Dưới sự dẫn dắt của Ngao Tâm Nhan, Trương Nhược Trần tiến vào đại doanh Tuần Vệ Quân, quả nhiên nhìn thấy Tửu Phong Tử như một tên ăn mày, được đưa ra khỏi quân doanh.
Nhìn thấy Trương Nhược Trần, Tửu Phong Tử lộ ra vẻ đặc biệt hưng phấn, lấy ra một bầu rượu đưa cho hắn, cười nói: "Lão phu vừa ủ rượu mới, có muốn uống một ngụm không?"
Trương Nhược Trần không nhận lấy bầu rượu, có chút cảnh giác đối với Tửu Phong Tử, nói: "Ta hiện tại chỉ hiếu kỳ, tiền bối làm sao biết ta ở Thần Mộng Trạch?"
Phải biết, cho tới bây giờ, chỉ có Bất Tử Thần Điện mới có thể suy tính ra hành tung của hắn.
Tửu Phong Tử xuất hiện, sao có thể không khiến Trương Nhược Trần sinh nghi?
Tửu Phong Tử thấy Trương Nhược Trần không uống, liền cầm bầu rượu lên, tự mình uống một ngụm trước, nói: "Ngươi uống rượu của lão phu, lão phu ngửi mùi rượu, liền có thể tìm thấy ngươi."
Cái mũi của Tửu Phong Tử đích thật là nhạy bén đến cực điểm, Trương Nhược Trần đã sớm được chứng kiến. Theo khí tức hắn để lại, tìm đến tận Thần Mộng Trạch, chưa hẳn là chuyện không thể.
Bất quá, trong lòng Trương Nhược Trần vẫn còn lo lắng, nói: "Chúng ta chỉ là bèo nước tương phùng, uống qua một lần rượu mà thôi. Ngươi vì sao không quản vạn dặm xa xôi đến tìm ta?"
"Uống qua một lần rượu, cũng chính là bạn rượu của Tửu Phong Tử. Ngươi phải biết, không phải ai cũng có tư cách làm bạn rượu của Tửu Phong Tử. Đếm đi đếm lại, bạn rượu của Tửu Phong Tử, cũng chỉ có vài người như vậy."
Tửu Phong Tử tiếp tục nói: "Lão phu cũng là vì cầu một say, cho nên, mới vượt qua một vực giới, chạy đến tìm ngươi, tối nay chúng ta không say không về nhé?"
Trương Nhược Trần nói: "Bạn rượu của tiền bối, làm sao có thể chỉ có vài người?"
Tửu Phong Tử ngồi phịch xuống đất, thở dài một tiếng: "Muốn tìm một người bạn rượu, làm gì dễ dàng đến thế? Có người tửu lượng không đủ, có người tửu phẩm không đủ, còn có người tửu đảm không đủ. Tửu lượng, tửu phẩm, tửu đảm, chỉ cần thiếu một trong số đó, cùng hắn uống rượu, cũng là một sự thống khổ và tra tấn. Người như vậy, làm sao có thể trở thành bạn rượu của lão phu?"
Trương Nhược Trần không khỏi bật cười, nói: "Chẳng phải nói, tửu lượng, tửu phẩm, tửu đảm của ta cũng coi như được? Kỳ thật, ta uống rất ít rượu."
"Chỉ cần trở thành bạn rượu của Tửu Phong Tử, sau này, rượu cũng sẽ trở thành bằng hữu của ngươi, ngươi cũng sẽ dần dần minh bạch rượu mỹ diệu đến mức nào." Tửu Phong Tử vô cùng khẳng định nói.
"Mỹ diệu đến mức nào?" Trương Nhược Trần nói.
Tửu Phong Tử liếc nhìn Ngao Tâm Nhan đang đứng bên cạnh Trương Nhược Trần, nói: "So với vị mỹ nhân bên cạnh ngươi, còn khiến ngươi cảm thấy mỹ diệu hơn."
Trương Nhược Trần cảm thấy miệng Tửu Phong Tử đúng là muốn ăn đòn, sao có thể nói ra lời như vậy, đối phương thế nhưng là công chúa Thần Long Bán Nhân Tộc.
Ngao Tâm Nhan ngược lại không hề tức giận, nói: "Bị tiền bối nói như vậy, ngay cả bản công chúa cũng muốn được uống thử rượu do ngươi tự mình ủ."
"Tốt! Nha đầu, tửu đảm của ngươi, coi như đủ! Chỉ là không biết tửu lượng của ngươi có đủ hay không?" Tửu Phong Tử nói.
Trương Nhược Trần nói: "Tiền bối chỉ mang theo một bầu rượu tới, e rằng không đủ uống."
Tửu Phong Tử duỗi một ngón tay chỉ vào Trương Nhược Trần, cười hì hì, giống như đang chế giễu sự vô tri của hắn, nói: "Nơi này chính là Thần Mộng Trạch, nghe nói, trong hầm rượu của Thần Long Bán Nhân Tộc cất giấu không ít mỹ tửu, trong đó Long Diễm Tửu danh tiếng lừng lẫy nhất, xếp thứ tám trong thiên hạ liệt tửu, còn mãnh liệt hơn Long Linh Phong Ngưu Tửu nhiều."
Long Linh Phong Ngưu Tửu, Trương Nhược Trần đã từng thưởng thức, đích thật là kình lực mười phần. Nếu uống nhiều, cho dù là hắn cũng có thể say gục.
Mà lại, Long Linh Phong Ngưu Tửu, cũng chỉ xếp thứ 17 trong thiên hạ liệt tửu.
Long Diễm Tửu lại sẽ mãnh liệt đến mức nào?
Ngao Tâm Nhan lập tức lắc đầu, nói: "Không được, Long Diễm Tửu được cất giữ từ thời Trung Cổ đến nay, đã không còn nhiều. Cho dù là tộc trưởng, cũng không thể tùy tiện lấy ra uống. Hơn nữa, Long Diễm Tửu vô cùng kình liệt, không mấy ai có thể chịu đựng được tửu kình của nó."
Tửu Phong Tử nói: "Trương Nhược Trần, ngươi với nàng quan hệ, cũng đâu thân mật đến mức đó chứ! Nàng còn không nỡ lấy Long Diễm Tửu ra tiếp đãi ngươi."
Ngao Tâm Nhan vội vàng giải thích với Trương Nhược Trần, nói: "Trương Nhược Trần, không phải ta không muốn lấy Long Diễm Tửu, thật sự là tửu kình của nó quá lớn, Thánh Giả bình thường cũng đều không chịu nổi. Đã từng có một vị Bán Thánh, vụng trộm Long Diễm Tửu về sau, thân thể tự bốc cháy, hóa thành tro tàn."
"Không sao... A... Tửu Phong Tử đâu?"
Trương Nhược Trần bốn phía nhìn lại, đâu còn thấy bóng dáng Tửu Phong Tử?
"Mới vừa rồi còn ở chỗ này."
Ngao Tâm Nhan cũng rất kinh dị, căn bản không hề phát giác được Tửu Phong Tử rời đi lúc nào.
"Tiểu nha đầu quá keo kiệt, lão phu tự mình đi một chuyến hầm rượu Thần Long Bán Nhân Tộc, mang vài hũ Long Diễm Tửu trở về." Thanh âm của Tửu Phong Tử, cũng không biết là từ phương hướng nào truyền tới.
Ngao Tâm Nhan nhíu chặt lông mày, hỏi: "Tửu Phong Tử kia rốt cuộc là ai?"
Trương Nhược Trần lắc đầu cười một tiếng: "Kỳ thật, ta cũng không biết thân phận của hắn, bất quá, người này cũng không phải phàm phu tục tử, hẳn là một vị ẩn thế cao nhân."
"Hay là nhanh lên đem hắn tìm trở về, hắn cũng không biết hầm rượu Thần Long Bán Nhân Tộc ở nơi nào, cứ thế xông bừa, thực sự quá nguy hiểm, vạn nhất xâm nhập vào Sát Trận, hậu quả khó lường."
Ngao Tâm Nhan cũng không tin tưởng Tửu Phong Tử có thể tìm thấy hầm rượu trân tàng Long Diễm Tửu, cho dù tìm thấy hầm rượu thì như thế nào, căn bản không có người nào có thể phá vỡ trận pháp bên ngoài hầm rượu.
Điều khiến bọn hắn hai người bất đắc dĩ là, Tửu Phong Tử vậy mà hoàn toàn mất tăm, ngay cả tinh thần lực của Trương Nhược Trần cũng không thể tìm thấy hắn.
"Hay là thông báo một tiếng Tuần Vệ Quân, đóng lại tất cả Sát Trận, miễn cho vô tình làm bị thương hắn." Ngao Tâm Nhan nói.
Ngay tại thời điểm Trương Nhược Trần cùng Ngao Tâm Nhan tiến vào đại doanh Tuần Vệ Quân, Tửu Phong Tử lại là một tay giơ một đỉnh rượu, từ nửa đường xông ra, trong miệng còn phát ra tiếng cười sảng khoái.
"Quả nhiên Long Diễm Tửu đã không còn nhiều, chỉ còn lại hai đỉnh này. Trương Nhược Trần, vận khí của chúng ta thật sự không tồi, chia ra, mỗi người một đỉnh."
Ngao Tâm Nhan trừng lớn đôi mắt hạnh, cả người nàng như muốn phát điên.
Bởi vì, nàng nhận ra, hai đỉnh rượu trong tay Tửu Phong Tử, quả nhiên chính là những đỉnh rượu dùng để cất giữ Long Diễm Tửu.
Làm sao có thể? Hắn làm sao tìm thấy hầm rượu? Lại làm sao phá vỡ trận pháp, xâm nhập vào hầm rượu?
Mà lại, còn nhanh đến thế.
"Đừng khách khí với lão phu, đỉnh này là của ngươi!"
Tửu Phong Tử lộ ra bộ dáng tương đương trượng nghĩa, ném một đỉnh rượu ra, rơi xuống trước người Trương Nhược Trần.
Đỉnh rượu do thanh đồng rèn đúc mà thành, cao tới ba trượng, vô cùng to lớn, cũng không biết chứa bao nhiêu vò rượu?
Trương Nhược Trần có chút ngây người, cảm thấy Tửu Phong Tử đúng là quá bá đạo, vậy mà trộm sạch toàn bộ hai đỉnh rượu còn sót lại của Thần Long Bán Nhân Tộc.
"Long Diễm Tửu là bảo vật của Thần Long Bán Nhân Tộc, các ngươi đây là hành vi trộm cắp."
Ngao Tâm Nhan xông tới Tửu Phong Tử, chuẩn bị đoạt lại Long Diễm Tửu trong tay hắn.
Long Diễm Tửu có thể xếp hạng thứ tám trong thiên hạ liệt tửu, tự nhiên không chỉ đơn thuần là một loại rượu, mà còn là một loại Thánh Vật dùng để rèn luyện thân thể và tăng cường tu vi.
Một đỉnh rượu, ít nhất cũng có 30 vò.
Mỗi một vò Long Diễm Tửu đều tương đương với dược hiệu của một viên sơ phẩm Thánh Đan, có thể thấy, giá trị của một đỉnh Long Diễm Tửu kinh người đến mức nào.
Tửu Phong Tử trông thấy Ngao Tâm Nhan bay xẹt tới, khẽ hừ một tiếng, sau đó, thân hình lóe lên, xuất hiện bên cạnh Ngao Tâm Nhan, một ngón tay điểm nhẹ vào lưng nàng.
Ngao Tâm Nhan chỉ cảm thấy mắt tối sầm, lập tức mềm nhũn ngã xuống đất.
Tửu Phong Tử không thèm nhìn Ngao Tâm Nhan đang ngã dưới đất, vỗ vai Trương Nhược Trần, nói: "Đi, chúng ta tìm một nơi kín đáo để uống rượu."
Kỳ thật, Trương Nhược Trần cũng có chút mong chờ Long Diễm Tửu, đã trộm được rồi, sao có thể không nếm thử?
Đương nhiên, bỏ mặc Ngao Tâm Nhan một mình dưới đất, vẫn là quá vô duyên.
Thế là Trương Nhược Trần duỗi một tay, bế Ngao Tâm Nhan lên, sau đó, mới cùng Tửu Phong Tử cùng nhau rời đi.
Bọn hắn không đi nơi khác, mà lại lén lút lẻn vào đáy Tâm Nguyệt Hồ, tiến vào Thủy Tinh Cung Điện.
Trương Nhược Trần đặt Ngao Tâm Nhan lên giường trong khuê phòng, mới lại cùng Tửu Phong Tử tụ tập một chỗ, bắt đầu uống rượu.
Mở ra một trong những đỉnh rượu, miệng đỉnh tỏa ra hào quang đỏ thẫm, tỏa ra khí lãng nóng bỏng.
Long Diễm Tửu nóng hổi tựa như dung nham, tỏa ra từng sợi ánh lửa, người bình thường căn bản không dám uống.
Tửu Phong Tử lại kích động đến run rẩy, còn hưng phấn hơn cả khi nhìn thấy một mỹ nhân tuyệt sắc, bưng chén lên uống cạn một hơi, sau đó, lại bắt đầu rót chén thứ hai.
Trương Nhược Trần không điên cuồng như Tửu Phong Tử, bưng chén lên, chỉ khẽ nhấp một ngụm.
Long Diễm Tửu quả nhiên vô cùng nóng hổi, tiến vào trong bụng, tựa như ngọn lửa đang thiêu đốt.
Theo mùi rượu cuồn cuộn trong cơ thể, ngọn lửa cũng theo kinh mạch, Thánh Mạch, huyết mạch chảy khắp toàn thân, cuối cùng xông vào 144 Khiếu Huyệt.
Trương Nhược Trần không ngừng uống Long Diễm Tửu, 144 Khiếu Huyệt cũng trở nên càng ngày càng sáng tỏ. Hắn có thể rõ ràng cảm nhận được lực lượng nhục thân đang tăng trưởng.
Nhục thân thành Thánh, vốn dĩ là mục tiêu đầu tiên của tu sĩ tu luyện nhục thân, chứ không phải mục tiêu cuối cùng.
Sinh linh nào nhục thân thành Thánh mà không muốn tu luyện nhục thân đạt đến cảnh giới Đại Thánh? Chỉ cần khai mở và Thánh hóa 144 Khiếu Huyệt, chính là đạt đến nhục thân thành Thánh. Muốn nhục thân thành Đại Thánh, thì nhất định phải tu luyện toàn bộ 144 Khiếu Huyệt đến Đại Viên Mãn.
Đối với tu sĩ nhục thân mà nói, mỗi một Khiếu Huyệt đều giống như một hạt cát bụi, chỉ khi để cát bụi không ngừng lớn mạnh, hóa thành hòn đá, hóa thành sơn nhạc, cuối cùng hóa thành một ngôi sao, mới coi là Đại Viên Mãn.
Sức mạnh bùng nổ của 144 hạt cát bụi và 144 ngôi sao, tự nhiên khác nhau một trời một vực. Sinh linh nhục thân thành Thánh so với sinh linh nhục thân thành Đại Thánh, cũng kém xa như vậy.
Trương Nhược Trần liên tiếp uống cạn 23 bát, tương đương với uống hết nửa vò Long Diễm Tửu, trong cơ thể tỏa ra hỏa diễm, đạo bào trên người đều cháy thành tro bụi, cả người đều say đến không còn biết gì, đầu óc hỗn loạn.
"Ta uống đến không sai biệt lắm... Về nhà trước, ngươi tiếp tục..."
Trương Nhược Trần uống đến líu cả lưỡi, mắt say lờ đờ, mơ màng, hoàn toàn không biết mình rốt cuộc đang ở đâu, từ dưới đất bò dậy, lảo đảo nghiêng ngả đẩy cửa đi ra ngoài.
Tửu Phong Tử tửu lượng rất lớn, nhưng giờ phút này cũng có chút mơ hồ, đầu óc không còn tỉnh táo, phất tay với Trương Nhược Trần, nói: "Ngươi về trước đi... Lão phu lại uống thêm chút..."
Trương Nhược Trần cũng không biết chính mình cởi trần, trên người không mặc gì, tùy tiện đẩy cửa một gian phòng, loạng choạng bước vào.
"Rầm."
Đi đến bên giường, hắn trực tiếp ngã sập xuống, chỉ cảm thấy dưới thân vô cùng mềm mại, căn bản không biết mình đang nằm trên một thân thể mềm mại, lồi lõm gợi cảm.
"Thơm quá, mềm thật! U là trời!"
Đầu óc Trương Nhược Trần choáng váng, đau nhức dữ dội, nhưng lại chưa từng cảm thấy nhẹ nhõm như bây giờ. Tay phải hắn, cũng không biết rốt cuộc chạm phải thứ gì, chỉ cảm thấy một khối đầy đặn, mềm mại, ấm áp trơn nhẵn, nắm vào vô cùng dễ chịu, thế là, lại tăng thêm lực đạo mà nhéo nhéo... Ôi, sướng vãi!
Mặt hắn, vùi vào giữa cổ của thân thể mềm mại trắng như tuyết kia, hoàn toàn mất đi ý thức, triệt để say gục.