"Năm đó Tu Di Thánh Tăng phong ấn bản tọa vào trong bức tranh, muốn bản tọa thành tâm ăn năn, loại bỏ tật xấu, đợi đến một ngày kia gặp được vị võ giả kế tiếp sở hữu Thời Không Thần Võ Ấn Ký, bản tọa nhất định phải trợ giúp hắn tu luyện « Thời Không Bí Điển », trở thành cường giả vô song giữa thiên địa."
Thanh âm kia lại cất lời: "Ngươi nói xem, nếu ngươi không thả ta ra, ta làm sao dạy ngươi tu luyện « Thời Không Bí Điển »? Nếu không dạy ngươi tu luyện « Thời Không Bí Điển », ngươi làm sao trở thành cường giả vô song trên đời?"
Trương Nhược Trần luôn có cảm giác con mèo kia không đáng tin cho lắm.
Tu Di Thánh Tăng phong ấn nó vào trong bức tranh, khẳng định có nguyên nhân vô cùng trọng đại, tuyệt đối không chỉ đơn giản là gây ra một chút lỗi lầm.
Tu Di Thánh Tăng cũng từng khai mở Thời Không Thần Võ Ấn Ký, « Thời Không Bí Điển » chính là do ngài sáng tác. Ở thời Trung Cổ, Tu Di Thánh Tăng là một vị Thánh giả lừng lẫy danh tiếng, trong lịch sử cũng có ghi chép về ngài.
Thanh âm kia thở dài nói: "Ngoài Tu Di Thánh Tăng ra, trong thiên hạ còn ai có thể thi triển lực lượng phong ấn không gian? Khai mở một thế giới bên trong một bức tranh, cũng chỉ có ngài có thể làm được. Đương nhiên, chờ tu vi của ngươi cường đại lên, ngươi cũng có thể tiện tay khai mở một tòa không gian thế giới."
"Ngươi nói, ngươi có thể dạy ta tu luyện « Thời Không Bí Điển »? Chẳng phải có nghĩa là, ngươi cũng có thể sử dụng lực lượng không gian và thời gian sao?" Trương Nhược Trần hỏi.
Thanh âm kia nói: "Tu vi bản tọa tuy vô song trên đời, lên trời xuống đất, không gì không làm được, nhưng lại không khai mở Thời Không Thần Võ Ấn Ký, tự nhiên không thể sử dụng lực lượng không gian và thời gian. Nhưng, bản tọa đã từng một mực đi theo bên cạnh Tu Di Thánh Tăng, mưa dầm thấm lâu, khẳng định đối với thời gian và không gian có nhận biết rất sâu sắc, dạy bảo ngươi, tự nhiên là thừa sức."
"Cuối cùng cũng có thể khai mở trang thứ hai của « Thời Không Bí Điển »!"
Trương Nhược Trần cầm « Thời Không Bí Điển » trong tay, lật giở trang thứ hai, phía trên viết những văn tự màu bạc.
"Không Gian Minh Văn!"
Trang thứ hai của « Thời Không Bí Điển » ghi chép tổng cộng tám loại Không Gian Minh Văn, toàn bộ là Không Gian Minh Văn cơ sở, phân biệt đại biểu cho tám cơ sở cấu trúc để tạo dựng không gian.
Tám loại Không Gian Minh Văn đó lần lượt là: Điểm hình Minh Văn, Tuyến hình Minh Văn, Tung hình Minh Văn, Hoành hình Minh Văn, Cao hình Minh Văn, Bình hình Minh Văn, Trương hình Minh Văn, Súc hình Minh Văn.
Gọi tắt là: Điểm, Tuyến, Tung, Hoành, Cao, Bình, Trương, Súc.
Trong bức tranh, một thanh âm truyền đến: "Trang thứ hai của « Thời Không Bí Điển » chỉ ghi lại vẻn vẹn tám loại Không Gian Minh Văn cơ sở nhất. Khi ngươi tu luyện thành công tám loại Không Gian Minh Văn cơ sở này, về cơ bản ngươi có thể độc lập khai mở một không gian cỡ nhỏ. Đương nhiên, dù vậy, ngươi cũng không thể dùng lực lượng không gian để công kích địch nhân, mà nhất định phải học tập Không Gian Minh Văn cao cấp hơn, ví dụ như, Phong hình Minh Văn, Sập hình Minh Văn, Nứt hình Minh Văn, Truyền Tống Minh Văn... vân vân."
"Đối với ngươi mà nói, thì tốt hơn hết là trước tiên khắc họa thành công tám loại Minh Văn cơ sở, đó mới là việc chính."
Trương Nhược Trần hỏi: "Trang thứ hai của « Thời Không Bí Điển » sao chỉ ghi chép tám loại Không Gian Minh Văn, hoàn toàn không ghi chép Thời Gian Minh Văn?"
"Ha ha! Thời gian là vĩnh hằng lưu động, không ai có thể sáng tạo thời gian, tự nhiên cũng không có khái niệm 'Thời Gian Minh Văn'. Nhưng, võ giả sở hữu Thời Không Thần Võ Ấn Ký, lại có thể tu luyện ấn ký thời gian, điều động lực lượng thời gian, thi triển linh thuật thời gian."
"Nếu tinh thần lực của ngươi đủ mạnh mẽ, nắm giữ ấn ký thời gian đủ lợi hại, tiện tay một chỉ điểm ra, liền có thể chém rụng mấy chục năm thọ nguyên của địch nhân, thậm chí có thể khiến thời gian trong một không gian độc lập ngừng lại, thời gian gia tốc, thời gian chậm lại... vân vân. Lực lượng thời gian, biến ảo khôn lường."
"Cho dù tu vi của ngươi có cao hơn nữa, trước mặt lực lượng thời gian, cũng căn bản khó lòng phòng bị được."
"Đương nhiên, với tinh thần lực của ngươi bây giờ, còn chưa đạt được yêu cầu để tu luyện ấn ký thời gian, chỉ có thể trước tiên tu luyện tám loại Không Gian Minh Văn cơ sở nhất."
Trương Nhược Trần nói: "Tu luyện Không Gian Minh Văn và ấn ký thời gian, đối với tinh thần lực yêu cầu cao đến vậy sao?"
Thanh âm trong bức tranh cười nói: "Ngươi trước tiên phóng thích ta ra khỏi bức tranh, ta sẽ nói cho ngươi biết!"
Trương Nhược Trần hơi chút do dự, không chắc chắn lắm, phóng thích nó ra rốt cuộc là phúc hay là họa?
"Đừng do dự, tu vi bản tọa tuy cường đại vô biên, vô song thiên hạ, nhưng đối với ngươi một thiếu niên lang thì không có bất cứ hứng thú gì. Thả bản tọa ra! Bản tọa nhất định sẽ nói cho ngươi nhiều bí mật về thời gian và không gian hơn, để ngươi có thể tốt hơn để lợi dụng lực lượng Thời Không Thần Võ Ấn Ký."
Là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh không khỏi.
Nếu Tu Di Thánh Tăng thật sự cảm thấy nó là một mối đe dọa, khẳng định sớm đã diệt trừ nó, tuyệt đối sẽ không chỉ phong ấn nó vào trong bức tranh.
Trương Nhược Trần trầm tư một lát, nói: "Ta phải làm thế nào mới có thể phóng thích ngươi ra khỏi bức tranh?"
"Ngươi chỉ cần nhỏ một giọt máu lên bức họa, là có thể trở thành chủ nhân của bức tranh. Sau đó, ngươi rót chân khí vào bức tranh, tự nhiên có thể mở phong ấn bức tranh, phóng thích bản tọa ra." Thanh âm kia có chút kích động nói.
Móng tay khẽ vạch, đầu ngón trỏ tay phải của Trương Nhược Trần nứt ra một vết máu.
Một giọt máu tươi ửng đỏ từ đầu ngón tay nhỏ xuống, "Đát" một tiếng, rơi lên bức họa.
Huyết dịch bị bức tranh hấp thu.
"Xoạt!"
Một tầng huyết quang nhàn nhạt bao phủ bức tranh, từ mặt đất bay lên, rơi vào tay Trương Nhược Trần.
Phải biết, bức họa kia nặng đến 800 cân, Trương Nhược Trần chỉ khẽ động ý niệm, nó liền bay lên, bay vào tay hắn.
Đơn giản thật sự là bất khả tư nghị!
"Bức họa này, tuyệt đối là một bảo vật vô cùng phi phàm, không phải Chân Võ Bảo khí có thể sánh bằng."
Trở thành chủ nhân bức tranh sau đó, Trương Nhược Trần có thể cảm giác rõ ràng, mỗi một đường cong trong bức tranh đều là một đạo Minh Văn, không chỉ có Không Gian Minh Văn, mà còn có Băng hệ Minh Văn, Lực hệ Minh Văn, Thổ hệ Minh Văn, Hỏa hệ Minh Văn..., bao gồm hàng vạn, lít nha lít nhít Minh Văn, đơn giản khó mà đếm xuể.
Tu Di Thánh Tăng không hổ là một trong những Thánh giả vĩ đại nhất thời Trung Cổ, vẻn vẹn bức họa này do ngài vẽ nên, cũng đã vượt xa nhận thức của người thường.
Trương Nhược Trần khẽ động ý niệm, bức tranh lập tức hóa thành một đạo bạch quang, bay vào Thần Võ Ấn Ký ở mi tâm, tiến vào Khí Trì.
Bức tranh lơ lửng ở trung tâm Khí Trì, nhẹ nhàng chuyển động, tỏa ra bạch quang nhàn nhạt.
"Xoạt!"
Trương Nhược Trần ý niệm lại khẽ động, bức tranh liền bay ra từ Khí Trì, một lần nữa trở về trong tay hắn.
Thanh âm trong bức tranh vang lên, nói: "Bức họa này có tên là 'Càn Khôn Thần Mộc Đồ'. Giấy vẽ được luyện tạo từ một mảnh lá cây của Tiếp Thiên Thần Mộc, Tu Di Thánh Tăng hao tốn mười năm thời gian, hao phí vô số tinh thần lực, mới vẽ xong bức họa này."
"Thiếu niên lang, bây giờ ngươi có thể phóng thích bản tọa ra chưa?"
"Đương nhiên rồi!"
Mặc dù Trương Nhược Trần miệng nói vậy, nhưng trong lòng hắn vẫn đề phòng con mèo kia, cũng không hoàn toàn tin tưởng đối phương.
Trương Nhược Trần rót chân khí vào bức tranh.
Bức tranh tỏa ra quang hoa màu trắng, rung động rất nhẹ.
"Hoa ——"
Một đạo quang hoa màu đen bay ra từ trong bức tranh, rơi xuống đất, hình thành một con cự miêu màu đen cao hơn một mét.
Con mèo kia lớn chừng một con lợn thịt, vô cùng béo tốt, toàn thân mọc lông đen mềm mại, đôi mắt vàng kim còn lớn hơn cả nắm đấm của Trương Nhược Trần.
Trương Nhược Trần từng gặp mèo, nhưng chưa từng gặp qua con mèo nào vừa mập vừa lớn đến thế.
"Ha ha! Bản tọa cuối cùng cũng ra ngoài rồi! Mười vạn năm, mười vạn năm!" Con Phì Miêu màu đen kia phát ra thanh âm của loài người, nghe vô cùng quái dị.
Bỗng nhiên, Phì Miêu màu đen lộ ra hàm răng sắc nhọn, trong đôi mắt tròn xoe lộ ra hung quang, vọt thẳng tới Trương Nhược Trần, hét lớn: "Thứ sâu kiến, bản tọa chính là Đồ Thiên Sát Địa Chi Hoàng, chỉ cần một móng vuốt là có thể đè chết ngươi! Ha ha!"
Nó vọt tới trước mặt Trương Nhược Trần, duỗi ra một móng vuốt sắc bén, vung về phía cổ Trương Nhược Trần.
Thân thể nhìn như mập mạp cồng kềnh, tốc độ lại rất nhanh, đơn giản tựa như một đạo cái bóng màu đen.
Trương Nhược Trần đã sớm cảnh giác nó, khi nó vung một móng vuốt tới.
Trương Nhược Trần một chưởng đánh ra, giáng thẳng vào mặt con cự miêu đen, khiến nó kêu rên một tiếng, đầu lưỡi văng cả ra ngoài.
Cự miêu màu đen bị hất văng về phía sau, "phịch" một tiếng, đụng vào tường không gian bên trong Thời Không Tinh Thạch, tựa như một con lợn chết rơi xuống đất.
Trương Nhược Trần nhìn bàn tay mình, lại nhìn con cự miêu đang nằm trên đất, khẽ nhíu mày, nói: "Danh hiệu của ngươi thật sự là Đồ Thiên Sát Địa Chi Hoàng?"
Cự miêu màu đen dùng móng vuốt đập mạnh xuống đất, cắn răng nghiến lợi nói: "Thiếu niên lang, ngươi lại dám hoài nghi thực lực bản tọa, nếu không phải tu vi bản tọa bị phong ấn trong bức tranh, muốn lấy tính mạng ngươi, đơn giản dễ như trở bàn tay... Ngươi làm gì đó... Cứu mạng... Bản tọa vừa rồi chỉ là đùa một chút thôi... Bản tọa hiền lành thế này, làm sao lại giết người được? Ngươi muốn gì... Đừng làm loạn... Ngươi pro quá rồi đó!"
Trương Nhược Trần nắm đuôi cự miêu màu đen, kéo nó ra giữa, dùng chân giẫm lên cái bụng tròn vo của nó, giơ Thiểm Hồn Kiếm lên.
Rót chân khí vào Thiểm Hồn Kiếm, ba đạo Lực hệ Minh Văn trong kiếm thể được kích hoạt. Trọng lượng Thiểm Hồn Kiếm lập tức đạt tới 353 cân.
"Phì Miêu, ngươi nghĩ ta còn tin ngươi à? Lầy lội vừa thôi!"
Trương Nhược Trần hai tay cầm kiếm, đột nhiên đâm mạnh xuống.
Trong cơ thể con cự miêu màu đen kia bộc phát ra một luồng lực lượng kinh khủng, thân thể lật một cái, vậy mà thoát khỏi chân Trương Nhược Trần, trốn vào một góc khuất.
Đuôi của nó vểnh lên, toàn thân tỏa ra hắc sắc quang mang nhàn nhạt, nói: "Thiếu niên lang, ngươi nhất định phải tỉnh táo, làm việc không thể nóng vội. Bản tọa vừa rồi chỉ là đang thử dò xét tu vi của ngươi, làm sao có thể thật sự ra tay giết ngươi? Hơn nữa, với tu vi vô song trên đời của bản tọa, thật sự muốn giết ngươi, ngươi có cơ hội hoàn thủ sao?"
"Thật vậy sao?"
Trương Nhược Trần cầm Thiểm Hồn Kiếm, từng bước một đi về phía cự miêu màu đen, một kiếm vung chém ra.
"Đáng giận, ngươi thật sự cho rằng bản tọa sợ ngươi sao? Nếu thật sự muốn chiến, bản tọa chưa chắc đã yếu hơn ngươi."
Cự miêu màu đen duỗi ra một móng vuốt sắc bén, vậy mà bắt lấy Thiểm Hồn Kiếm, trong miệng phát ra một tiếng rít gào đinh tai nhức óc: "Meo!"