Nam Vân Quận Võ Thị Học Cung, Hạc Vân Lâu, dẫn đầu 31 học viên, tham gia Thánh Viện khảo hạch.
Hạc Vân Lâu trình lệnh bài lên, nhanh chóng hoàn thành đăng ký, nhận được chứng minh tạm trú Đông Vực Thánh Thành, có thể tùy thời đi cưỡi Bạch Long Thánh Thuyền.
Đông Vực Thánh Thành, dù rộng lớn vô ngần, nhưng giờ đây cũng đã chật ních người, người bình thường cơ bản không có tư cách ở lâu tại đây.
Hạc Vân Lâu nhận được chứng minh tạm trú, cũng chỉ có thể tạm trú ba tháng tại Đông Vực Thánh Thành.
Sau ba tháng, sẽ bị trục xuất.
Nếu muốn tiếp tục ở lại Đông Vực Thánh Thành để tu luyện, nhất định phải tốn kém một cái giá kếch xù để làm lại chứng minh tạm trú.
Thế nên, tại Đông Vực Thánh Thành, những người có được quyền cư trú vĩnh viễn đều không phải hạng người tầm thường, hoặc là thực lực bản thân cường đại, hoặc là có được bối cảnh phi phàm.
Nhận được chứng minh tạm trú, Hạc Vân Lâu cũng không vội vã rời đi, mà đứng sang một bên, mỉm cười với Lôi Cảnh, làm động tác mời.
Dù sao, mọi người cùng đi đến Thiên Khôn Bến Đò, đương nhiên cũng phải cùng nhau tiến về Thánh Thành.
Hơn nữa, Hạc Vân Lâu cũng có chút hiếu kỳ, Lôi Cảnh rốt cuộc có lai lịch gì?
Thật chẳng lẽ như chính mình đoán, chính là nhân vật lớn của một phủ Võ Thị Học Cung nào đó?
Nếu đúng là như vậy, khi đến Đông Vực Thánh Thành, nhất định phải kết giao với bọn họ.
Lôi Cảnh cũng mỉm cười với Hạc Vân Lâu, trực tiếp đi tới, lấy ra lệnh bài, đưa cho nhân viên đăng ký Võ Thị Học Cung, nói: "Thiên Ma Lĩnh Võ Thị Học Cung, Lôi Cảnh, dẫn đầu bốn học viên, tham gia Thánh Viện khảo hạch."
"Hóa ra là Thiên Ma Lĩnh Võ Thị Học Cung..."
Hạc Vân Lâu khẽ gật đầu, đột nhiên, cả người cứng lại, sửng sốt đôi chút.
Cái gì?
Sao lại là cái loại người từ Thiên Ma Lĩnh Võ Thị Học Cung, nơi rừng thiêng nước độc đó tới?
Tròng mắt Hạc Vân Lâu suýt lồi ra ngoài, sau một lát, hắn thu lại nụ cười trên mặt, ngay cả ánh mắt nhìn Lôi Cảnh cũng thêm mấy phần khinh thường.
Cái loại người nhà quê từ Thiên Ma Lĩnh thâm sơn cùng cốc đó ra, mà còn dám tự xưng là Thánh Đồ Thánh Viện, cũng không sợ thổi phồng đến nứt da trâu sao?
Đừng nói Hạc Vân Lâu, những thiên tài học viên của Nam Vân Quận Võ Thị Học Cung cũng đều trợn mắt há hốc mồm, nằm mơ cũng không ngờ, bọn họ lại đến từ một nơi nhỏ bé như Thiên Ma Lĩnh.
Đúng vậy, Thiên Ma Lĩnh ở đâu?
Hạc Vân Lâu là lão giả tu luyện gần trăm năm, ít nhiều cũng từng nghe qua Thiên Ma Lĩnh, nhưng đối với những học viên trẻ tuổi kia mà nói, cơ bản chưa từng nghe qua địa danh này.
Từ đó có thể thấy, đó là một vùng đất hoang vu, vắng vẻ đến nhường nào.
Tuyết Ảnh Nhu trừng to đôi mắt đẹp, cả người tựa như bị sét đánh ngang tai, trong đầu trống rỗng, không thể tin vào tai mình.
Sau nửa ngày, nàng mới chuyển ánh mắt, đôi tinh mâu tuyệt mỹ liếc nhìn Trương Nhược Trần cách đó không xa.
Ánh mắt kia, tựa như đang hỏi, ngươi... ngươi thật sự đến từ Thiên Ma Lĩnh sao?
Đoan Mộc Tinh Linh đứng ngay cạnh Trương Nhược Trần, trên mặt mang nụ cười vũ mị hoạt bát, dùng ánh mắt khẳng định khẽ gật đầu với nàng, nửa đùa nửa thật nói: "Tuyết sư tỷ, Thiên Ma Lĩnh chúng ta thế nhưng là một nơi sơn thanh thủy tú, đẹp bá cháy luôn! Chẳng phải ngươi rất thích Trương sư đệ sao? Sau này, nếu ngươi gả sang, hắn nhất định sẽ chiều chuộng ngươi hết nấc!"
"Đáng giận, cũng chỉ là một thằng nhóc nghèo rớt mồng tơi từ Thiên Ma Lĩnh tới, uổng công ta còn tưởng rằng hắn là truyền nhân của Thánh Giả môn phiệt nào đó."
Tuyết Ảnh Nhu nghĩ đến đêm đó mình thế mà chủ động hôn Trương Nhược Trần một cái, trong lòng liền cảm thấy ghê tởm, có một loại cảm giác bị ô uế. Tựa như một con Bạch Thiên Nga, đang đậu trên thân một con cóc.
Nghe được lời nói của Đoan Mộc Tinh Linh, Tuyết Ảnh Nhu liền càng thêm tức giận, ánh mắt lạnh lẽo, ngay cả ánh mắt nhìn Trương Nhược Trần cũng thêm mấy phần khinh bỉ, nói: "Ai nói ta thích hắn? Ta cùng hắn chỉ là luận bàn kiếm pháp mà thôi, ngươi cũng đừng nên nói lung tung, làm ô uế thanh danh của ta."
Câu nói này có thể nói là, hoàn toàn không nể mặt mũi, coi như triệt để vạch mặt.
Bất luận kẻ nào cũng có thể nghe ra, trong giọng nói của Tuyết Ảnh Nhu sự xem thường dành cho Trương Nhược Trần, cảm thấy việc đồn thổi chuyện xấu với Trương Nhược Trần chính là làm ô uế nàng, để lại một vết sẹo ghê tởm trên thân thể hoàn mỹ không tì vết của nàng.
Đồng thời, Tuyết Ảnh Nhu cũng không còn coi Trương Nhược Trần là thiên tài ghê gớm gì, Thiên Ma Lĩnh thì có thể sản sinh thiên tài nào chứ?
Có thể sinh ra một tứ tuyệt thiên tài, đã là rất phi phàm rồi.
Chắc hẳn hắn có thể đánh bại Tử Hàn Sa, cũng chỉ là bằng vào tu vi Võ Đạo cao thâm.
Dưới cái nhìn của nàng, tu vi Trương Nhược Trần chắc đã đạt tới Thiên Cực cảnh đại viên mãn, bằng không sao có thể đánh bại một tuyệt đại thiên kiêu như Tử Hàn Sa?
Về phần dung mạo trẻ tuổi của Trương Nhược Trần, thì không nói lên được vấn đề gì.
Chỉ cần tốn chút Linh Tinh, liền có thể mua được đan dược chống lão hóa, biết đâu Trương Nhược Trần đã dùng qua loại đan dược này. Tuổi thật của hắn, khẳng định đã vượt quá 40 tuổi.
Nghĩ tới những điều này, Tuyết Ảnh Nhu liền càng thêm tức giận, phẫn nộ, hối hận, nụ hôn đầu của mình, sao lại hiến tặng cho một kẻ rác rưởi như vậy?
Nàng nắm chặt mười ngón tay, một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại, nghĩ thầm: "Thôi được, dù sao hắn cũng đã cứu ta một lần, nụ hôn đó coi như trả nhân tình hắn, sau này, tốt nhất vẫn là không nên qua lại với hắn, kẻo tự hạ thấp giá trị bản thân."
Câu nói tràn ngập khinh bỉ lúc trước của Tuyết Ảnh Nhu, Trương Nhược Trần đương nhiên sẽ không để tâm.
Nhưng Đoan Mộc Tinh Linh nghe được lại vô cùng phẫn nộ, hai mắt lạnh lẽo, trầm giọng nói: "Lập tức xin lỗi Trương Nhược Trần, bằng không, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng."
Thời khắc này Đoan Mộc Tinh Linh, không hề có ý cười, ánh mắt tràn ngập sát khí, hai đạo ánh mắt, tựa như có thể đâm xuyên tâm linh Tuyết Ảnh Nhu.
Cho dù với tu vi của Tuyết Ảnh Nhu, vậy mà cũng bị Đoan Mộc Tinh Linh làm cho sợ hãi trong chốc lát.
Sao có thể như vậy? Ánh mắt của nàng vì sao lại đáng sợ đến thế?
Nàng ta là cái thá gì, chỉ là cái loại võ giả từ thâm sơn cùng cốc Thiên Ma Lĩnh đó ra, ta hà cớ gì phải sợ nàng?
Tuyết Ảnh Nhu lập tức vận chuyển chân khí, lấy hết dũng khí, lần nữa ưỡn ngực, ngẩng cao chiếc cằm trắng ngần, nói: "Xin lỗi? Ta vì sao phải xin lỗi hắn? Chẳng lẽ ta nói sai sao? Rõ ràng là ngươi đang nói nhảm, ta làm sao có thể thích hắn, ngươi mới phải xin lỗi ta chứ?"
Đoan Mộc Tinh Linh tức quá hóa cười, liền tiến thẳng về phía trước, nói: "Được! Ta xin lỗi ngươi! Ta bây giờ liền xin lỗi ngươi!"
Trương Nhược Trần lập tức nắm lấy một cánh tay của Đoan Mộc Tinh Linh, kéo nàng trở lại, khẽ lắc đầu, nói: "Đoan Mộc sư tỷ, Tuyết cô nương nói đúng, ta cùng nàng chỉ là đơn thuần luận bàn kiếm pháp mà thôi. Quan hệ giữa chúng ta, không tốt đẹp như ngươi nghĩ."
Nghe nói như thế, Tuyết Ảnh Nhu khẽ gật đầu, cảm thấy Trương Nhược Trần vẫn rất thức thời, không nói ra chuyện đó.
Đoan Mộc Tinh Linh cũng đã chu môi, tức giận không thôi, nếu không có Trương Nhược Trần giữ nàng lại, nàng nhất định sẽ xông tới hung hăng giáo huấn Tuyết Ảnh Nhu một trận.
Lôi Cảnh nhận được chứng minh tạm trú, tựa như căn bản không rõ chuyện vừa rồi xảy ra, nhìn Hạc Vân Lâu, cười nói: "Hạc huynh, có muốn cùng đi lên Bạch Long Thánh Thuyền không?"
Hạc Vân Lâu cười cười, nói: "Ta đột nhiên nhớ ra, còn muốn làm một số việc tại Thiên Khôn Bến Đò, chắc phải trì hoãn một thời gian. Các ngươi cứ đi trước Đông Vực Thánh Thành đi! Đợi đến Thánh Viện khảo hạch, chẳng phải vẫn còn cơ hội gặp mặt sao?"
"Ha ha! Được thôi!"
Lôi Cảnh tự nhiên biết suy nghĩ trong lòng những người này, chẳng phải là xem thường võ giả Thiên Ma Lĩnh sao.
Cho dù ngươi từng cứu hắn, nhưng theo hắn thấy, ngươi vẫn kém một bậc. Từng ở Thánh Viện, Lôi Cảnh đã sớm quen với những chuyện này, cơ bản cũng không ngạc nhiên.
Hắn cũng không nói gì thêm, khẽ cười một tiếng, liền mang theo Trương Nhược Trần, Đoan Mộc Tinh Linh, Thường Thích Thích cùng những người khác, đi lên Bạch Long Thánh Thuyền, hướng về Đông Vực Thánh Thành...