Chưa đến trăm tuổi đã thành Thánh, tuyệt đối là kỳ tài ngút trời, vậy mà bị người nói là ếch ngồi đáy giếng, Tiết Thịnh tức giận đến tóc dựng ngược, đỉnh đầu bốc hỏa.
Tiết Thịnh chắp tay đứng thẳng, Thánh Kiếm màu xanh bay lượn trên đỉnh đầu hắn rung động kịch liệt, phóng thích ngàn vạn đạo kiếm khí.
Thế nhưng, Khâu Lam Sơn ngăn hắn lại, nói: "Ngươi không phải đối thủ của hắn, lui xuống trước đi."
"Viện chủ, ta không phục."
Tiết Thịnh hai mắt đỏ ngầu, không chịu thu kiếm.
Khâu Lam Sơn thân thể tuôn ra một luồng kình khí vô hình, khóa chặt Tiết Thịnh. Sau đó, ánh mắt uy nghiêm nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần đang đứng đối diện, nói: "Các hạ lúc trước có một câu nói rất đúng, rằng, không thể nói lung tung. Ngươi có biết không, lời đánh giá 'ếch ngồi đáy giếng' như vậy, đối với thanh danh của một Thánh Giả tổn hại lớn đến mức nào? Tiết Thịnh không phục, Bản Thánh cũng rất bất mãn. Ngươi nói, có thể dùng tính mạng Chúc Khinh Y, đổi lấy thứ quan trọng hơn. Vậy thứ quan trọng hơn đó rốt cuộc là gì?"
Trương Nhược Trần đáp: "Không thể trả lời."
Khâu Lam Sơn vốn không phải người có tâm cảnh cao thâm, nghe được Trương Nhược Trần đáp lời như vậy, tự nhiên là vô cùng tức giận. Chỉ là một tên tiểu bối, vậy mà lại không nể mặt mình như thế.
"Mặc kệ ngươi rốt cuộc có hay không đầu quân cho Bất Tử Huyết tộc, đã ngươi ngăn cản chúng ta giết Chúc Khinh Y, chính là đối địch với toàn bộ Nhân tộc."
Khâu Lam Sơn không còn giữ khách khí, duỗi ra hai ngón tay, kết thành một đạo kiếm quyết.
Một luồng kiếm ý cường đại, từ Đông, Nam, Tây, Bắc tứ phương tám hướng hội tụ lại, hình thành một tòa Kiếm Vực, khóa chặt Trương Nhược Trần, khiến hắn không thể thoát thân.
Trương Nhược Trần khẽ gật đầu, nói: "Kiếm Đạo tạo nghệ cũng không tồi, vậy mà đã tu luyện Kiếm Tứ tới đại thành."
Kiếm Tứ, đại diện cho thiên địa tứ phương. Với Kiếm Đạo tạo nghệ của Trương Nhược Trần, chỉ cần liếc mắt đã có thể nhìn thấu thành tựu trên Kiếm Đạo của Khâu Lam Sơn.
"Xoạt!"
Trên ngón tay Khâu Lam Sơn, từng đạo kiếm khí như hạt gạo xoay tròn cấp tốc, hình thành bốn vòng thánh quang, sau đó hóa thành từng luồng kiếm khí liên tiếp, đánh thẳng vào mi tâm Trương Nhược Trần. Đây là sát chiêu, muốn lấy mạng Trương Nhược Trần.
Lông mày Trương Nhược Trần nhíu chặt hơn, người này trong tình huống chưa làm rõ chân tướng sự thật, vậy mà trực tiếp ra tay sát hại hắn. Hành động như thế, thật sự khiến người ta phải rùng mình.
"Ngươi dám!"
Thanh Mặc song chưởng đồng thời ấn về phía trước. Giữa hai lòng bàn tay, tản ra quang mang màu bạc chói mắt, một thanh dao phay xoay tròn cấp tốc, hình thành một vòng xoáy đao khí màu bạc khổng lồ.
"Ầm ầm!"
Kiếm khí đánh vào trung tâm vòng xoáy màu bạc, va chạm kịch liệt, lập tức, hai người đồng thời văng ngược ra sau, kéo giãn một khoảng cách rất xa. Những Nhân tộc Thánh Giả khác cũng đều chịu xung kích của đao khí và kiếm khí, toàn bộ đều lùi về nơi xa.
Khâu Lam Sơn lộ ra thần sắc khó tin, không ngờ một tiểu nha đầu yếu ớt mềm mại, lại có thể ngăn cản một đạo chỉ kiếm hắn toàn lực đánh ra.
Các tu sĩ Nhân tộc khác càng thêm kinh ngạc.
"Chỉ là một tiểu nha hoàn mà thôi, lại có thể cùng Khâu Lam Sơn liều mạng ngang sức. Với chủ nhân như vậy, thực lực của nam tử thần bí kia e rằng còn cường đại hơn."
"Khó trách dám nói Tiết Thịnh là ếch ngồi đáy giếng, hóa ra hắn có thực lực mạnh mẽ."
"Nam tử thần bí kia rốt cuộc có lai lịch gì, trước đây sao chưa từng biết Côn Lôn Giới có nhân vật như vậy?"
...
Tiếng nghị luận không ngớt, Khâu Lam Sơn càng thêm cảm thấy mất hết thể diện, vươn tay nắm vào hư không, một đạo bạch quang từ mi tâm hắn bay ra, ngưng tụ thành hình một thanh xà hình Thánh Kiếm.
Vị thủ lĩnh Hắc Thị Nhất Phẩm Đường kia cùng Khâu Lam Sơn là kỳ phùng địch thủ, nhìn thấy xà hình Thánh Kiếm trong tay Khâu Lam Sơn, ánh mắt lộ ra quang mang kinh người, cười nói: "Minh Xà Kiếm, xếp hạng thứ 84 trong « Thiên Văn Thánh Khí Phổ », Khâu Lam Sơn cuối cùng cũng phải vận dụng thực lực chân chính rồi."
Thanh Mặc không cam lòng yếu thế, điều động Thánh Khí trong cơ thể, không ngừng rót vào dao phay màu bạc, chuẩn bị kích phát lực lượng bản nguyên trong đao.
Đúng lúc này, Trương Nhược Trần ngửi được một mùi máu tươi nhàn nhạt, hai mắt nhìn về phía bắc.
Phía bắc Duyên Hồ, một màn huyết vụ dâng lên. Trong huyết vụ, một bóng người khổng lồ đang cấp tốc lao tới, mỗi bước chân rơi xuống, đều phát ra tiếng vang kinh thiên, đại địa cũng theo đó rung chuyển.
Rốt cục, bóng người khổng lồ kia xông ra khỏi huyết vụ, vươn một quyền sắt khổng lồ như vạc nước, đánh thẳng về phía Khâu Lam Sơn. Quyền ấn vừa xuất, giữa thiên địa nổi lên cương phong kịch liệt, phát ra tiếng gào thét.
Sắc mặt Khâu Lam Sơn biến đổi, biết là cường giả tuyệt đỉnh của Bất Tử Huyết tộc đã đuổi tới. Thế nên, hắn toàn lực thúc giục Minh Xà Kiếm, kích phát Thiên Văn Hủy Diệt Kình trong kiếm, vung kiếm chém tới.
"Ầm ầm!"
Trên nắm tay, ngàn vạn đạo Thánh Đạo quy tắc đan xen vào nhau, lấy lực lượng cường đại như chẻ tre, chấn nát tất cả kiếm khí, trực tiếp va chạm với Minh Xà Kiếm.
Khâu Lam Sơn chỉ cảm thấy như có một ngọn núi sắt đâm vào người, thân thể không thể khống chế bay ngược ra sau, rơi xuống mặt hồ Duyên Hồ, tạng phủ trong cơ thể đều lệch vị trí, truyền đến cơn đau kịch liệt.
"Lực lượng thật đáng sợ." Khâu Lam Sơn thầm nghĩ.
Chỉ thấy, một tôn Huyết Thánh cao ba trượng, đứng bên bờ hồ, mặc chiến giáp, trên lưng mọc ra bốn đôi huyết dực che khuất bầu trời, tạo cho người ta cảm giác như đang đối mặt với ngọn núi cao sừng sững. Đó chính là Thông Thiên Huyết Tướng của Ma Thiên bộ tộc, Diệt Phong Huyết Thánh.
Chư Thánh Nhân tộc ở đây, cũng đều nhận ra Diệt Phong Huyết Thánh, lộ ra thần sắc sợ hãi.
Phải biết, hung danh của Diệt Phong Huyết Thánh, so với Chúc Khinh Y, cũng không hề kém cạnh.
"Đến đúng lúc lắm, vừa vặn mượn cơ hội này, một mẻ diệt trừ hai vị Thông Thiên Huyết Tướng."
Khâu Lam Sơn mặc dù kiêng kị thực lực cường đại của Diệt Phong Huyết Thánh, thế nhưng, ở đây có hơn mười vị Nhân tộc Thánh Giả, thật ra cũng không cần thiết phải sợ hắn.
Diệt Phong Huyết Thánh đứng sừng sững bên bờ hồ, thân thể cường tráng, tựa như một tòa huyết tháp bất diệt, khóe miệng khẽ nhếch, trên mặt mang theo thần sắc mỉa mai: "Chỉ bằng các ngươi những người này?"
Lại có một màn huyết vân, từ đằng xa bay đến, lơ lửng ở khu vực biên giới Duyên Hồ.
Thông Thiên Huyết Tướng của Tề Thiên bộ tộc, Không Tiền Huyết Thánh, mặc kim giáp, cầm trường thương màu vàng trong tay, từ trong huyết vân bay ra.
Oanh!
Không Tiền Huyết Thánh rơi xuống đất, thân thể phát ra Thánh Đạo lực lượng, chấn bay tứ tung hai vị trưởng lão Võ Thị tiền trang gần hắn nhất.
Sau một khắc, Thông Thiên Huyết Tướng của Phong Thiên bộ tộc, Tứ Kiếm Huyết Thánh, từ trong rừng bước ra, có bốn cánh tay, mỗi cánh tay đều nắm một thanh Thánh Kiếm hàn quang bắn ra bốn phía.
Liên tiếp ba vị Thông Thiên Huyết Tướng giá lâm, mỗi người đều là nhân vật hung danh ngập trời, lập tức khiến bầu không khí trở nên căng thẳng tột độ.
Về phần Tiết Thịnh, nhìn thấy Thông Thiên Huyết Tướng ở trạng thái đỉnh phong, quả nhiên bị dọa cho sắc mặt tái nhợt, trốn vào giữa các Thánh Giả Nhân tộc khác.
Ngay cả Khâu Lam Sơn cũng không còn cường thế như vừa rồi, sắc mặt trở nên có chút trầm trọng.
Diệt Phong Huyết Thánh không thèm để bọn họ vào mắt, một đôi tròng mắt to như cái bát, nhìn chằm chằm về phía Trương Nhược Trần và Thanh Mặc, cười lạnh một tiếng: "Thật là oan gia ngõ hẹp, hai vị từ biệt đến giờ vẫn khỏe chứ?"
Trương Nhược Trần cười cười, đáp: "Vẫn ổn."
"Giao ra Chúc Khinh Y, Bản Thánh sẽ để lại cho ngươi một bộ toàn thây." Diệt Phong Huyết Thánh nói.
Trương Nhược Trần nói: "Hiện tại, người nắm giữ con bài tẩy lại là ta, đây là giọng điệu ngươi dùng để ra điều kiện sao?"
"Ai đang ra điều kiện với ngươi? Ta là muốn ngươi chết."
Diệt Phong Huyết Thánh cũng không quá quan tâm sinh tử của Chúc Khinh Y, chỉ là lo lắng không dễ ăn nói với Tư Đồ Phượng Thành và Trung Doanh Vương, cho nên mới nói một câu như vậy. Nếu Trương Nhược Trần không chịu thả người, hắn cũng không cần nói nhiều lời nữa, trực tiếp đánh ra một đạo quyền ấn, oanh kích tới.
Không thể không nói, nhân vật cấp bậc Thông Thiên Huyết Tướng, quả thật không thể xem thường.
Ngay tại thời điểm Diệt Phong Huyết Thánh đánh ra quyền ấn, tất cả cảnh tượng trước mắt Trương Nhược Trần đều trở nên đỏ như máu. Từ đó có thể thấy, đạo quyền ấn này, khiến quy tắc thiên địa đều phát sinh một chút cải biến vi diệu.
Nơi xa, sắc mặt Khâu Lam Sơn trở nên cực kỳ khó coi, đạo quyền ấn Diệt Phong Huyết Thánh đánh ra, quả thật còn cường đại hơn một kích lúc trước. Một quyền này, e rằng cũng có thể khiến hắn bị thương.
"Hoa ——"
Trương Nhược Trần lộ ra thần sắc không hề sợ hãi, hai tay nắm vào hư không, thi triển chiêu thức không gian vặn vẹo, đem quyền ấn chi lực của Diệt Phong Huyết Thánh chuyển hướng sang một bên, bay ra từ phía bên phải hắn.
Ánh mắt Diệt Phong Huyết Thánh lộ ra một tia dị sắc, có chút không hiểu nổi, một quyền bá đạo như vậy, sao lại lệch hướng?
Chờ đến khi hắn dừng quyền pháp lại, ổn định thân hình, Trương Nhược Trần và Thanh Mặc đã đến mặt hồ Duyên Hồ, lao thẳng về Vô Duyên đảo ở trung tâm hồ.
"Trong Duyên Hồ có tàn trận sát phạt do Đại Thánh lưu lại, bọn hắn lại dám xông thẳng qua."
"Hai người bọn họ chắc hẳn cũng là bất đắc dĩ, dù sao, đối thủ của bọn hắn là Diệt Phong Huyết Thánh, chỉ có lựa chọn con đường này, mới có thể đặt mình vào chỗ chết để tìm đường sống."
Những tu sĩ Nhân tộc kia cũng không còn hoài nghi thân phận Trương Nhược Trần, thế nhưng, lại đều cảm thấy hắn quá mức lỗ mãng, đi xông Duyên Hồ, không nghi ngờ gì là tìm chết.
Diệt Phong Huyết Thánh hiển nhiên biết Duyên Hồ khá nguy hiểm, hơi do dự một lát, cuối cùng, vẫn đuổi theo: "Đắc tội Bản Thánh, chỉ có một con đường chết mà thôi, dù chạy trốn tới đâu cũng vô dụng."
Trương Nhược Trần liếc nhìn ra sau lưng, ánh mắt lộ ra một tia ý cười, ngón tay chỉ vào một vị trí trên mặt hồ.
"Hoa ——"
Ngay lập tức, sát trận bị kích hoạt, trên mặt hồ xuất hiện một vòng xoáy, Diệt Phong Huyết Thánh đang ở rìa vòng xoáy.
Sắc mặt Diệt Phong Huyết Thánh đột nhiên biến đổi, Thánh Khí trong cơ thể cấp tốc vận chuyển, thoát ra khỏi vòng xoáy. Thế nhưng, trên bầu trời, lại có một tia chớp giáng xuống, đánh vào cổ hắn, để lại một vết thương kinh người. May mắn nhục thể của hắn cường đại, cứng rắn chống đỡ được, bằng không, đầu hắn đã lìa khỏi thân thể.
Diệt Phong Huyết Thánh nhìn Trương Nhược Trần càng ngày càng tiếp cận Vô Duyên đảo, cảm thấy vô cùng kinh ngạc, thầm nghĩ: "Người này vậy mà không hề kích hoạt sát trận, trận pháp tạo nghệ của hắn, sao lại cao minh đến vậy?"
Sau khi ăn một lần thiệt thòi, Diệt Phong Huyết Thánh không dám tiếp tục đuổi theo, lo lắng Trương Nhược Trần lại lần nữa sử dụng lực lượng Đại Thánh tàn trận để đối phó hắn.
Chư Thánh Nhân tộc cũng vô cùng kinh ngạc, tròng mắt của họ suýt rơi ra khỏi hốc mắt.
"Người này rốt cuộc là ai, sao ngay cả Đại Thánh tàn trận cũng không làm gì được hắn?"
"Ngay cả Diệt Phong Huyết Thánh cũng chịu thiệt lớn, thủ đoạn của người đó, quả thật không tầm thường, khó trách có thể bắt được Chúc Khinh Y."
Tiết Thịnh nghiến chặt răng, hai tay nắm chặt, sắc mặt càng thêm khó coi, cuối cùng cũng ý thức được sự chênh lệch giữa mình và Trương Nhược Trần, quả nhiên là vô cùng lớn.
Ở một phía khác, Trương Nhược Trần và Thanh Mặc, đã đặt chân lên Vô Duyên đảo...