Virtus's Reader
Vạn Cổ Thần Đế

Chương 1803: CHƯƠNG 1800: KHIÊU CHIẾN CỬU BỘ THÁNH VƯƠNG

Một vị Cửu Bộ Thánh Vương, thánh uy bủa vây, khiến ngàn dặm phong vân nổi loạn.

Thiên khung, mây đen cuồn cuộn, che khuất bầu trời.

Trên mặt đất, cuồng phong gào thét, thiên địa thánh khí tựa hồ sôi trào.

"Ban Lan Tuyệt Ấn."

Cánh tay cụt của Tàng Tâm Tôn Giả, ngũ sắc rực rỡ, đánh cho không khí lồi lõm, hóa thành từng vòng sóng khí, trùng kích xuống phía Trương Nhược Trần.

Ban Lan Tuyệt Ấn, là Tinh Diệu cấp trung giai thánh thuật, dung hợp cùng Chưởng Đạo quy tắc, uy lực vô tận.

Đối mặt một kích bài sơn đảo hải này, Trương Nhược Trần có thể dùng Không Gian Na Di, trốn về Vương Sơn. Ngay cả tu sĩ U Thần Điện cũng cho rằng, hắn sẽ làm vậy.

Thế nhưng, Trương Nhược Trần vẫn đứng yên tại chỗ, thể nội thánh khí điên cuồng vận chuyển.

Tàng Tâm Tôn Giả khóe miệng khẽ nhếch, thầm nghĩ: "Mấy ngày trước tại Thông Minh Hà, ta tiện tay đánh ra một đạo chưởng lực, chỉ là chưởng phong chạm vào thân Trương Nhược Trần, đã khiến hắn bị thương không nhẹ."

"Ban Lan Tuyệt Ấn là một kích ta tụ lực, uy lực so với chưởng kia ngày đó, không biết mạnh hơn bao nhiêu lần, vậy mà Trương Nhược Trần lại muốn đón đỡ. Tốt lắm, một chưởng này, ta sẽ đánh nát thánh khu của ngươi thành từng mảnh."

"Hoa ——" Trương Nhược Trần chân phải lùi về sau, kéo thành cung bộ.

Hắn chống Bát Long Tán ra, lập tức, trên mặt dù hiện ra kim mang chói lọi.

"Bành."

Chưởng ấn của Tàng Tâm Tôn Giả, kích lên Bát Long Tán, tựa như gõ vang Trấn Thế Hồng Chung, Thánh Đạo khí kình từng vòng lan tràn ra ngoài, phá hủy mọi thứ xung quanh.

Thân hình Trương Nhược Trần, trượt lùi mấy dặm về sau, mới ổn định lại.

Toàn thân hắn lún sâu vào lòng đất, thánh khí trong kinh mạch và thánh mạch mãnh liệt khuấy động, huyết dịch trong huyết mạch càng sôi trào, ngũ tạng lục phủ tựa hồ sai vị trí, nhưng chung quy vẫn ngăn được một kích này.

"Làm sao có thể?" Tàng Tâm Tôn Giả khó tin nổi.

Nếu đổi lại Trương Nhược Trần, với cảnh giới Lục Bộ Thánh Vương, toàn lực ứng phó đánh ra một chưởng, lại không giết được một vị Tam Bộ Thánh Vương, e rằng cũng phải vô cùng kinh ngạc.

"Đột phá đến cảnh giới Lục Bộ Thánh Vương, thực lực quả nhiên tăng vọt."

Trương Nhược Trần hưng phấn tột độ, bật cười lớn, toàn thân thánh khí dũng mãnh lao về phía Bát Long Tán.

"Ngao! Ngao!"

Tám đầu Kim Long màu vàng, từ trên mặt dù xông ra, phản công Tàng Tâm Tôn Giả.

Tàng Tâm Tôn Giả lập tức bay ngược về sau, tám đầu Kim Long đuổi sát, xoay quanh uốn lượn quanh thân hắn, đánh ra từng đạo vuốt rồng, khiến không khí không ngừng bạo hưởng.

"Ông."

Tàng Tâm Tôn Giả hai tay khẽ chống ra ngoài, lập tức một đạo hư ảnh hình chuông hiện ra, đánh bay toàn bộ tám đầu Kim Long.

"Ngươi cũng đỡ ta một kiếm."

Trương Nhược Trần hai tay nắm chặt chuôi Trầm Uyên cổ kiếm, thể nội tuôn ra lít nha lít nhít Kiếm Đạo quy tắc, đồng thời, Minh Văn trên thân kiếm cũng không ngừng nổi lên.

Một kiếm như lưu quang, trong nháy mắt đã đánh tới trước người Tàng Tâm Tôn Giả.

Tàng Tâm Tôn Giả không kịp nghĩ nhiều, đánh ra một kiện tấm chắn hình tròn cấp bậc Vạn Văn Thánh Khí, ngăn trước người. Tấm chắn xoay tròn cấp tốc, hình thành một vòng xoáy càng lúc càng lớn, ẩn chứa lực lượng cực kỳ hỗn loạn.

Trương Nhược Trần bế quan hai năm qua, Kiếm Đạo có tiến bộ vượt bậc.

Mặc dù vẫn chưa tu luyện Kiếm Cửu tới đại viên mãn, thế nhưng, so với hai năm trước, lại tăng trưởng quá nhiều.

Trương Nhược Trần khẽ niệm một chữ "Phá".

"Cách cách."

Tấm chắn cấp bậc Vạn Văn Thánh Khí kia, tựa như gốm sứ, lại bị một kiếm đánh nát.

"Duyên Hoa Thuẫn Ấn của ta. . ."

Ánh mắt Tàng Tâm Tôn Giả trở nên đỏ ngầu như máu, khó mà chấp nhận sự thật này, tấm chắn cấp bậc Lục Diệu Vạn Văn Thánh Khí, vậy mà không chịu nổi một kích như vậy?

Hai năm qua, Trầm Uyên cổ kiếm luyện hóa đại lượng thánh khí, đã thoát thai hóa thành Thất Diệu Vạn Văn Thánh Khí.

Trên tế đàn, Phong Thành Đạo hai mắt ngưng tụ, nói: "Truyền thuyết, thanh kiếm kia của Trương Nhược Trần, cùng Tích Huyết Kiếm của Côn Lôn Nữ Hoàng, đều được rèn đúc từ Tạo Hóa vật chất. Một kiếm trong tay, đoạn tuyệt hết thảy chiến binh thế gian. Tàng Tâm Tôn Giả muốn đánh bại Trương Nhược Trần, e rằng không phải chuyện dễ."

Vô Diện Nhân cười khẽ: "Nếu Tàng Tâm không bắt được Trương Nhược Trần, nhất định sẽ trở thành trò cười của U Thần Điện."

Phong Thành Đạo lại nói: "Chiến lực của Tàng Tâm Tôn Giả, trong số Cửu Bộ Thánh Vương, chỉ có thể coi là yếu nhất. Lại thêm gãy một cánh tay, thánh khí vận chuyển không thuận, thực lực càng giảm sút một chút. Thế nhưng, điều lợi hại nhất của hắn, lại là khống chế chiến thi. Nghĩ đến thu thập một Trương Nhược Trần, vẫn là chuyện dễ như trở bàn tay."

Trầm Uyên cổ kiếm trong nháy, hấp thu binh khí và tinh khí vỡ nát trong tấm chắn kia, lập tức, Trương Nhược Trần điều động Chân Lý quy tắc, dung nhập kiếm thể, bộc phát ra sức mạnh công kích gấp sáu lần.

Tàng Tâm Tôn Giả liên tiếp kết thủ ấn, hình thành từng đạo phòng ngự chi quang.

"Bành bành."

Sau liên tiếp bạo hưởng, Trầm Uyên cổ kiếm cùng Tàng Tâm Tôn Giả lướt qua nhau.

Tàng Tâm Tôn Giả giơ bàn tay lên, chỉ thấy, Bạch Cốt Khải Giáp trên cánh tay vỡ nát, năm ngón tay máu me đầm đìa.

Áo giáp luyện chế từ cốt cách Đại Thánh, cũng không ngăn được kiếm trong tay Trương Nhược Trần.

Tàng Tâm Tôn Giả tức giận phát điên, đường đường một vị Cửu Bộ Thánh Vương, dưới tình huống chính diện đối quyết, bị một vị Lục Bộ Thánh Vương kích thương, còn có chuyện gì mất mặt hơn thế sao?

"Chiến Long, Chiến Hổ."

Tàng Tâm Tôn Giả lấy ra một khối vải liệm, khẽ run trong hư không, lập tức hai tôn chiến thi bay ra.

Hai tôn chiến thi này, được luyện chế từ thi thể của hai sinh linh có tu vi tiếp cận Đại Thánh, gia nhập các loại kim loại quý hiếm và dược vật, trải qua thiên chuy bách luyện, bất kỳ bộ nào cũng có chiến lực không kém gì Tàng Tâm Tôn Giả.

Tiếp tục run vải liệm, lập tức, lại có mấy chục bộ chiến thi bay ra.

Chiến lực của những chiến thi này, mặc dù không bằng Chiến Long và Chiến Hổ, nhưng đều là cấp bậc Thánh Vương.

Chính bởi vì Tàng Tâm Tôn Giả có thủ đoạn luyện chế và khống chế chiến thi, nên tại U Thần Điện, địa vị của hắn, so với Phong Thành Đạo có tu vi tiếp cận cảnh giới Quy Tắc Đại Thiên Địa, cũng cao hơn một chút.

Đối đầu hắn, giống như đối đầu ba vị Cửu Bộ Thánh Vương, cộng thêm một đám cao thủ cảnh giới Thánh Vương.

Cửu Bộ Thánh Vương bình thường, gặp Tàng Tâm Tôn Giả, vẫn còn có chút bỡ ngỡ.

"Lão chày gỗ của U Thần Điện này, vậy mà triệu hồi nhiều chiến thi như vậy, Trần gia muốn bại, chúng ta đi giúp hắn một tay."

Thôn Tượng Thỏ muốn xông ra Vương Sơn, lại bị Chân Diệu tiểu đạo nhân một tay kéo trở về.

"Đừng gây thêm phiền phức, Trương Nhược Trần chưa chắc đã bại." Ánh mắt Chân Diệu tiểu đạo nhân, nhìn chăm chú về phía tế đàn màu đen lơ lửng giữa không trung, đang tự hỏi, có nên vận dụng Tử Kim Bát Quái Kính, đánh nó xuống hay không.

Trương Nhược Trần đứng trên mặt đất, nhìn chằm chằm bầu trời mờ tối, cùng đám chiến thi diện mục dữ tợn kia, nói vào hư không: "Những chiến thi này, giao cho ngươi đối phó, ta đi lấy mạng Tàng Tâm Tôn Giả."

Bá một tiếng, Trương Nhược Trần thi triển Không Gian Na Di, biến mất tại chỗ.

Một vị mỹ nữ yêu kiều xinh đẹp, xuất hiện tại vị trí Trương Nhược Trần vừa đứng, chính là Ma Âm.

Hai năm qua, Ma Âm luyện hóa đại lượng Thánh Nguyên, tu vi đã đạt tới cảnh giới Bát Bộ Thánh Vương, thực lực còn cường đại hơn một chút so với Cửu Bộ Thánh Vương bình thường.

"Rầm rầm."

Từng sợi tóc của nàng bay ra, dài đến mấy trăm trượng, tựa như trường tiên màu đen, quất bay toàn bộ chiến thi đang lơ lửng giữa không trung, khiến chúng thất linh bát lạc rơi xuống đất.

Ngay sau đó, Ma Âm dẫn theo Vô Tận Đao cấp bậc Thất Diệu Vạn Văn Thánh Khí, trên thân đao hiện ra Tịnh Diệt Thần Hỏa, thân hình uyển chuyển bay lượn ra ngoài.

"Thực Thánh Hoa. . . Trương Nhược Trần vậy mà dám để một gốc Thực Thánh Hoa ký sinh trong thể nội. . ."

Tàng Tâm Tôn Giả nhìn ra bản thể Ma Âm, rốt cuộc không còn dám khinh thị Trương Nhược Trần, ngược lại còn có chút kiêng kỵ.

Trương Nhược Trần vô thanh vô tức xuất hiện trên đỉnh đầu Tàng Tâm Tôn Giả, Kiếm Đạo Huyền Cương ngưng tụ, lôi ra một đạo kiếm bộc, một kiếm vung chém xuống.

Trên tế đàn, Phong Thành Đạo hét lớn một tiếng: "Cẩn thận!"

Tàng Tâm Tôn Giả cũng phát giác nguy hiểm, lập tức đánh ra một tấm phòng ngự phù lục.

"Ầm ầm."

Lồng ánh sáng do phòng ngự phù lục hình thành, bị Trương Nhược Trần một kiếm đánh nát, Tàng Tâm Tôn Giả thẳng tắp rơi xuống, lọt vào trong rừng phía dưới, lập tức bụi đất cuồn cuộn bay lên.

Phong Thành Đạo không còn khoanh tay đứng nhìn, ngón tay chỉ về Trương Nhược Trần, một đạo quang trụ bay ra.

Trương Nhược Trần biết rõ chênh lệch rất lớn với Phong Thành Đạo, bởi vậy, không đối kháng chính diện với hắn, sử dụng Không Gian Na Di tránh đi.

Trương Nhược Trần nhìn chăm chú về phía tế đàn phía trên, cười khẽ: "Vãn bối cùng Tàng Tâm Tôn Giả, đã nói sẽ công bằng công chính một trận chiến. Tiền bối danh túc như Phong tiên sinh, chẳng lẽ muốn phá hư quy củ, liên thủ cùng Tàng Tâm Tôn Giả đối phó tiểu bối này sao?"

Phong Thành Đạo cười khẽ: "Trương Nhược Trần, lão phu tuyệt không để ý danh dự, ngươi dù có nói ra lời này, lão phu vẫn sẽ xuất thủ giết ngươi."

Trong nháy mắt, thân hình Phong Thành Đạo, nhảy ra khỏi tế đàn màu đen, xuất hiện cách mấy chục trượng.

Mặc dù đều là cảnh giới Quy Tắc Tiểu Thiên Địa, thế nhưng, Phong Thành Đạo không biết lợi hại hơn Tàng Tâm Tôn Giả gấp bao nhiêu lần. Thân hình hắn, không ngừng lấp lóe trong hư không, mỗi lần lấp lóe, đều có thể vượt qua mấy chục trượng.

Khoảng cách đến Trương Nhược Trần, càng lúc càng gần.

"Tu sĩ U Thần Điện, thật đúng là không biết xấu hổ." Thôn Tượng Thỏ mắng to một tiếng.

Tu sĩ U Thần Điện trên tế đàn màu đen, nghe lời này, đều lộ vẻ phẫn nộ.

Vô Diện Nhân cầm thánh trượng trong tay, trong bụng phát ra một tiếng cười, lập tức khống chế tế đàn màu đen, phóng thẳng vào Vương Sơn.

Tinh thần lực của Vô Diện Nhân, đã đạt tới cấp 59 sơ kỳ, chính vì thế, mặc dù có Không Gian trận pháp và Thời Gian trận pháp ngăn cản, hắn vẫn cảm nhận được thiên địa thánh khí hùng hậu trong Vương Sơn. Nơi đó, rất có thể, là một thánh thổ thức tỉnh.

Bất kỳ thánh thổ thức tỉnh nào, đều nhất định có đại lượng tài nguyên tu luyện.

Về phần Trương Nhược Trần, có Tàng Tâm Tôn Giả và Phong Thành Đạo đồng loạt ra tay, nhất định hữu tử vô sinh, cũng không cần để ý tới.

Tế đàn màu đen, không biết ẩn chứa sức mạnh bí ẩn khó lường nào, Không Gian Mê Trận ngoại vi Vương Sơn, vậy mà không ngăn cản nổi. Ngay cả Thời Gian ấn ký, cũng bị ánh sáng màu đen do tế đàn phát ra, cách trở bên ngoài.

Tu sĩ Thánh cảnh trong Vương Sơn, tất cả đều hoảng loạn.

Nếu để số lượng lớn cao thủ U Thần Điện, xâm nhập vào Vương Sơn, hậu quả khó lường.

Chân Diệu tiểu đạo nhân vẫn trấn định tự nhiên như cũ, nói: "Các ngươi đều truyền thánh khí cho bần đạo, đánh nó xuống."

Thánh khí của Thôn Tượng Thỏ, Ma Viên, Tà Thành Tử, cùng một đám Thánh Giả, Bán Thánh, toàn bộ đều dũng mãnh lao về phía Chân Diệu tiểu đạo nhân. Cùng lúc đó, Tử Kim Bát Quái Kính chậm rãi bay lên, lơ lửng giữa không trung, tản mát ra vạn trượng tử mang.

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!