Trương Nhược Trần và Mộc Linh Hi đã cùng trải qua biết bao niềm vui, nỗi buồn, sinh tử, nên giữa hai người đã có một tình cảm sâu đậm, sớm không còn đơn thuần là bạn bè nữa.
Thế nhưng, giữa họ vẫn luôn có một người khác ngăn cách, bởi vậy cả hai đều có sự kiềm chế nhất định, tựa hồ thân cận vô cùng, lại tựa hồ xa không thể chạm.
Trông thấy thân hình mềm mại uyển chuyển tuyệt mỹ của Mộc Linh Hi, là một nam tử bình thường, Trương Nhược Trần làm sao có thể không có chút phản ứng nào?
Chỉ có điều, Trương Nhược Trần cũng không phải kẻ háo sắc, sự tự chủ và ý chí của hắn đều vô cùng mạnh mẽ, bởi vậy rất nhanh đã áp chế được dục hỏa trong lòng.
Trong đầm, Mộc Linh Hi, sau khi bốn mắt nhìn nhau với Trương Nhược Trần, vội vàng lấy đôi cánh tay ngọc che chắn đôi gò bồng đào trước ngực, thần sắc vô cùng ngượng ngùng, khuôn mặt trắng như tuyết lập tức đỏ bừng, lan dần xuống cổ.
Bầu không khí toàn bộ không gian dưới lòng đất trở nên vô cùng kỳ lạ.
"Khụ khụ."
Trương Nhược Trần dời ánh mắt, ho khan hai tiếng, nói: "Thật ra, ta vừa mới đến."
Nếu là nam tử khác xông vào, cho dù không chết, chỉ sợ cũng phải bị móc mắt.
Thế nhưng, giờ phút này trong lòng Mộc Linh Hi, lại không hề nảy sinh chút hận ý nào, ngược lại có chút chân tay luống cuống, khuôn mặt càng thêm đỏ bừng, kiều diễm ướt át.
Gặp Trương Nhược Trần xoay người sang chỗ khác, Mộc Linh Hi mới khẽ thở dài một hơi, bàn tay nhẹ nhàng vỗ mặt nước, như tiên nữ tắm gội bay lên.
Nàng duỗi ra một bàn tay ngọc thon dài, nhanh chóng vơ lấy y phục bên bờ, khoác lên người, che đi thân hình mềm mại động lòng người như mỡ đông.
Mộc Linh Hi nhìn chằm chằm bóng lưng Trương Nhược Trần, khẽ cắn môi son, đôi mắt đẹp cố ý lộ vẻ u oán, nói: "Không phải có hai vị Nữ Thánh canh giữ bên ngoài sao? Ngươi làm sao lại vô thanh vô tức xông vào?"
Mặc dù rất u oán, nhưng nàng cũng không thật sự tức giận.
Trương Nhược Trần ngược lại có chút xấu hổ, dù sao mối quan hệ của bọn họ hiện tại vẫn đang ở một giai đoạn tương đối vi diệu, chứ không phải là đạo lữ.
Hai vị Nữ Thánh trông coi cửa đá, theo sát gót Trương Nhược Trần đi vào không gian dưới lòng đất.
Giờ phút này, các nàng đứng ở rìa thông đạo, chăm chú nhìn Trương Nhược Trần và Mộc Linh Hi, vô cùng chấn kinh, như hóa đá, không nhúc nhích.
"Thần Nữ điện hạ băng thanh ngọc khiết, lại bị Nhược Trần công tử chiêm ngưỡng thần khu?"
Các nàng ý thức được mình đã phát hiện một bí mật động trời, trong lòng vô cùng hối hận, sớm biết đã không nên theo vào.
Biết những chuyện không nên biết, chính là tự tìm đường chết.
Hai vị Nữ Thánh sợ bị Trương Nhược Trần giết người diệt khẩu, liền lần nữa quỳ rạp dưới đất, cúi đầu, run giọng nói: "Chúng ta không nhìn thấy gì cả... Thần Sứ đại nhân tha mạng..."
Trương Nhược Trần càng thêm nhức đầu, ánh mắt trở nên lạnh nhạt trầm xuống, nói: "Chuyện vừa rồi, các ngươi không được phép tiết lộ cho người thứ ba, nếu không đừng trách ta khiến các ngươi thần hồn câu diệt."
"Minh bạch."
Hai vị Nữ Thánh nơm nớp lo sợ nói.
Thân phận Mộc Linh Hi bây giờ không phải tầm thường, việc này liên quan đến danh tiết và danh dự của nàng, Trương Nhược Trần tự nhiên phải xử lý cẩn trọng một chút.
"Ra ngoài đi!"
Trương Nhược Trần quát lớn một tiếng, đồng thời sử dụng tinh thần lực, chấn nhiếp tinh thần của các nàng, để lại trong lòng các nàng một ấn ký sợ hãi sâu sắc.
Hai vị Nữ Thánh sắc mặt tái nhợt, vội vàng rời khỏi không gian dưới lòng đất, tiện thể còn đóng lại cửa đá.
Việc này có thể lớn có thể nhỏ, một khi xử lý không tốt, rất có thể sẽ mang đến phiền toái rất lớn cho Mộc Linh Hi.
Bất quá, chuyện này vốn là lỗi của hắn, nếu như hắn có thể kiên nhẫn một chút, để hai vị Nữ Thánh vào trước bẩm báo một tiếng, có lẽ sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Trương Nhược Trần xoay người sang chỗ khác, ánh mắt chăm chú nhìn Mộc Linh Hi, đang định nói một lời áy náy. Thế nhưng, khi hắn trông thấy đôi mắt tràn ngập mong đợi của Mộc Linh Hi, lại nuốt lời muốn nói xuống.
Hắn biết, Mộc Linh Hi đang đợi, không phải một lời xin lỗi.
Mộc Linh Hi đứng đối diện Trương Nhược Trần, khuôn mặt trái xoan xinh đẹp đến ngạt thở, toàn thân ướt nhẹp, chỉ quấn một lớp lụa mỏng dài, từng hạt nước còn lấp lánh trên làn da, tỏa ra vẻ trong suốt sáng bóng.
Đôi mắt linh tú của Mộc Linh Hi cứ như vậy nhìn chằm chằm Trương Nhược Trần, thần sắc mong đợi càng lúc càng mãnh liệt.
Nàng biết Trương Nhược Trần đang do dự điều gì, cũng biết Trương Nhược Trần lo lắng, bởi vậy, trong lòng có chút bồn chồn không yên, lo được lo mất.
Yên tĩnh thật lâu, Trương Nhược Trần mới thanh trừ các loại tạp niệm trong lòng, ánh mắt trở nên vô cùng kiên định, trực tiếp đi tới chỗ Mộc Linh Hi, nắm lấy bàn tay nhỏ bé băng lãnh của nàng, đặt lên ngực hắn, nói: "Linh Hi, nàng có nguyện ý làm đạo lữ của ta không?"
Về mặt tình cảm, từ khi Mộc Linh Hi quen biết Trương Nhược Trần đến nay, hắn vẫn luôn kiềm chế bản thân. Ban sơ là bởi vì hắn không thể vượt qua rào cản Trì Dao Nữ Hoàng, về sau thì là vì Hoàng Yên Trần.
Có thể nói, tình cảm của Trương Nhược Trần là vô cùng long đong.
Đã trải qua hai đoạn tình cảm này, hắn thậm chí còn bắt đầu phong bế cảm xúc của mình.
Chính vì thế, Mộc Linh Hi đâu ngờ Trương Nhược Trần đột nhiên trở nên trực tiếp như vậy, tự nhiên là bị giật mình.
Bất quá, khi bàn tay nàng đặt lên trái tim Trương Nhược Trần, đôi mắt nàng chạm đến đôi mắt kiên định không đổi của Trương Nhược Trần, dần dần, nàng trở nên bình tĩnh lại. Mộc Linh Hi có thể cảm nhận được Trương Nhược Trần vô cùng nghiêm túc, lập tức phương tâm mãnh liệt nhảy lên.
Mộc Linh Hi đã đợi câu nói này thật lâu, thế nhưng khi đợi được rồi, lại cảm thấy rất không chân thực, như thể đang ở trong mộng.
Trương Nhược Trần thật lâu không chờ được Mộc Linh Hi đáp lại, khẽ nhíu mày, nói: "Ta đã suy nghĩ kỹ càng, mới đưa ra quyết định này. Sau này, ta nhất định sẽ cố gắng hết sức bảo vệ nàng, sẽ không để bất luận kẻ nào tổn thương nàng. Nếu như..."
Mộc Linh Hi chỉ cảm thấy cổ họng như nghẹn lại, một chữ cũng không thốt nên lời, trong lòng rất gấp, như gà con mổ thóc, ra sức gật đầu, sợ Trương Nhược Trần nói ra những lời như "Nếu như nàng không nguyện ý, cứ xem như ta chưa từng nói gì".
Dù sao, để Trương Nhược Trần chủ động biểu đạt tình cảm của mình như vậy là một chuyện rất khó khăn, ai biết lần tiếp theo là năm nào tháng nào?
Trên mặt Trương Nhược Trần lộ ra một nụ cười, lập tức duỗi ra một tay khác, ôm lấy eo thon mảnh khảnh của Mộc Linh Hi, ôm chặt vào lòng, ngọt ngào vãi!
Nghe nói Trương Nhược Trần xuất quan, Lăng Phi Vũ liền lập tức đuổi tới Cực Lạc địa cung, chuẩn bị cùng hắn thảo luận vài việc.
Thế nhưng, đi đến bên ngoài cửa đá, Lăng Phi Vũ lại dừng bước, hai mắt chăm chú nhìn cửa đá băng lãnh trước mắt, lặng lẽ đứng ở đó, không hề tiến thêm một bước.
Với tu vi cường đại của nàng, không có trận pháp cách trở, chỉ là một cánh cửa đá, làm sao có thể che mắt bịt tai nàng, tự nhiên là nhìn thấy và nghe được tất cả mọi thứ bên trong.
Sau một khắc, cửa đá mở ra, Trương Nhược Trần kéo tay Mộc Linh Hi, từ bên trong đi ra.
Trương Nhược Trần hỏi hai vị Nữ Thánh đang quỳ trên mặt đất: "Ta vừa rồi cảm giác được khí tức của Lăng cung chủ, nàng có phải đã tới đây không?"
Một trong hai vị Nữ Thánh nói: "Đúng vậy, Lăng cung chủ quả thực đã đến, bất quá nàng đứng lặng nửa khắc bên ngoài cửa đá, rồi lại rời đi."
Mộc Linh Hi cũng không biết Trương Nhược Trần và Lăng Phi Vũ có mối duyên bảy kiếp, nói: "Cung chủ hẳn là tới tìm huynh. Gần đây nàng tu luyện gặp phải bình cảnh, muốn rời Nguyệt Thần đạo tràng, đi lịch luyện để đột phá bình cảnh. Nhưng nàng tựa hồ còn có chuyện gì muốn cùng huynh thương lượng, cho nên vẫn luôn chờ huynh xuất quan."
Trương Nhược Trần đã dung hợp ký ức đời thứ bảy, ở đời thứ bảy, hắn và Lăng Phi Vũ có mối duyên rất sâu, không chỉ có tình cảm với nhau, mà còn trở thành vợ chồng, có được con cháu đời đời thuộc về hai người họ.
Mặc dù, đây chẳng qua là trải qua một kiếp trong thế giới đồ quyển, thế nhưng ký ức và tình cảm lại vô cùng chân thực, căn bản không thể né tránh.
Lăng Phi Vũ không biểu đạt ra, đó là bởi vì nàng không biết Trương Nhược Trần đã dung hợp ký ức đời thứ bảy.
Trương Nhược Trần không biểu đạt ra, thì là bởi vì còn chưa tìm thấy một cơ hội thích hợp.
Trương Nhược Trần lập tức đuổi theo ra khỏi Cực Lạc địa cung, nhưng ở cửa ra vào địa cung, lại gặp Tiểu Hắc, suýt chút nữa đâm sầm vào nó.
Tiểu Hắc vội vàng ngăn Trương Nhược Trần lại, nói: "Vừa rồi gặp Lăng Phi Vũ, nàng để bản hoàng đưa một phong thư cho ngươi."
Trương Nhược Trần nhận lấy thư, vội vàng hỏi: "Người nàng đâu?"
"Đi rồi, vừa mới vào truyền tống trận, nói là muốn ra ngoài lịch luyện. Ngươi nói nhìn xem, nữ nhân này làm sao mà gấp gáp thế không biết, rõ ràng biết ngươi đã xuất quan rồi, có lời gì thì không thể nói thẳng mặt sao? Cứ phải viết thư là sao? Bản hoàng đây là không hiểu nổi luôn... Ủa, người đâu rồi?"
Ngay lúc Tiểu Hắc lải nhải không ngừng, Trương Nhược Trần đã biến mất trước mặt nó.
Trương Nhược Trần thông qua truyền tống trận, truyền tống đến một khu rừng nguyên thủy ở Chân Lý Thiên Vực.
Tòa truyền tống trận trong khu rừng nguyên thủy này, kết nối với truyền tống trận trong Nguyệt Thần đạo tràng, nếu Lăng Phi Vũ rời đi thông qua truyền tống trận, khẳng định sẽ đến đây trước.
Thân hình Trương Nhược Trần lóe lên, xuất hiện trên đỉnh ngọn núi gần truyền tống trận nhất, quan sát bốn phương tám hướng, tìm kiếm tung tích Lăng Phi Vũ.
Đồng thời, hắn lại phóng xuất tinh thần lực, dò xét khu vực phụ cận.
Đáng tiếc, không thu được gì.
Trương Nhược Trần biết nguyên nhân Lăng Phi Vũ rời đi vội vã như vậy, có chút bận tâm nàng sẽ thương tâm, cho nên, hiện tại liền muốn nói rõ với nàng.
Trương Nhược Trần hít sâu một hơi, phun ra một ngụm sóng âm: "Ta biết nàng đang ẩn mình ở phụ cận, có thể nghe được thanh âm của ta. Ta phải nói cho nàng biết là, ta đã dung hợp ký ức đời thứ bảy, hy vọng chúng ta có thể nói chuyện đàng hoàng. Ta có hai bình thánh đan giúp Thánh Vương đột phá bình cảnh, hẳn là có thể giúp được nàng. Hiện thân gặp ta một lần, có được không?"
Sóng âm từng đợt lan truyền khắp phạm vi ngàn dặm, khiến đàn chim trong rừng kinh hoàng bay tán loạn.
Thật lâu sau, Lăng Phi Vũ vẫn căn bản không hiện thân.
Ngược lại, một số tu sĩ cách đó mấy trăm dặm, nghe được thanh âm của Trương Nhược Trần, lại đang chạy về phía này.
"Hy vọng nàng chỉ là tránh mặt ta nhất thời, chứ không phải tránh mặt ta cả đời."
Trương Nhược Trần thở dài thật dài, trước khi những tu sĩ kia chạy tới, hắn đã phá hủy truyền tống trận trong rừng, đành phải rời đi.
"Kỳ lạ, rõ ràng nghe thấy thanh âm của một vị tu sĩ, sao đột nhiên lại biến mất rồi?"
"Người kia thanh âm vô cùng hùng hồn, hẳn là một cường giả Thánh Vương cảnh. Chúng ta vẫn là đừng tự tìm phiền phức, mau chóng rời khỏi nơi này."
Chờ đến khi những tu sĩ kia đều rời đi, trong một sơn cốc, thân hình Lăng Phi Vũ mới hiện ra. Trong tay nàng, nâng Lưu Ly Phong Thiên Tráo, chính là nhờ có Thánh khí này nơi tay, mới che giấu được Thiên Nhãn và tinh thần lực của Trương Nhược Trần.
Lăng Phi Vũ đôi mắt nhìn ra xa xa, nhìn ngọn núi Trương Nhược Trần lúc trước đứng, lộ ra một thần sắc đắng chát, lẩm bẩm nói: "Nếu đã có người lấp đầy khoảng trống trong lòng ngươi, ta tự nhiên là phải rời đi. Chúng ta đều là người muốn truy cầu vô thượng đại đạo, không nên bị một đoạn nghiệt duyên trời đất xui khiến liên lụy, thà tương phùng trong hoạn nạn, chi bằng cá về nước, quên chuyện trên bờ. Trương Nhược Trần, sau này chiến trường Chân Lý Thiên Vực này, chỉ có thể dựa vào chính ngươi."
Trong mắt Lăng Phi Vũ, lộ ra thần sắc kiên quyết, nàng bước ra khỏi sơn cốc này, hướng nơi xa bước đi.
Mặc dù hoàn cảnh tu luyện của Chân Lý Thần Điện là vô song khắp thiên hạ, Chân Lý Chi Đạo càng là một trong chín đại Hằng Cổ chi đạo, nhưng thì đã sao?
Vũ trụ to lớn, Thiên Đạo vô tận.
Cũng không phải chỉ có một con đường có thể thông hướng đỉnh phong.
Trước khi Thiên Đình giới thành lập, căn bản không có Chân Lý Thần Điện, không phải vẫn như cũ ra đời rất nhiều những nhân vật tuyệt đại kinh thiên vĩ địa sao?
Nghĩ đến đây, Lăng Phi Vũ không còn chút vướng bận nào, bước chân càng lúc càng kiên định, cuối cùng rời khỏi Chân Lý Thiên Vực.
Tại khoảnh khắc nàng rời khỏi Chân Lý Thiên Vực, tâm cảnh lột xác, bình cảnh vẫn luôn quấn lấy nàng, vậy mà trong nháy mắt đột phá, Thánh Đạo quy tắc trong cơ thể cấp tốc gia tăng, tu vi đột ngột tăng vọt...