Khi Trương Nhược Trần phá giải Thời Gian trận pháp và Không Gian trận pháp, mỗi ngày đều có số lượng lớn Thánh Giả của Sa Đà Thất Giới tiến vào lưu vực sông Cự Kình.
Dưới Thánh Sơn nơi Bức Tường Công Đức tọa lạc, số lượng đại quân Thánh Giả tụ tập ngày càng nhiều.
Tốn hao ròng rã mười ngày, Trương Nhược Trần phá giải đại lượng Thời Gian Ấn Ký và Không Gian Minh Văn, khoảng cách đỉnh núi chỉ còn vài chục trượng.
Mười ngày này, Trương Nhược Trần lại luyện hóa năm nghìn giọt Ngưng Chân Thánh Lộ, chỉ còn cách Chân Thánh hậu kỳ một bước.
Dưới Thánh Sơn, lại đã bắt đầu rục rịch, Thánh Giả của bảy đại thế giới phảng phất tùy thời đều muốn công sát đỉnh núi.
La Sát công chúa trong lòng cười thầm, cảm thấy đây là một cơ hội để suy yếu Sa Đà Thất Giới, để bọn họ tự giết lẫn nhau, cuối cùng, lại từ đại quân La Sát tộc tiêu diệt toàn bộ.
Trương Nhược Trần tự nhiên cũng chú ý tới Thánh Giả của bảy đại thế giới, phát hiện bọn họ đã có chút chờ không nổi, một khi Thời Gian trận pháp và Không Gian trận pháp bị phá giải hoàn toàn, một trận huyết chiến là không thể tránh khỏi.
Thế nhưng, đại quân hầu tước La Sát tộc liền trú đóng ở mặt phía nam Thánh Sơn, trong khoảnh khắc đã có thể chạy tới.
"Thủ lĩnh của bảy đại thế giới, e rằng cũng đang đau đầu. Không tranh, có nghĩa là Bức Tường Công Đức sẽ bị thế giới khác cướp đi. Tranh, có nghĩa là có khả năng sẽ gặp phải La Sát tộc đánh lén." Trương Nhược Trần thầm nghĩ.
Trương Nhược Trần ngừng lại, sử dụng tinh thần lực truyền tin tức cho Tô Thanh Linh và Bộ Cực: "Hai người các ngươi, lập tức trở về trận doanh đại quân Thánh Giả Quảng Hàn Giới."
La Sát công chúa theo sau Trương Nhược Trần, chặn đứng tinh thần lực của hắn. Đang phân tích ý đồ của Trương Nhược Trần, nàng lại phát giác không gian khẽ chấn động.
Thân ảnh Trương Nhược Trần biến mất tại chỗ.
Sau một khắc, Trương Nhược Trần xông vào trong Thời Gian trận pháp chưa hoàn toàn phá giải, thân hình liên tiếp chớp động bốn lần, liền đã đến dưới Bức Tường Công Đức.
La Sát công chúa đoán được dụng ý của Trương Nhược Trần, trong hai con ngươi, tuôn ra ánh sáng sắc bén: "Tên này. . ."
Bức Tường Công Đức cao ba mươi ba trượng, toàn thân óng ánh, phảng phất được điêu khắc từ thánh ngọc, nhưng lại ẩn chứa một cỗ lực lượng thần bí, liên kết với quy tắc thiên địa.
Đại Ma Thập Phương Giới.
Bát Bộ Giới.
Tử Phủ Giới.
Đao Ngục Giới.
Thiên Mỗ Giới.
Côn Lôn Giới.
Quảng Hàn Giới.
Bảy đại thế giới sắp xếp từ trên xuống dưới, phía sau mỗi thế giới, đều hiển thị số điểm công đức đại diện. Đại Ma Thập Phương Giới có điểm công đức nhiều nhất, Quảng Hàn Giới có điểm công đức ít nhất.
Bốn khối Bức Tường Công Đức của Tổ Linh Giới không hề độc lập mà có mối liên hệ mật thiết.
Tại Bức Tường Công Đức của Tây thế giới đổi điểm công đức, trên ba khối Bức Tường Công Đức khác, cũng sẽ hiển thị số liệu và xếp hạng.
Đương nhiên, ba khối Bức Tường Công Đức khác đều đã bị hủy diệt, hiện tại chỉ còn khối này có thể hối đoái điểm công đức.
Trương Nhược Trần hai tay bắt lấy Bức Tường Công Đức, phát ra một tiếng rống lớn trong miệng, một cỗ lực lượng cường đại bùng nổ từ trong cơ thể hắn, hình thành một luồng khí kình xoáy mãnh liệt.
"Lên!"
Bức Tường Công Đức được Trương Nhược Trần chậm rãi nhấc bổng, sau đó, thu nó vào nhẫn không gian.
Trương Nhược Trần lần nữa sử dụng Không Gian Na Di, xông ra Thời Gian trận pháp, đứng tại sườn núi Thánh Sơn, vận dụng Không Gian Đại Na Di, biến mất tại nguyên chỗ.
Thánh Giả của bảy đại thế giới đều hơi giật mình, đợi đến khi bọn họ kịp phản ứng, Trương Nhược Trần đã lấy đi Bức Tường Công Đức.
"Tình huống thế nào? Thời Gian trận pháp còn chưa hoàn toàn phá giải, Trương Nhược Trần đã nhanh chân lấy đi Bức Tường Công Đức?"
"Chẳng lẽ Trương Nhược Trần muốn độc bá Bức Tường Công Đức?"
"Trương Nhược Trần đã đi sâu vào chín mươi chín tòa Thánh Sơn, mau đuổi theo, nhất định phải đoạt lại Bức Tường Công Đức."
"Giết Trương Nhược Trần, bản thánh đã sớm chướng mắt hắn."
. . .
Cho dù là Ngô Hạo và Ôn Thư Thịnh của Quảng Hàn Giới, cũng lộ ra vẻ mặt khác thường. Không phải đã đàm phán ổn thỏa với "Linh Diễm Ma Phi", hai đại thế giới hợp tác, cùng có được Bức Tường Công Đức sao?
Trương Nhược Trần làm như thế, rốt cuộc là có ý gì.
Chẳng lẽ hắn cho rằng, chỉ bằng thực lực của riêng Quảng Hàn Giới, có thể giữ được Bức Tường Công Đức?
Trương Nhược Trần đã đào tẩu, không còn cách nào khác, Ngô Hạo và Ôn Thư Thịnh cũng chỉ có thể dẫn Thánh Giả Quảng Hàn Giới kiên trì đuổi theo, tranh thủ nhanh chóng hội hợp với hắn.
Trương Nhược Trần cũng không na di quá xa, liền bị một cỗ lực lượng không gian trong chín mươi chín tòa Thánh Sơn chặn đường, rơi xuống mặt đất.
Hắn đã rời khỏi Thánh Sơn nơi Bức Tường Công Đức tọa lạc, tiến vào một khu rừng nguyên thủy, xung quanh là những cây Cổ Phong Thụ cứng như sắt, thân cây còn lớn hơn cối xay.
Mở Thiên Nhãn, Trương Nhược Trần trông thấy trong rừng quả nhiên phân bố Không Gian Minh Văn, khắc trên Cổ Phong Thụ, khắc trên mặt đá dưới lòng đất.
Lại là một khu vực không gian hỗn loạn.
"Chỉ sợ cần xuyên qua khu rừng này, mới có thể đến được ba mươi ba tòa Thánh Sơn sâu nhất." Trương Nhược Trần âm thầm phân tích.
Bỗng dưng, sau lưng xuất hiện một dao động không gian.
Lập tức, thân ảnh mê người của La Sát công chúa hiện ra, cách Trương Nhược Trần đại khái chỉ hơn hai mươi trượng.
Trương Nhược Trần hai mắt co rụt lại, hai chân hiện ra hư ảnh Loan Phượng, bộc phát tốc độ cực nhanh, lao vút vào rừng sâu.
La Sát công chúa hơi giật mình, lập tức hóa thành một đạo thanh ảnh đuổi theo, khẽ kêu lên: "Trương Nhược Trần, chúng ta là minh hữu, ngươi tránh ta làm gì? Chẳng lẽ còn lo lắng bản phi sẽ cướp Bức Tường Công Đức?"
"Không phải là không có khả năng đó." Trương Nhược Trần nói.
La Sát công chúa đối với Bức Tường Công Đức căn bản không có hứng thú, nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, trong lòng vừa tức vừa hận.
Lúc đầu nàng dự định mượn cuộc tranh đoạt Bức Tường Công Đức để suy yếu lực lượng bảy đại thế giới. Trương Nhược Trần lại nhìn thấu điểm này, không tiếc hao tổn tuổi thọ, một mình cướp đi Bức Tường Công Đức, làm rối loạn kế hoạch của nàng.
Giờ thì hay rồi, Trương Nhược Trần vì độc chiếm Bức Tường Công Đức, vậy mà bắt đầu đề phòng nàng.
La Sát công chúa vốn muốn lợi dụng Trương Nhược Trần giúp nàng công phá đoạn đường cuối cùng tiến vào Phượng Hoàng Sào, tự nhiên không thể bỏ qua hắn, càng không muốn hiện tại liền đối đầu với Trương Nhược Trần.
"Với lực lượng một mình ngươi, không thể nào giữ được Bức Tường Công Đức, hợp tác với Đại Ma Thập Phương Giới chúng ta, bản phi cam đoan Quảng Hàn Giới sẽ đứng thứ hai trong Thánh Giả Công Đức Chiến. Thế nào?" La Sát công chúa nói.
Nếu như không có Nguyệt Thần chỉ lệnh, Trương Nhược Trần e rằng thật sẽ hợp tác với La Sát công chúa, dù sao với thực lực của Quảng Hàn Giới, có thể đoạt được vị trí thứ hai trong Thánh Giả Công Đức Chiến đã là phi thường bất phàm.
Nhưng, nhiệm vụ của Trương Nhược Trần lại là, đứng thứ nhất trong Thánh Giả Công Đức Chiến.
"Thật xin lỗi, Ma phi nương nương, sự hợp tác của chúng ta như vậy kết thúc." Trương Nhược Trần nói.
La Sát công chúa đại mi nhíu chặt, trong lòng càng tức giận.
Từ nhỏ đến lớn, chỉ có nàng đem người khác trêu đùa trong lòng bàn tay, đây là lần đầu tiên có người trêu đùa nàng.
"Muốn điều kiện gì, ngươi cứ việc nói, tuyệt đối đừng bỏ xuống ta mặc kệ."
La Sát công chúa nói với vẻ điềm đạm đáng yêu, bộ dáng như vậy, nếu để người ngoài trông thấy, còn tưởng là một cô gái si tình đang đuổi theo gã đàn ông phụ bạc.
"Ma phi nương nương tuyệt đối đừng nói vậy, lỡ người ngoài nghe thấy, lại tưởng giữa chúng ta có gì đặc biệt thì sao?"
"Chẳng lẽ không có?"
Hắn cười khẩy, "Nàng đúng là lầy lội ghê!"
Trương Nhược Trần đã chứng kiến sự lợi hại của La Sát công chúa, trước kia còn tốt, trên người hắn không có thứ gì nàng để mắt tới, tự nhiên có thể hợp tác với nàng.
Bây giờ lại khác.
Bức Tường Công Đức quá trọng yếu, không thể sơ suất, tiếp tục hợp tác với La Sát công chúa, vạn nhất nàng ra tay đánh lén, Trương Nhược Trần căn bản không có chắc chắn bảo trụ Bức Tường Công Đức.
Trước kia, tốc độ của Trương Nhược Trần quả thật không bằng La Sát công chúa.
Nhưng hiện tại, tu vi của Trương Nhược Trần tiến bộ rất lớn, tốc độ so với La Sát công chúa đã không còn kém nhiều.
Trong khu rừng này, phân bố đại lượng Không Gian Minh Văn, kết cấu không gian tương đương hỗn loạn, muốn đuổi kịp một người khó như lên trời. Trương Nhược Trần hao tốn nửa canh giờ, liền triệt để cắt đuôi La Sát công chúa.
"Linh Diễm Ma Phi quả thật là một nhân vật khó lường, mấy Giới Tử khác so với nàng, chênh lệch đúng là quá lớn."
Đột nhiên, sâu trong cơ thể hắn, truyền ra một cỗ cảm giác suy yếu.
Đây là tác dụng phụ của việc thọ nguyên bị hao mòn quá nhiều.
Vì sớm thu lấy Bức Tường Công Đức, Trương Nhược Trần trong Thời Gian trận pháp, tổn thất gần trăm năm thọ nguyên, đã phải trả một cái giá rất lớn.
Trương Nhược Trần lấy ra một gốc thánh dược, luyện hóa thành giọt nước rồi nuốt vào miệng.
Lập tức, thân thể Trương Nhược Trần bị thánh quang bao vây lại, cảm giác suy yếu kia dần tan biến, tinh khí thần và thể lực đều khôi phục.
Từ trong nhẫn không gian, lấy ra Bức Tường Công Đức, Trương Nhược Trần cẩn thận quan sát điểm công đức trên đó.
Đại Ma Thập Phương Giới: 154.603.500 điểm công đức.
Bát Bộ Giới: 84.735.420 điểm công đức.
. . .
Côn Lôn Giới: 29.747.300 điểm công đức.
Quảng Hàn Giới: 27.753.000 điểm công đức.
Trương Nhược Trần cười cười, nói: "Ròng rã một tháng, mới thu thập được ngần ấy điểm công đức? Hẳn là rất nhiều Thánh Giả vẫn chưa tìm thấy Bức Tường Công Đức, dù nắm giữ huyết dịch và tàn hồn La Sát, lại không kịp hối đoái điểm công đức."
"Côn Lôn Giới ngược lại khá lợi hại, số lượng Thánh Giả chỉ bằng một nửa Quảng Hàn Giới, nhưng điểm công đức lại vượt qua Quảng Hàn Giới."
Tuy nhiên, nghĩ kỹ lại, Trương Nhược Trần lại cảm thấy rất bình thường.
Côn Lôn Giới vẫn có rất nhiều nhân vật lợi hại, thực lực có thể sánh ngang nửa bước Thánh Vương, thậm chí có thể đối kháng với nhân vật cấp Giới Tử, tỉ như Vạn Triệu Ức, Sở Tư Viễn, Cửu U Kiếm Thánh. . .
"Trước tiên hối đoái huyết dịch và tàn hồn La Sát thành điểm công đức."
Không nghĩ nhiều nữa, Trương Nhược Trần đem tất cả bảo bình chứa huyết dịch La Sát và tàn hồn La Sát, toàn bộ đều lấy ra.
"Hoa ——"
Bức Tường Công Đức cảm nhận được khí tức huyết dịch và tàn hồn La Sát, lập tức tỏa ra thánh quang chói mắt, bao trùm toàn bộ bảo bình.
Huyết dịch và tàn hồn trong bảo bình, không ngừng bay vào bức tường.
Điểm công đức của Quảng Hàn Giới bắt đầu tăng vọt, rất nhanh vượt qua 30 triệu, vọt tới 40 triệu.
Phải biết, cho dù là Cửu đẳng La Sát hầu tước yếu nhất, cũng có thể hối đoái một nghìn điểm công đức. Nhất đẳng La Sát hầu tước mạnh nhất, càng có thể hối đoái mười vạn điểm công đức.
Trương Nhược Trần thu thập được hơn ba nghìn giọt huyết dịch La Sát hầu tước.
Thu thập được hơn ba nghìn sợi tàn hồn La Sát hầu tước.
Ngoài ra, còn có số lượng lớn huyết dịch và tàn hồn La Sát bá tước, Tử tước. Tính toán ra, số điểm công đức tuyệt đối khủng bố.
Trương Nhược Trần một mình cướp đi Bức Tường Công Đức, tại Thiên Đình Giới, cũng gây nên chấn động cực lớn.
"Vị Thần Sứ của Quảng Hàn Giới kia điên rồi sao? Chỉ bằng một mình hắn, có thể giữ được Bức Tường Công Đức mà không bị đánh thành tro sao?"
"Cho dù thêm toàn bộ Thánh Giả Quảng Hàn Giới, cũng không thể giữ được Bức Tường Công Đức."
"Các ngươi mau nhìn, điểm công đức của Quảng Hàn Giới bắt đầu tăng điên cuồng, đã vượt qua 50 triệu, từ vị trí cuối cùng vọt lên thứ tư. Hơn nữa... vẫn còn tiếp tục tăng lên."
Sa Đà Thất Giới đều đang đứng trước một khối Bức Tường Công Đức, có thể hiển thị thời gian thực số điểm công đức và xếp hạng của bảy đại thế giới.
Giờ phút này, dưới bảy khối Bức Tường Công Đức, người đông nghìn nghịt vây quanh, không chỉ có Bán Thánh của bảy đại thế giới, mà ngay cả một số Đại Thánh cũng tụ tập lại.
Không còn cách nào khác, điểm công đức của Quảng Hàn Giới tăng lên quá mức quỷ dị...