưu danh muôn đời. Nếu như tất cả mọi người đều bó tay bó chân như các ngươi, còn có thể làm nên việc đại sự gì?" Sở Tư Viễn nói.
Các Thánh Nho có mặt tại đây đều hiểu tính tình Sở Tư Viễn, cũng không ai tranh luận với hắn.
Bởi vì, cho dù có tranh luận thế nào, cũng chẳng có tác dụng gì.
Thái Tế Vương Sư Kỳ nói: "Chúng ta không phải là không chiến đấu, mà là phải nghĩ cách giảm tổn thất xuống mức thấp nhất, nhất định phải cân nhắc chu toàn, phải nhớ không thể vì xúc động nhất thời mà hủy hoại toàn bộ ván cờ. Chúng ta đại diện không phải bản thân mình, mà là toàn bộ Đệ Nhất Trung Ương Đế Quốc, toàn bộ Côn Lôn Giới. Bất kỳ một quyết định sai lầm nào của chúng ta cũng sẽ dẫn đến hàng ngàn vạn nhân loại chết đi."
"Nghĩ nhiều như vậy làm gì, còn không bằng giết thêm mấy tên Thánh Giả Bất Tử Huyết Tộc trực tiếp hơn." Sở Tư Viễn rất muốn nói câu này, thế nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống, tránh để bị đám lão gia hỏa này dùng ngòi bút làm vũ khí công kích.
Chư vị đại nhân vật Nho Đạo đều lâm vào trầm mặc, tiếp tục suy nghĩ sách lược ứng phó.
Đúng lúc này, một quân sĩ mặc áo giáp màu trắng đi tới, quỳ một gối xuống đất, nói: "Đại nhân Tài Nữ, có hai vị tăng nhân tìm đến ngoài Liên Châu Phủ, nói là bằng hữu của ngài, mang đến cho ngài một món lễ vật phi phàm."
Sở Tư Viễn lạnh lùng cười một tiếng, râu dựng ngược, mắt trừng trừng, nói: "Lễ vật phi phàm, thì có thể phi phàm đến mức nào? Ta thấy chính là đệ tử hoàn khố nhà nào đó, muốn tiếp cận nha đầu Nạp Lan, đưa tới một hai món đồ mua vui."
"Bây giờ, đế quốc đang trong thời khắc nguy nan, đám tiểu bối này không biết tiến về chiến trường giết địch, lại đem tinh lực dùng vào những chuyện này, thật có chút xa hoa dâm dật."
"Chúng ta bây giờ đang thương thảo đại sự thiên hạ, không cần thiết để ý tới bọn chúng."
...
Thánh Thư Tài Nữ mỹ danh truyền khắp thiên hạ, lại tài hoa hơn người, là một trong Cửu Thiên Huyền Nữ cao quý, tự nhiên có vô số người theo đuổi.
Các Nho Thánh có mặt tại đây đều coi Thánh Thư Tài Nữ là nhân vật thủ lĩnh thế hệ trẻ của Nho Đạo, từ nhỏ đã nhìn nàng lớn lên. Bởi vậy, trong mắt bọn họ, chỉ có vài người trên «Anh Hùng Phú» mới xứng với Thánh Thư Tài Nữ.
Những người theo đuổi khác kia, chẳng khác gì một đám ruồi bọ, không cần thiết để ý tới, cứ thế mà đuổi đi là được.
Ngón tay ngọc của Thánh Thư Tài Nữ khẽ động hai lần, rất nhanh đã suy tính ra kết quả. Khóe miệng nàng hé nở một nụ cười, đưa ra một quyết định khiến hơn mười vị lão cổ hủ có mặt tại đây đều thất kinh.
"Thật xin lỗi, các vị tiền bối, Đan Thanh nhất định phải đi gặp hai vị bằng hữu kia trước."
Thánh Thư Tài Nữ thản nhiên hành lễ với chư vị Nho Thánh có mặt tại đây, sau đó, dưới ánh mắt khác thường của bọn họ, nàng lui xuống.
"Tình huống thế nào đây? Chẳng lẽ thiên kiêu nhà ai, vậy mà lại được nha đầu Nạp Lan tâm cao khí ngạo của chúng ta ưu ái?" Sở Tư Viễn hơi sững sờ, cảm thấy không thể tin nổi...