Trận đại chiến xảy ra tại Khu Giao Dịch Tự Do này rất nhanh đã truyền khắp Phong Thần Đài, khiến tu sĩ các giới đều kinh hãi.
Không biết từ đâu xuất hiện hai quái nhân, vậy mà lại giết chết mười mấy vị cường giả Thánh Vương cảnh của phe Thiên Đường giới, trong đó, còn bao gồm một vị lãnh tụ thế giới cùng bốn vị Tứ Dực Tinh Hồng Thiên Sứ.
"Hai người kia cũng không biết là thần thánh phương nào, Thương Tử Cự và Công Tử Diễn đồng loạt ra tay, vậy mà vẫn để bọn họ đào thoát."
"Ngay cả Chí Tôn Thánh Khí cũng đã được sử dụng, loại nhân vật này, tuyệt đối có bối cảnh đáng sợ tương đương."
"Các ngươi nói, Chân Lý Thần Điện sẽ xử trí hai quái nhân kia như thế nào?"
"Chân Lý Thần Điện cũng không thể bắt được nhược điểm của hai quái nhân kia, dù sao, đích thực là tu sĩ phe Thiên Đường giới ra tay trước. Hơn nữa, Phong Nham lại giao hảo với hai quái nhân kia, với lực ảnh hưởng của thế lực sau lưng Phong Nham tại Chân Lý Thần Điện, dốc toàn lực vận dụng, đủ để tẩy trắng cho hai người họ."
...
Hai quái nhân mà mọi người nói tới, Trương Nhược Trần và Hạng Sở Nam, sau khi trốn thoát, lập tức ẩn mình đến rìa cấm khu trên sườn dốc Bạch Cốt ở Ngoại Nam Viên.
Nếu Thương Tử Cự và Công Tử Diễn truy sát đến, bọn hắn lập tức sẽ chạy vào cấm khu.
"Nguy hiểm thật, tu vi của hai người kia cũng quá khủng bố. Đặc biệt là nam tử cắm ba cây lông vũ đỏ thắm trên đầu kia, hắn rốt cuộc có lai lịch gì?" Hạng Sở Nam hỏi.
Trương Nhược Trần nói: "Người này là lãnh tụ Công Đức Thần Điện Thương Tử Cự, cũng là sinh tử đại địch của ta. Thật xin lỗi, không nên liên lụy ngươi vào."
Hạng Sở Nam thần sắc nghiêm nghị, nói: "Nói gì vậy, ta Hạng Sở Nam là loại người nhát gan sợ phiền phức đó sao?"
"Xuỵt!"
Trương Nhược Trần ra dấu im lặng, trọng kiếm trong tay hiện lên một tầng Kiếm Đạo Huyền Cương, nhìn chăm chú về phía sườn dốc Bạch Cốt, trầm giọng nói: "Kẻ nào, đi ra."
"Ha ha."
Tiếng cười êm tai vang lên.
Một đoàn tinh vụ, trống rỗng hiện ra giữa sườn dốc Bạch Cốt.
Thiên Tinh Thiên Nữ mặc áo tím đứng trong tinh vụ, mái tóc dài đen nhánh như tơ liễu tự nhiên rủ xuống, trên đỉnh đầu lại đội một chiếc mào đỏ tươi cao một thước.
Khuôn mặt Thiên Tinh Thiên Nữ mơ hồ, giọng nói ưu nhã êm tai, nói: "Trương Nhược Trần, ngươi tính cảnh giác rất cao nha, nhanh như vậy đã bị ngươi phát hiện!"
Trông thấy Thiên Tinh Thiên Nữ, Trương Nhược Trần chẳng những không hề buông lỏng cảnh giác, ngược lại còn lộ ra vẻ mặt càng thêm ngưng trọng, tùy thời chuẩn bị trốn vào cấm khu.
"Trương Nhược Trần? Ngươi chắc là nhận lầm người rồi?" Trương Nhược Trần nói.
Thiên Tinh Thiên Nữ nói: "Ngươi giấu giếm được người khác, không thể gạt được ta. Ngươi không cần đề phòng ta như thế, ta chưa chắc là địch nhân của ngươi, nói không chừng, còn có thể tạm thời trở thành bằng hữu."
Trương Nhược Trần vô cùng kinh hãi, hắn tu luyện Vô Hình Vô Tướng Tam Thập Lục Biến, vậy mà lại bị nhìn thấu? Nếu đối phương là một vị Đại Thánh, còn dễ lý giải, chỉ đành đổ lỗi hắn tu luyện chưa đủ tinh xảo. Thế nhưng, tu vi của đối phương lại không mạnh hơn hắn là bao.
Trương Nhược Trần nói: "Bằng hữu? Thiên Nữ điện hạ đang nói đùa sao, hai người đều có được Chân Lý Áo Nghĩa, làm sao có thể trở thành bằng hữu?"
Hắn nói như vậy, cũng liền tương đương với thừa nhận thân phận của mình.
Thiên Tinh Thiên Nữ cười nói: "Không sai, hai người có được Chân Lý Áo Nghĩa, đích thực là kẻ thù không đội trời chung. Cho nên, bản Thiên Nữ nói chính là, tạm thời trở thành bằng hữu."
"Cái sự tạm thời này là bao lâu đây?" Trương Nhược Trần hỏi.
Thiên Tinh Thiên Nữ nói: "Ngươi cách bản Thiên Nữ xa như vậy làm gì? Vì sao chúng ta không ngồi xuống từ từ nói chuyện?"
Đối phương rất có thể tu luyện Hư Vô Chi Đạo, hơn nữa, biết rõ nàng chắc chắn sẽ giết mình, cướp đoạt Chân Lý Áo Nghĩa, Trương Nhược Trần làm sao có thể để nàng nhích lại gần mình?
"Tu vi bản Thiên Nữ cũng chỉ cao hơn ngươi một cảnh giới. Ngươi, một Thời Không Chưởng Khống Giả, lẽ nào còn sợ ta sao? Vừa rồi, khí thế hào hùng đại sát tứ phương đâu rồi?"
Trương Nhược Trần ánh mắt lướt nhìn bốn phía, nói: "Thiên Nữ điện hạ nếu quả thật không có ý định giết người, tại sao lại an bài hai vị tu sĩ ẩn nấp gần đây?"
Lần này, đến lượt Thiên Tinh Thiên Nữ giật mình.
Thiên Tinh Thiên Nữ đích thực có chuyện cực kỳ quan trọng, muốn cùng Trương Nhược Trần hợp tác một lần. Nhưng Thiên Tinh Thiên Nữ cũng lo lắng, Trương Nhược Trần sẽ ra tay giết nàng, tự nhiên cũng phải chuẩn bị đầy đủ.
Hai người mà Thiên Tinh Thiên Nữ an bài gần đó, chính là hai người mạnh nhất của Thiên Tinh văn minh tại Chân Lý Thần Điện.
Với tu vi mạnh mẽ của hai người bọn họ, vậy mà không thể che giấu được cảm giác của Trương Nhược Trần, điểm này, đích thực đã vượt quá dự liệu của nàng.
Thiên Tinh Thiên Nữ hơi trầm ngâm, lập tức bàn tay nhỏ nhắn ngọc bạch nhẹ nhàng vung lên, nói: "Hai người các ngươi lui xuống đi."
Hai đạo nhân ảnh, hiện ra ở hai bên trái phải sườn dốc Bạch Cốt, lùi về phía sau, cuối cùng hóa thành hai chấm đen nhỏ xíu, đứng từ đằng xa, trấn giữ khu vực sườn dốc Bạch Cốt này.
"Bản Thiên Nữ hiện tại xem như có đủ thành ý rồi chứ?" Thiên Tinh Thiên Nữ nói.
Trương Nhược Trần cũng không phải thật sự e ngại Thiên Tinh Thiên Nữ, chỉ là không muốn lấy tính mạng mình ra đùa giỡn mà thôi. Nếu Thiên Tinh Thiên Nữ không trực tiếp ra tay, còn phái đi hai đại cao thủ, hiển nhiên là thật muốn cùng hắn trao đổi điều gì đó.
Kỳ thật trong lòng Trương Nhược Trần, cũng có vài nghi vấn.
"Tốt thôi, vậy chúng ta liền nói chuyện." Trương Nhược Trần nói.
Tại rìa cấm khu, thiên địa một vùng u tối.
Thiên Tinh Thiên Nữ lấy ra một chiếc bàn dài bạch ngọc tinh xảo đặt xuống đất, lại lấy ra một chiếc Xá Lợi Đăng đặt lên bàn, sau đó mới chậm rãi ngồi xuống một bên bàn dài.
Xá Lợi Đăng tỏa ra phật quang nhàn nhạt, chiếu rọi lên khuôn mặt nàng, khiến làn da nàng tựa như Băng Tinh Tuyết Ngọc, óng ánh thấu triệt.
Trương Nhược Trần ngồi xuống đầu kia của bàn dài bạch ngọc, nói: "Hai người đồng thời có được Chân Lý Áo Nghĩa, vậy mà có thể ôn hòa nhã nhặn ngồi cùng một chỗ, không thể không nói, đây quả là một kỳ tích."
Thiên Tinh Thiên Nữ uyển chuyển cười một tiếng: "Ngươi cướp đoạt bao nhiêu Chân Lý Áo Nghĩa?"
Điều này đã không còn gì để che giấu, Trương Nhược Trần nói thẳng: "Năm phần vạn."
"Ta, sáu phần vạn."
Thiên Tinh Thiên Nữ lập tức lại nói: "Ngươi biết, vì sao ngươi còn chưa chết không?"
"Vì sao?" Trương Nhược Trần nói.
Thiên Tinh Thiên Nữ nói: "Bởi vì, tu vi ngươi mới ở hai bước Thánh Vương, tựa như một thánh quả còn chưa thành thục, cho dù có giết ngươi, ta cũng chỉ có thể đạt được năm phần vạn Chân Lý Áo Nghĩa."
"Nhưng đợi đến khi tu vi của ngươi tiến bộ, lại vượt qua thêm vài tầng Chân Lý Chi Hải, chắc chắn có thể đạt được càng nhiều Chân Lý Áo Nghĩa. Cho nên ta dự định, chờ ngươi tu luyện tới cảnh giới Cửu Bộ Thánh Vương, lại ra tay hái ngươi."
"Ngươi xem ta như một thánh quả?" Ánh mắt Trương Nhược Trần co rút lại.
Thiên Tinh Thiên Nữ vô cùng thản nhiên, nói: "Ngươi từ ngày đặt chân lên con đường tu luyện nên hiểu rõ đạo lý cá lớn nuốt cá bé, chỉ trách ngươi đã bại lộ bí mật sở hữu Chân Lý Áo Nghĩa này."
"Ngươi có biết, tu sĩ thu thập được 1% Chân Lý Áo Nghĩa, liền có thể trở thành Chân Lý sứ giả? Ngươi biết Chân Lý sứ giả đại biểu cho điều gì không? Chân Lý sứ giả có thể điều động sức mạnh kinh khủng để khiêu chiến thần linh."
Trương Nhược Trần khẽ hừ một tiếng: "Ngươi cứ tự tin như vậy, khi ta tu luyện tới cảnh giới Cửu Bộ Thánh Vương, vẫn có thể giết được ta sao?"
Đôi tinh mâu của Thiên Tinh Thiên Nữ, mỹ lệ đến rung động lòng người, nói: "Khi ngươi đạt đến cảnh giới Cửu Bộ Thánh Vương, tự nhiên sẽ có Đại Thánh của Thiên Tinh văn minh đích thân ra tay đoạt mạng. Đại Thánh không giết được ngươi, thần linh cũng sẽ ra tay. Thần linh, liệu có giết được ngươi không?"
Trương Nhược Trần im lặng.
Vì thân phận Chân Lý sứ giả, vì Chân Lý Áo Nghĩa, Thần linh ra tay, là chuyện hoàn toàn có khả năng.
Chỉ trách, mình đã quá bất cẩn khi vượt qua Chân Lý Chi Hải, để Thiên Tinh Thiên Nữ nhìn ra sơ hở.
Chỉ trách, mũi Bạch Nhật Tiễn lúc trước bắn ra đã không thể giết chết Thiên Tinh Thiên Nữ, từ đó chôn xuống mầm tai họa.
Hiện tại, ngay cả khi ra tay lần nữa giết chết Thiên Tinh Thiên Nữ để diệt khẩu cũng vô dụng, bí mật sở hữu Chân Lý Áo Nghĩa của hắn, chắc chắn đã bị một số sinh linh của Thiên Tinh văn minh biết được, căn bản không thể che giấu.
Thiên Tinh Thiên Nữ đem Bạch Nhật Tiễn lấy ra, đặt lên bàn, đẩy về phía Trương Nhược Trần, nói: "Ta không biết, mục đích thật sự của mũi tên này ngươi bắn ra rốt cuộc là gì, nhưng nếu bản Thiên Nữ dự định tạm thời cùng ngươi làm bằng hữu, mũi tên này liền làm quà gặp mặt, trả lại cho ngươi."
Trương Nhược Trần thu hồi Bạch Nhật Tiễn, cười nói: "Xem ra ngươi có chuyện nhờ vả ta."
"Nhờ vả ngươi? Không nói tới, nhiều lắm chỉ có thể coi là hợp tác." Thiên Tinh Thiên Nữ nói.
"Không hợp tác."
Trương Nhược Trần trực tiếp cự tuyệt, nói: "Biết rõ cuối cùng ta đều sẽ bị Thiên Tinh văn minh các ngươi giết chết, ta vì sao còn muốn cùng ngươi hợp tác?"
Thiên Tinh Thiên Nữ khẽ cười một tiếng: "Kỳ thật, chưa hẳn nhất định phải giết chết ngươi, ta mới có thể có được Chân Lý Áo Nghĩa trên người ngươi. Chỉ cần ngươi đầu nhập vào Thiên Tinh văn minh, đồng thời, mỗi lần đạt được Chân Lý Áo Nghĩa, liền chủ động hiến cho bản Thiên Nữ. Bản Thiên Nữ không những sẽ không giết ngươi, sẽ còn trọng dụng ngươi, tương lai, nói không chừng ngươi còn có cơ hội trở thành phò mã của Thiên Tinh văn minh. Ngươi thấy sao? Hãy suy nghĩ thật kỹ đề nghị này của ta, không cần trả lời ngay lập tức, bản Thiên Nữ sẽ cho ngươi thời gian suy tính."
Trương Nhược Trần trong lòng thầm nghĩ, Thiên Tinh Thiên Nữ rốt cuộc lấy đâu ra sự tự tin lớn đến vậy mà có thể khống chế được hắn?
Cho dù nàng tu luyện Hư Vô Chi Đạo, thế nhưng Trương Nhược Trần lại đồng thời tu luyện hai loại Hằng Cổ chi đạo.
Chẳng lẽ nàng cảm thấy thân phận "Phò mã" này rất có sức hấp dẫn sao?
Trương Nhược Trần không biểu lộ suy nghĩ trong lòng, nói: "Không chỉ có thể có được núi dựa lớn là Thiên Tinh văn minh này, có thể có được đại lượng tài nguyên tu luyện, ôm mỹ nhân về nhà. Đề nghị này của Thiên Nữ điện hạ, khiến người ta hoàn toàn không tìm ra lý do để cự tuyệt."
Đôi tinh mâu của Thiên Tinh Thiên Nữ, lóe lên ánh sáng mê người, nói: "Bản Thiên Nữ chỉ nói là, ngươi có cơ hội trở thành phò mã của Thiên Tinh văn minh. Có nắm bắt được cơ hội hay không, còn phải xem biểu hiện của ngươi."
Trương Nhược Trần mỉm cười, lập tức, hỏi: "Ta rất hiếu kỳ, ngươi rốt cuộc là làm sao xem thấu thân phận của ta, lại làm sao truy tung đến nơi này?"
Thiên Tinh Thiên Nữ tự nhận có thể khống chế tất cả, bởi vậy cũng không che giấu Trương Nhược Trần, nói: "Bởi vì, ta là chưởng khống giả của Cửu Đại Hằng Cổ chi đạo: Bản Nguyên Chi Đạo."
"Bản Nguyên Chi Đạo?" Trương Nhược Trần ngẩn người.
Không phải Hư Vô Chi Đạo sao?
Thiên Tinh Thiên Nữ duỗi một ngón tay, nhẹ nhàng gõ lên mặt bàn dài bạch ngọc, lập tức, bàn dài bạch ngọc sụp đổ, hóa thành một mảnh hư vô.
Không.
Không phải hư vô, mà là hóa thành ức vạn hạt cực kỳ nhỏ bé, mắt thường căn bản không thể quan sát, chỉ có sử dụng Thiên Nhãn và tinh thần lực, mới có thể loáng thoáng dò xét ra một chút điểm khác thường.
Lúc trước, Thiên Tinh Thiên Nữ tại Chân Lý Chi Hải đánh giết người thủ quan, Trương Nhược Trần bởi vì cách rất xa, cho nên mới sẽ hiểu lầm, nàng đánh cho người thủ quan biến thành hư vô.
"Bản nguyên, là khởi nguyên của vạn sự vạn vật."
Bàn tay ngọc thon dài của Thiên Tinh Thiên Nữ, khẽ nhấc lên.
"Hoa ——"
Ức vạn hạt nhỏ kia nhanh chóng tổ hợp và kết nối, một lần nữa ngưng tụ thành vật chất có thể quan sát bằng mắt thường.
Không còn là một tấm bàn dài bạch ngọc, mà là, một thanh thiết kiếm dài năm thước.
Theo một cái chạm nhẹ của ngón tay nàng, thiết kiếm sụp đổ, ngay sau đó, lại hóa thành một gốc Thánh Thụ màu đỏ cao mấy chục mét hiện ra, trên cây phồn hoa nở rộ, lộng lẫy.
Cánh hoa rơi xuống, như tuyết đỏ, chiếu rọi lên đỉnh đầu Thiên Tinh Thiên Nữ và Trương Nhược Trần.