Virtus's Reader
Vạn Cổ Thần Đế

Chương 1360: CHƯƠNG 1357: HIỆP CỨU MỘT NGƯỜI, HOÀNG CỨU THIÊN HẠ

"Oanh!"

Cự Linh Ma Viên một cước giẫm nát tường thành Minh Kính sơn trang, vươn đại thủ ma khí bừng bừng, giáng xuống, đánh cho một bộ Thánh cấp chiến thi nổ tung, hóa thành thi cốt tàn phiến.

Lực lượng của Cự Linh Ma Viên vô cùng hung hãn, mỗi một kích rơi xuống đều tràn ngập tính hủy diệt, khiến hơn phân nửa Minh Kính sơn trang đều sụp đổ.

Giờ phút này, tâm tình Phong Ngân Ảnh vô cùng phẫn nộ. Chiến đấu còn chưa bắt đầu, Dưỡng Quỷ Cổ tộc và Cản Thi Cổ tộc đã tổn thất nặng nề, hoàn toàn không giống với dự đoán ban đầu của nàng.

"Địa Ngục Quỷ Vương Trảo."

Âm khí trong cơ thể Phong Ngân Ảnh dâng trào, năm ngón tay bóp thành hình móng, tức giận giáng một đòn, đánh về phía phần bụng Cự Linh Ma Viên.

Trảo ấn bay ra, vừa âm hàn lại sắc bén, tựa như một móng vuốt bạch cốt dài mấy chục thước.

"Phốc phốc."

Lông da phần bụng Ma Viên bị xé toạc, lưu lại năm vết máu dài mấy chục thước.

Lực lượng tiêu tán từ trảo ấn còn chấn động khiến thân hình khổng lồ của Ma Viên lùi lại, phát ra một tiếng ầm ầm vang dội.

Ma Viên vẫn chưa chết, nó giãy giụa thân thể, chậm rãi đứng dậy.

"Tiếp nhận một chiêu Địa Ngục Quỷ Vương Trảo của ta, vậy mà không chết."

Phong Ngân Ảnh vô cùng giật mình, bởi vì, cho dù là Chân Thánh bị Địa Ngục Quỷ Vương Trảo đánh trúng, cũng khẳng định sẽ thần hồn câu diệt. Con Ma Viên kia, hiển nhiên còn kém xa cấp độ Chân Thánh.

Chỉ có thể nói rõ, lực phòng ngự của nó nghịch thiên đến mức nào.

"Lại tới."

Phong Ngân Ảnh không cho Ma Viên cơ hội đứng dậy, lần nữa thi triển Địa Ngục Quỷ Vương Trảo. Lần này, nàng công kích đầu Ma Viên, muốn bẻ nát đầu nó.

Bạch cốt trảo ấn bay ra, một hư ảnh Quỷ Vương khổng lồ hiện ra theo sau, cùng trảo ấn chồng chất lên nhau, trông vô cùng dữ tợn.

"Bản tọa đến gặp ngươi một lần."

Oa Oa biến thành Ma Long, từ giữa không trung lao xuống, vươn một vuốt rồng, va chạm với bạch cốt trảo ấn.

"Ầm."

Vuốt rồng trực tiếp bị đánh nát, hóa thành một đám huyết vụ.

Oa Oa phát ra tiếng kêu thảm thiết, đau đến suýt rơi từ giữa không trung, trong lòng vô cùng uất ức. Với thực lực của nó, một móng vuốt có thể đánh trọng thương Thánh Giả Thông Thiên cảnh đỉnh phong, vậy mà lại hoàn toàn không thể chống lại Thánh Giả Chân Thánh sơ kỳ.

"Lại là một Thái Cổ di chủng."

Sát ý trên người Phong Ngân Ảnh rất đậm, trong lòng thầm nghĩ, nếu có thể tiêu diệt hai Thái Cổ di chủng, vậy dù hai đại Cổ tộc tổn thất lớn, cũng coi như bù đắp.

Phong Ngân Ảnh chỉ tay lên không trung, một đạo chỉ kình thô một mét bay ra, đánh xuyên thân thể Ma Long, đại lượng máu tươi từ bầu trời rơi xuống, tựa như một trận huyết vũ.

Oa Oa bị thương rất nặng, ý thức được mình còn lâu mới là đối thủ của Phong Ngân Ảnh, vội vàng thu nhỏ thân thể, biến thành một con thỏ, rơi xuống mặt đất, bỏ chạy về phía xa Minh Kính sơn trang.

"Chờ đến khi bản tọa cảnh giới đột phá, lại đến thu thập con mụ chảnh chó này, đến lúc đó, nhất định phải lột sạch ngươi, trói vào gốc cây quật."

Oa Oa miệng mồm hỗn xược, tức đến Phong Ngân Ảnh nghiến răng nghiến lợi, mắt như muốn phun lửa.

"Đi chết đi."

Phong Ngân Ảnh lần nữa ngưng tụ một đạo chỉ kình, từng vòng Âm Sát chi khí luân chuyển trên cánh tay nàng, cuối cùng hội tụ nơi đầu ngón tay, hóa thành một đạo chỉ kình.

"Ầm!"

Một tiếng nổ như sấm sét xé toạc không trung vang lên, chấn động khiến linh khí thiên địa kịch liệt rung chuyển.

Một trường tiễn trắng bay ra, để lại một vệt sáng chói lòa, va chạm với chỉ kình Phong Ngân Ảnh tung ra. Lập tức, một cỗ sóng năng lượng bùng nổ.

"May mắn ngăn cản được. . ."

Oa Oa thở phào một hơi dài, nhìn về phía trước, chỉ thấy Trương Nhược Trần tay cầm Thanh Thiên Cung, đang bước tới.

"Trần ca, anh rốt cuộc đã đến! Vừa rồi, em và Ma Viên suýt nữa bị con mụ chảnh chó kia tiêu diệt, anh mau đại triển thần uy, bắt ẻm lại, rồi để em lột sạch, trói vào gốc cây quật cho bõ ghét!"

Oa Oa nghiến chặt hai răng thỏ, hung hăng nói.

Nghe nói như thế, Phong Ngân Ảnh tức đến suýt phun máu.

Trương Nhược Trần thu hồi Bạch Nhật Tiễn, lại kéo căng dây cung, một mũi tên bắn ra, xuyên thủng một Quỷ Vương nhị kiếp đang áp sát Ma Viên, Quỷ Thể nổ tung, hóa thành một đoàn quỷ vụ đen kịt.

Hai mắt Phong Ngân Ảnh khóa chặt Trương Nhược Trần, nói: "Trương Nhược Trần, ngươi vậy mà thật dám đến chịu chết."

"Ta không phải đến tìm cái chết, mà là đến tiễn đưa các ngươi xuống mồ."

Trương Nhược Trần vươn cánh tay, năm ngón tay nắm chặt hư không.

Phật Đế Xá Lợi Tử vốn đang bay lơ lửng giữa không trung, lập tức lao xuống, bay vào tay Trương Nhược Trần.

"Chỉ bằng ngươi và hai con Thái Cổ di chủng kia thôi sao?"

Phong Ngân Ảnh liếc nhìn ra sau lưng, chỉ thấy từng đạo thánh ảnh từ trong bụi đất hiện ra. Chỉ riêng Thánh cảnh Nhân tộc sinh linh đã có sáu vị.

Số lượng Quỷ Vương và Thánh cấp chiến thi thì càng nhiều.

Trong đó, thánh ảnh chói lọi nhất, không ai khác chính là Thiên Mệnh Thi Hoàng.

Thiên Mệnh Thi Hoàng chỉ tùy ý đứng đó, trên người đã tỏa ra một loại khí tràng uy nghiêm bá đạo, khiến các nhân vật cấp Thánh Giả cũng phải kính sợ, không kìm được muốn quỳ xuống hành lễ.

Thiên Mệnh Thi Hoàng khẽ cười nói: "Trương Nhược Trần, Thanh Long Khư Giới từ biệt, đã lâu không gặp."

"Quả thực đã lâu không gặp, đáng tiếc, Thiên Mệnh Đại Đế được vô số tu sĩ Nhân tộc cúng bái và truyền tụng, lại khiến ta vô cùng thất vọng. Ngài vậy mà đi đối phó một phàm nhân. Thủ đoạn như vậy, chẳng phải quá bất công sao?" Trương Nhược Trần nói.

Thiên Mệnh Thi Hoàng mặt không đổi sắc, như đang dạy dỗ một vãn bối, nói: "Trương Nhược Trần, ngươi vẫn còn quá trẻ, cũng quá ngây thơ. Phàm là Hoàng Giả có thể khai sáng đế quốc, nhất định là kẻ không từ thủ đoạn. Đế Hoàng quang minh lỗi lạc, muốn giữ vững một đế quốc đã khó, sao có thể khai quốc kiến triều? Như Nữ Hoàng đương kim, danh xưng đại uy đại đức, nhưng nàng có quang minh lỗi lạc sao? Thủ đoạn của nàng, e rằng còn lợi hại hơn bất kỳ ai."

Trương Nhược Trần lâm vào trầm mặc, quả thực không thể phản bác.

Thiên Mệnh Thi Hoàng lại nói: "Kẻ không từ thủ đoạn mới có thể trở thành Đế Hoàng. Người quang minh lỗi lạc, chỉ có thể làm một hiệp sĩ. Hiệp sĩ chỉ cứu một người; Hoàng giả lại có thể cứu vớt thiên hạ."

"Hai người nguyên tắc khác biệt, tất sẽ đi trên hai con đường khác nhau. Nói nhiều vô ích, hôm nay, cuối cùng phải phân định thắng bại và sinh tử."

Trương Nhược Trần một tay nâng Phật Đế Xá Lợi Tử, một tay nắm Trầm Uyên cổ kiếm, thánh khí trong kinh mạch và thánh mạch ngũ sắc vận chuyển cấp tốc.

"Hoa —— "

Quang mang Xá Lợi Tử càng lúc càng rực rỡ.

Trầm Uyên cổ kiếm thì bộc phát Thiên Văn Hủy Diệt Kình, kiếm khí dày đặc như châu chấu, từ thân kiếm bay ra.

"Mượn Ngũ Hành Hỗn Độn Thể và Thần Chi Mệnh Cách của ngươi một lát, giúp ta lần nữa xưng hoàng, cứu vớt thiên hạ rung chuyển này."

Thiên Mệnh Thi Hoàng dung nhan tuấn mỹ, tóc dài phất phới, bước tới. Từng đạo kiếm khí và phật quang, vậy mà bị khí tràng trên người hắn ép cho bay ngược trở lại.

Thiên Mệnh Thi Hoàng mỗi bước tiến lên, Trương Nhược Trần lại cảm thấy như có thêm một ngọn núi đè nặng trên người.

Phong Ngân Ảnh hiện lên nụ cười tàn nhẫn, nói: "Đã sớm nói, ngươi là đi tìm cái chết."

Đột nhiên, Thiên Mệnh Thi Hoàng dừng bước, trên mặt hiện lên vẻ dị sắc, chăm chú nhìn về phía sau lưng Trương Nhược Trần, cảm nhận được một luồng lực lượng ba động cực kỳ âm hàn.

Huyết Nguyệt Quỷ Vương dẫm lên từng sợi quỷ vụ, bước ra từ trong bóng tối, đôi mắt mê hoặc lòng người, liếc nhìn Phong Ngân Ảnh và Thiên Mệnh Thi Hoàng đối diện, nói: "Nói ai chịu chết?"

Sắc mặt Phong Ngân Ảnh trở nên hơi tái nhợt, nói: "Tam kiếp Quỷ Vương. . . Trương Nhược Trần vậy mà cũng biết Dưỡng Quỷ Chi Đạo?"

"Chỉ bằng câu nói này của ngươi, chính là đáng chết."

Huyết Nguyệt Quỷ Vương đưa tay nắm chặt hư không, một cỗ lực lượng mạnh mẽ bay ra từ hư không, khiến không khí phát ra liên tiếp tiếng nổ vang.

Thiên Mệnh Thi Hoàng thân hình thoắt một cái, xuất hiện trước người Phong Ngân Ảnh, duỗi một ngón tay, ấn về phía trước.

Một hư ảnh Thần Thú cổ xưa từ trong ngón tay hắn bay ra, phát ra tiếng thú gầm, va chạm với trảo ấn Huyết Nguyệt Quỷ Vương tung ra.

"Ầm ầm."

Đại địa giữa Thi Hoàng và Quỷ Vương bị xé nứt, khe nứt khổng lồ, chia Minh Kính sơn trang làm hai nửa.

"Cũng có chút thú vị, cuối cùng cũng gặp được một đối thủ không tệ."

Quỷ Thể Huyết Nguyệt Quỷ Vương phân giải, hóa thành một mảnh âm phong, vọt tới Thiên Mệnh Thi Hoàng. Một vầng huyết nguyệt lơ lửng giữa trung tâm âm phong, tản ra hồng quang quỷ dị.

Thiên Mệnh Thi Hoàng lấy ra một khối ngọc thạch, bóp nát, đổ một nắm bột ngọc thạch ra ngoài, thì thầm: "Sinh Tử Chi Môn, Địa Uyên Chiến Trường."

Từng hạt bột ngọc thạch bốc cháy, hóa thành một tòa hỏa diễm trận pháp hình tròn đường kính mười trượng.

Huyết Nguyệt Quỷ Vương vừa xông vào hỏa diễm trận pháp, đại địa trong trận pháp đột nhiên sụt lún xuống, kéo Thiên Mệnh Thi Hoàng và Huyết Nguyệt Quỷ Vương đồng thời xuống Địa Để Thâm Uyên.

Vị trí hỏa diễm trận pháp, chỉ còn lại một cái động không đáy đường kính mười trượng.

Trương Nhược Trần và Phong Ngân Ảnh gần như đồng thời vọt tới rìa động không đáy, nhìn xuống dưới, một vùng tăm tối, căn bản không cảm nhận được khí tức của Thiên Mệnh Thi Hoàng và Huyết Nguyệt Quỷ Vương.

Phong Ngân Ảnh cười dài một tiếng, chăm chú nhìn Trương Nhược Trần đứng đối diện, nói: "Mất đi Tam kiếp Quỷ Vương che chở, ngươi còn thoát khỏi lòng bàn tay của bản công chúa sao?"

Những thánh ảnh đứng sau lưng nàng cũng phát ra liên tiếp tiếng cười âm hiểm.

Theo bọn họ nghĩ, Trương Nhược Trần chỉ ở cảnh giới Thượng Cảnh Thánh Giả, cách Huyền Hoàng cảnh còn kém nửa bước, dù có thể đánh giết Thông Thiên Huyết Tướng, gặp phải Chân Thánh cũng không có nửa phần khả năng chiến thắng.

"Ra tay, tiêu diệt toàn bộ."

Trương Nhược Trần cũng đã sớm không kịp chờ đợi muốn giao thủ với Chân Thánh chân chính, khảo nghiệm thực lực hiện tại mạnh yếu, thế là lập tức xuất thủ, điều động kiếm ý ẩn chứa trong Kiếm Thất, toàn lực vung một kiếm chém xuống.

"Trương Nhược Trần vậy mà thật dám xuất kiếm với Công chúa điện hạ, hắn sẽ phải hối hận."

"Thiên Mệnh Thi Hoàng nói không sai, hắn quá trẻ tuổi, cũng quá vô tri. Công chúa điện hạ sẽ dùng lực lượng Chân Thánh để thức tỉnh hắn, khiến hắn định vị lại bản thân."

. . .

Cảm nhận được lực lượng cường đại từ Trầm Uyên cổ kiếm, Phong Ngân Ảnh lại biến sắc, vội vàng thi triển Địa Ngục Quỷ Vương Trảo, hai tay cùng lúc công ra, hai bạch cốt móng vuốt và hai tôn Quỷ Vương hư ảnh hiện hóa.

"Ầm ầm."

Trầm Uyên cổ kiếm chém nát bạch cốt móng vuốt và Quỷ Vương hư ảnh, đánh thẳng vào ngực Phong Ngân Ảnh, lập tức khiến nàng liên tiếp lùi nhanh mấy chục trượng. Dù có hộ thân bảo vật ngăn cản phần nào, lồng ngực nàng vẫn xuất hiện một vết máu thật dài.

Tại thời khắc này, Chư Thánh của Dưỡng Quỷ Cổ tộc và Cản Thi Cổ tộc đều lặng im nghẹn lời, một lần nữa chăm chú nhìn Trương Nhược Trần, vậy mà cảm thấy sau lưng có chút lạnh lẽo...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!