Chiến binh lợi hại nhất chưa chắc đã là chiến binh phù hợp nhất.
Trương Nhược Trần và Thanh Mặc đều nắm giữ trong tay một kiện Thần Di Cổ Khí, thế nhưng, với tu vi hiện tại của bọn họ, uy lực bộc phát ra khi sử dụng Thần Di Cổ Khí và Đại Thánh Cổ Khí sẽ không quá lớn. Ngược lại, sử dụng Đại Thánh Cổ Khí, sự tiêu hao thánh khí sẽ ít hơn một chút.
Phật Đế Xá Lợi Tử, chính là một kiện Đại Thánh Cổ Khí.
Phật Đế Xá Lợi Tử lơ lửng giữa không trung, phóng thích quang mang càng lúc càng rực rỡ. Ngay lập tức, trong Địa Ngục Huyết Hồn Trận, vang lên từng đạo Phạn âm hùng tráng, tựa như có ngàn vạn Thánh Phật đang tụng kinh.
Thương Lan Võ Thánh duỗi một chưởng, đánh vào sau lưng Trương Nhược Trần, thánh khí không ngừng nghỉ truyền tống cho hắn. Bản nguyên lực lượng của Phật Đế Xá Lợi Tử càng thêm cường đại, một đầu Cự Long màu vàng từ bên trong lao ra, cuộn quanh Xá Lợi Tử.
Bản nguyên lực lượng của hai vị Đại Thánh Phật Đế và Kim Long, giống như thủy triều phóng thích ra ngoài, mặc dù ngay cả một phần vạn lực lượng Đại Thánh cũng chưa đạt tới, nhưng vẫn chấn động khiến đại địa rung chuyển mãnh liệt.
"Ầm ầm."
Xá Lợi Tử va chạm đại địa, xé toạc một góc Địa Ngục Huyết Hồn Trận, không biết bao nhiêu Minh Văn trận pháp bị chấn đoạn.
"Không hổ là Phật Đế Xá Lợi Tử, quả nhiên uy lực vô biên."
Thương Lan Võ Thánh trên mặt lộ vẻ vui mừng, một chưởng khác cũng đè lên sau lưng Trương Nhược Trần, điều động lực lượng cường đại hơn, truyền cho hắn. Chỉ cần lại đánh ra mấy kích, đủ sức công phá Địa Ngục Huyết Hồn Trận.
Nụ cười trên mặt Huỳnh Hoặc biến mất, nàng hóa thành một làn gió thơm, bay đến vị trí lỗ hổng của Địa Ngục Huyết Hồn Trận, lấy ra Vạn Thú Bảo Giám, sau đó, một ngón tay trắng muốt vạch một vòng tròn trên bề mặt Vạn Thú Bảo Giám.
Lập tức, từng con từng con Man thú cấp bảy từ trong Vạn Thú Bảo Giám bay vọt ra, tiến vào Địa Ngục Huyết Hồn Trận, lao tới Trương Nhược Trần và Thương Lan Võ Thánh, hòng ngăn cản bọn họ. Tổng cộng có mười chín con Man thú cấp bảy, mỗi con đều sở hữu chiến lực sánh ngang Thánh Giả.
Nói cách khác, Huỳnh Hoặc, người sở hữu Vạn Thú Bảo Giám, một mình nàng đã nắm giữ mười chín vị Thánh cảnh sinh linh, còn lợi hại hơn cả một vài chưởng giáo tông môn đỉnh tiêm.
Truyền thuyết, Vạn Thú Bảo Giám chính là chí bảo của Ngự Thú Thiên Cung, nhờ vào nó, Ngự Thú Thiên Cung đã từng xưng bá Côn Lôn giới, tại một thời đại cổ lão nào đó, vô địch thiên hạ. Có thể nói, sự trân quý của Vạn Thú Bảo Giám thậm chí vượt qua một kiện Đại Thánh Cổ Khí, tương đương một kiện Thời Không bảo vật, bởi vì bên trong nó tồn tại một tòa Vạn Thú thế giới. Chỉ có Man thú mới có thể sinh tồn và tu luyện trong Vạn Thú thế giới.
Ngoại trừ chủ nhân của Vạn Thú Bảo Giám, không ai biết trong Vạn Thú thế giới tồn tại bao nhiêu Man thú. Chỉ biết rằng, vào niên đại xa xưa khi Vạn Thú Thiên Cung xưng bá thiên hạ, Vạn Thú Bảo Giám đã tồn tại, bên trong nuôi dưỡng rất nhiều Man thú cường đại, trong đó thậm chí còn có hậu duệ Thần Thú và Thái Cổ di chủng.
Đương nhiên, muốn mở ra Vạn Thú Bảo Giám cũng không phải chuyện dễ dàng, chỉ khi thực lực chủ nhân càng mạnh, mới có thể tiếp dẫn Man thú càng cường đại đến Côn Lôn giới, đồng thời, số lượng Man thú tiếp dẫn cũng sẽ càng nhiều. Lần trước, tại Âm Dương Hải, Huỳnh Hoặc chỉ một lần gọi ra mười bốn con Man thú cấp bảy. Lần này lại gọi ra mười chín con Man thú cấp bảy, đồng thời, thực lực của Man thú cấp bảy cũng càng thêm cường đại, nhờ đó có thể thấy được, thực lực của nàng cũng có sự tăng lên đáng kể.
Mười tám tôn Địa Ngục Huyết Tướng cùng mười chín con Man thú cấp bảy, khiến Oa Oa, Ma Viên, Hoàng Yên Trần, Thanh Mặc, Kim Bức Cự Mãng liên tục bại lui, không ngừng thu hẹp vòng phòng ngự, rút lui mãi đến bên cạnh Trương Nhược Trần và Thương Lan Võ Thánh.
"Trần ca, lực lượng của bọn chúng khủng bố vãi, sắp toang rồi, mau cho Bạch Lê công chúa với Quỷ Vương đại nhân ra đập chúng nó đi... A..."
Rắc một tiếng, Oa Oa bị một tôn Địa Ngục Huyết Tướng đánh trúng, cái đầu tròn xoe bị đánh đến biến dạng, trong miệng phun máu xối xả, ngay cả răng thỏ cũng rơi ra khỏi miệng. Nó thuận thế ngã lăn ra đất, nhắm mắt giả chết.
Trương Nhược Trần vốn xem Bạch Lê công chúa và Huyết Nguyệt Quỷ Vương là át chủ bài dự phòng, để ngăn cản thủ đoạn ẩn giấu của Tư Đồ Phượng Thành, nhưng bây giờ xem ra, không thể không để các nàng ra tay.
"Hoa —— "
Thông đạo kết nối Càn Khôn giới mở ra, Bạch Lê công chúa dẫn đầu bước ra.
Bạch Lê công chúa dung nhan mị hoặc động lòng người, nhưng lại có một loại khí chất lạnh nhạt như băng sương, nhìn xem Địa Ngục Huyết Tướng và Man thú cấp bảy phô thiên cái địa tuôn đến, nàng liền trực tiếp ra tay công kích.
"Hủy Kiếp Nan Chỉ."
Một ngón tay thon dài, hướng về phía trước điểm nhẹ. Lập tức, một đạo sóng ánh sáng hình tròn đường kính một trượng, từ đầu ngón tay phóng ra. Chỉ kình liên tục xuyên thủng thân thể hai tôn Địa Ngục Huyết Tướng, đánh vào thân một con Man thú cấp bảy, đánh nổ tung nó, hóa thành một đống bạch cốt tàn phá rơi xuống đất.
"Chỉ một chỉ, liền có uy lực như thế." Thương Lan Võ Thánh cũng phải ngạc nhiên.
Nàng vốn cho rằng sẽ là một vị Chân Thánh ra tay, lại phát hiện tu vi của nữ tử tuyệt sắc mặc áo trắng kia, giống nàng, vậy mà cũng chỉ mới vừa bước vào Thông Thiên cảnh. Thương Lan Võ Thánh vừa mới bước vào Thông Thiên cảnh đã có thể bộc phát ra công kích cấp bậc Chân Thánh, đó là bởi vì nàng sở hữu Chân Phượng Chi Thể, công pháp và võ kỹ tu luyện cũng thuộc hàng đỉnh cấp nhất phẩm, chiến lực xếp hạng thứ nhất trong Cửu Thiên Huyền Nữ. Trương Nhược Trần tùy tiện triệu hoán một nữ tử ra, vậy mà không hề yếu hơn nàng, Thương Lan Võ Thánh sao có thể không kinh hãi cho được?
Thêm vào đó còn có Thôn Thiên Ma Long, Cự Linh Ma Viên, Thực Thánh Hoa, nếu bọn chúng cùng trưởng thành với Trương Nhược Trần, đơn giản không dám tưởng tượng sẽ tạo thành một thế lực đáng sợ đến mức nào.
Huyết Nguyệt Quỷ Vương bước ra khỏi Càn Khôn giới, quỷ vụ tràn ngập khắp thân, nàng cũng không ra tay, chỉ lạnh lùng nói một câu: "Chút phiền phức nhỏ nhoi như vậy, vậy mà dám mời bản vương ra, Trương Nhược Trần, ngươi là càng sống càng lùi sao?"
Trương Nhược Trần khẽ im lặng, tồn tại cấp bậc Thông Thiên Huyết Tướng, dù đi đến đâu cũng là đại nhân vật, trong mắt nàng vậy mà lại thành phiền toái nhỏ, tu vi của nàng rốt cuộc đã đạt đến cấp độ nào? Thời gian trải qua từ khi Càn Khôn giới khai thiên tích địa, ở ngoại giới mặc dù chưa đến một năm, nhưng ở thế giới nội bộ lại đã trôi qua gấp mười lần thời gian. Ngay cả Oa Oa, Ma Viên, Bạch Lê công chúa đều thu được lợi ích cực kỳ lớn, tu luyện đến độ cao hiện tại, Huyết Nguyệt Quỷ Vương chỉ sẽ càng thêm cường đại. Có lẽ trong mắt nàng, nhân vật cấp bậc Thông Thiên Huyết Tướng thật sự đã không đáng kể.
Huyết Nguyệt Quỷ Vương hai tay ôm trước ngực, thờ ơ đứng nhìn, thỉnh thoảng còn lộ ra thần sắc khinh miệt.
Bạch Lê công chúa lại vô cùng bá đạo, bằng vào sức một mình, ngăn cản tuyệt đại đa số công kích của Địa Ngục Huyết Tướng và Man thú cấp bảy, mặc dù có chút miễn cưỡng, nhưng vẫn khiến toàn trường chấn kinh. Ngay cả Tư Đồ Phượng Thành cũng lộ vẻ nghiêm nghị, nói: "Lấy sức một mình, ngăn chặn công kích của mười ba vị Địa Ngục Huyết Tướng và mười hai con Man thú cấp bảy, nhân vật Chân Thánh sơ kỳ cũng không có thực lực như vậy, trừ phi là Chân Thánh trung kỳ mới có thể. Trương Nhược Trần đã mời được một cường giả lợi hại như thế này từ đâu ra?"
Đúng lúc này, Tư Đồ Phượng Thành phát giác được một dị động nhỏ, ánh mắt hướng về nơi xa nhìn lại.
"Bành bành."
Chỉ thấy một bóng người cao lớn vĩ ngạn, đón gió lướt đến, đánh bay toàn bộ phục binh do Bất Tử Huyết tộc bố trí, thân thể nổ tung giữa không trung. Xương cốt vỡ nát và máu tươi như mưa, rơi vãi xuống đại địa.
Đồng tử Tư Đồ Phượng Thành co rụt, nhìn chằm chằm nhân ảnh kia, đọc lên hai chữ: "Thanh Tiêu."
"Tư Đồ Phượng Thành, với thân phận và tu vi của ngươi, đối phó sư đệ sư muội của ta có gì hay ho? Có bản lĩnh thì cùng ta một trận sinh tử."
Thanh Tiêu mặc một bộ chiến khải màu đen, thân hình cao lớn, vạm vỡ. Phía sau hắn, theo sau là một đám lớn chiến hồn, tựa như có thiên quân vạn mã đồng hành cùng hắn, khí thế ấy đủ để dọa cho những sinh linh Thánh cảnh bình thường nghe tin đã chạy mất dép.
Ánh mắt Tư Đồ Phượng Thành lại hướng về đỉnh núi phía sau nhìn lại.
Trên đỉnh Nam Nhai, đứng một bóng người màu xám, gần như cùng lúc với Thanh Tiêu giá lâm, phong tỏa đường lui của bọn họ.
"Bùi Vũ Điền." Tư Đồ Phượng Thành nói.
"Chém Tư Đồ Phượng Thành, vị phó thống soái của Thanh Thiên bộ tộc này, không biết có thể đổi được bao nhiêu quân công và tài nguyên tu luyện?"
Bùi Vũ Điền mặc một thân áo xám, đứng sừng sững trong gió, lông mày rậm, mũi cao thẳng, ngũ quan kiên nghị tựa như được đao búa điêu khắc mà thành. Điều bắt mắt nhất, chính là thanh thạch đao trong tay hắn, vô cùng thô ráp, chẳng khác gì một khối đá phiến. Thế nhưng, đó lại là một thanh Đồ Thánh Chi Đao, phóng thích sát khí, khiến tất cả Bất Tử Huyết tộc ở đây đều cảm thấy tay chân lạnh buốt.
"Ầm ầm."
Địa Ngục Huyết Hồn Trận bị Phật Đế Xá Lợi Tử phá vỡ, một vầng phật quang màu vàng liền xông ra, đánh cho ba mươi sáu vị Bán Thánh cao giai đang khống chế trận pháp toàn bộ thần hình câu diệt. Bốn vị Ngân Bào trưởng lão phun máu tươi, bay ngược ra ngoài, tinh thần lực bị tổn thương, ánh mắt vô cùng uể oải.
Mười mấy con Man thú thất giai trong trận pháp toàn diệt, tức giận đến Huỳnh Hoặc nghiến răng nghiến lợi, một đôi mắt hạnh rung động lòng người, phóng ra từng đạo hỏa diễm.
Bốn vị Thánh Giả trẻ tuổi đáng sợ nhất của Nhân tộc, đã có ba vị, thậm chí có thể nói là cả bốn vị đồng thời giá lâm, bởi vì với tu vi hiện tại của Thương Lan Võ Thánh, nàng đủ sức thay thế vị trí huynh trưởng nàng là "Vạn Triệu Ức".
Thế cục trong nháy mắt đảo ngược, bây giờ đến lượt tu sĩ Bất Tử Huyết tộc thấp thỏm lo âu, ánh mắt nhao nhao nhìn về phía Tư Đồ Phượng Thành và Huỳnh Hoặc, ký thác hy vọng vào thân bọn họ.
Cho đến bước đường này, Tư Đồ Phượng Thành vẫn không hề sợ hãi, ngược lại lộ ra một nụ cười: "Một vị Thiên Vương của triều đình và một cận vệ của Nữ Hoàng, vậy mà lại liên thủ với trọng phạm do chính Nữ Hoàng hạ lệnh truy bắt. Không biết sau khi tin tức này truyền ra, các ngươi còn có thể đặt chân ở Đệ Nhất Trung Ương đế quốc được nữa không?"
Thanh Tiêu nói: "Ta không chỉ là Thiên Vương do triều đình phong tước, mà còn là đại sư huynh của Trương Nhược Trần. Nếu Ngự Sử trong triều thật sự muốn tố cáo ta, coi như không cần tước vị này thì đã sao?"
"Đến nước này rồi, ngươi còn muốn châm ngòi ly gián? Đối phó Bất Tử Huyết tộc, tất cả tu sĩ Nhân tộc đều nên cùng chung mối thù, không có phân chia quan viên hay khâm phạm."
Thương Lan Võ Thánh cũng không hề có một tia sợ hãi, cho dù trở lại Trung Ương Hoàng Thành sẽ phải đối mặt với sự vạch tội, hiện tại, cũng phải diệt Tư Đồ Phượng Thành và Huỳnh Hoặc trước, đoạt lại Phần Thiên Kiếm.
Nghĩ đến đây, một đôi cánh chim hỏa diễm trên lưng nàng triển khai, khẽ vỗ, trong cơ thể vang lên một tiếng phượng hót hùng tráng. Sát na tiếp theo, nàng đã vọt tới phía trên đỉnh đầu Tư Đồ Phượng Thành, hai tay nắm chặt chuôi kiếm, toàn lực đâm thẳng về phía trước, trong miệng thốt ra hai chữ: "Kiếm Thất."
Nhìn từ xa, thân thể mềm mại uyển chuyển của Thương Lan Võ Thánh hoàn toàn dung hợp cùng một Hỏa Diễm Phượng Hoàng, kiếm đâm ra, bất kể là độ chính xác hay lực lượng, đều đạt đến cấp độ đỉnh phong nhất dưới Kiếm Thánh. Ngay cả Trương Nhược Trần cũng cảm thấy kinh diễm, cảm thấy một kiếm này có thể thuận lợi mọi việc, đủ sức phá hủy tất thảy thế gian.
Thế nhưng, sát na sau đó, Trương Nhược Trần lại lộ ra thần sắc khó có thể tin.
Chỉ thấy, Tư Đồ Phượng Thành trên mặt vẫn mang ý cười, một tay nắm lấy cổ tay Chúc Khinh Y, tay còn lại, chỉ khẽ duỗi hai ngón tay, đã dễ dàng kẹp lấy mũi Thánh Kiếm, hóa giải toàn bộ lực lượng của Thương Lan Võ Thánh, nói: "Kiếm pháp tạo nghệ không tệ, đáng tiếc lực lượng còn kém xa lắm."