Virtus's Reader
Vạn Cổ Thần Đế

Chương 4029: CHƯƠNG 3911: E RẰNG PHU QUÂN NHẬN LẦM NGƯỜI

Sau khi sắp xếp xong xuôi việc thu thập điển tịch, Nạp Lan Đan Thanh liền theo Trương Nhược Trần rời Côn Lôn Giới, tạm trú tại Đế Trần Cung.

Việc này do các tu sĩ cảnh giới thấp thực hiện, nhất định phải hao phí đại lượng thời gian. Đối với bọn họ mà nói, có thể là mấy đời người, thậm chí mấy chục đời mới có thể hoàn thành sứ mệnh.

Đây là một quá trình thu thập từ dưới lên trên, ý muốn âm thầm lặng lẽ, qua mặt thiên hạ.

Đợi đến khi sứ mệnh hoàn thành, dù là Nạp Lan Đan Thanh hay Trương Nhược Trần, tuyệt sẽ không bạc đãi hậu nhân của bọn họ. Đây là lời hứa sinh tử giữa cả hai!

Không còn uống Kiếp Thiên trà về sau, thân thể Nạp Lan Đan Thanh quả nhiên xảy ra vấn đề.

Viên đan dược nàng ăn vào trước đó, đúng như Kiếp Thiên nói, vô cùng đại bổ, căn bản không phải thân thể và hồn linh hiện tại của nàng có thể tiếp nhận.

Cũng không phải tà dược gì, đối với một vài Thần Vương, Thần Tôn mà nói, thậm chí còn có vô tận chỗ tốt.

Cũng may phát tác sơ kỳ, Trương Nhược Trần đã phát hiện, trực tiếp lấy Thái Cực Tứ Tượng đồ ấn, rút ra phần lớn dược lực từ bên trong đan dược, luyện vào trong cơ thể mình.

"Lão gia hỏa này, quả nhiên đang tính toán ta." Trương Nhược Trần có thể đoán được, đợi đến khi dược lực đan dược trong cơ thể Nạp Lan Đan Thanh phát tác đến mức nhất định, nàng khẳng định sẽ cầu cứu hắn.

Cho dù Nạp Lan Đan Thanh không cầu, Kiếp Thiên cũng nhất định sẽ nói cho Trương Nhược Trần. Đến lúc đó, tình huống của Nạp Lan Đan Thanh tất nhiên đã vô cùng nguy hiểm, không dễ dàng cứu chữa như vậy, cần phải áp dụng một vài thủ đoạn đặc thù.

Đây mới là mục đích của Kiếp Thiên!

Dù Trương Nhược Trần đến lúc đó có tức giận, Kiếp Thiên cũng có thể nói rằng mình là một mảnh hảo tâm, chỉ là biến khéo thành vụng.

Chuyện như vậy, Trương Nhược Trần tuyệt không cho phép lần nữa phát sinh. Đợi đến khi dược khí của đan dược trong cơ thể Nạp Lan Đan Thanh hoàn toàn ổn định, hắn liền lập tức đi đến Cửu Trọng Thiên Vũ Thế Giới.

Bởi vì hấp thu cỗ dược khí cương liệt kia, mười đạo dương thuộc tính đạo quang trong Huyền Thai của Trương Nhược Trần càng phát ra sinh động, máu trong cơ thể ẩn ẩn có dấu hiệu sôi trào. Bởi vậy có thể thấy được, dược lực cường đại đến nhường nào.

Kiếp Thiên ngồi dưới Thời Gian Ngọc Thụ trấn áp kiếm tu thần bí, tựa hồ đã sớm đoán được Trương Nhược Trần sẽ đến, thần thái ung dung, nói: "Trương Nhược Trần, khí tức của ngươi rất không ổn định a, đến chỗ lão phu ta làm gì? Đến nhầm địa phương rồi!"

Trương Nhược Trần kìm nén lửa giận trong lòng, lấy ngữ khí tận lực bình tĩnh, nói: "Bất cứ chuyện gì, cũng phải có ranh giới cuối cùng. Kiếp lão, lần này ngươi đã vượt qua ranh giới cuối cùng của ta."

"Hưng sư vấn tội? Bởi vì con bé Nạp Lan sao?"

Kiếp Thiên từ trên ghế nhảy dựng lên, nói: "Lão phu đã làm sai điều gì? Viên đan dược quý giá như vậy, lão phu còn không nỡ dùng, cũng bởi vì ngươi, lão phu mới tặng cho nàng. Vì lo lắng nàng không luyện hóa được đan dược, còn chuyên môn hái lá trà thần thụ quý hiếm, để áp chế dược lực, có thể từ từ hấp thu. Ngươi nói xem, lão phu sai ở điểm nào?"

Trương Nhược Trần đã sớm đoán được hắn sẽ nói như vậy, nói: "Có thể hay không một ngày nào đó, lá trà liền gãy mất đâu?"

"Không có khả năng, tuyệt đối không có khả năng. Cho dù có ngày đó, lá trà bị lấy sạch, lão phu cũng sẽ sớm nói cho ngươi. Với thủ đoạn của ngươi, còn cứu không được nàng sao?" Kiếp Thiên nói.

Trương Nhược Trần nói: "Kiếp lão làm việc, quả thật không chút sơ hở."

"Vốn dĩ là ngươi hiểu lầm! Lão phu làm bất cứ chuyện gì, cũng là vì Trương gia, hơn nữa, rất cẩn thận." Kiếp Thiên mặt mày khó chịu, phảng phất chịu khuất nhục to lớn.

Trương Nhược Trần nói: "Nếu Kiếp lão sớm đã chuẩn bị xong lý do thoái thác không chút kẽ hở, việc này, ta liền không truy cứu! Nhưng, ta không hy vọng có lần sau nữa. Lão nhân gia ngươi, không hy vọng Trương gia vì vậy mà phân liệt a?"

Kiếp Thiên đáp lại: "Chỗ lão phu đây cũng có một câu, ngươi cảm thấy, với sự thông minh của Nạp Lan Đan Thanh, nàng thật sự đối với tất cả những chuyện này hoàn toàn không biết gì cả sao? Nàng vì sao không nói cho ngươi ngay từ đầu về chuyện lão phu tặng nàng trà?"

"Bởi vì ngươi quá tỉnh táo, có lúc, người khác vẫn thật sự cần giả bộ hồ đồ. Mà làm trưởng bối trong nhà, đẩy các ngươi một bước, ta có lỗi sao? Ta lại không làm lén lút, đều là quang minh chính đại, đều là quyết định bởi các ngươi có nguyện ý hay không. Thiên địa sáng tỏ, ta Trương Kiếp, đỉnh thiên lập địa, tuyệt không phải kẻ vô sỉ."

Lời nên nói, Trương Nhược Trần đã nói, không cùng hắn tiếp tục nhiều lời, trực tiếp rời đi. Trở lại Đế Trần Cung, Trương Nhược Trần xa xa liền trông thấy, từng chiếc thần hạm hoa lệ, neo đậu tại bên cạnh hòn đảo nơi Đế Trần Cung tọa lạc.

Tiểu Hắc xuất hiện bên cạnh Trương Nhược Trần, thấp giọng nói: "Ngươi lần này... lần này, bản hoàng thật sự vạn phần bội phục. Ngươi làm sao dám mời tất cả các nàng đến Đế Trần Cung? Kiểu này là toang rồi!"

"Nào chỉ là toang, quả thực là đại toang!" A Nhạc nói.

Huyết Đồ, người được A Nhạc mang từ Địa Ngục Giới tới, cũng đứng trên mặt biển, lấy ánh mắt bội phục nhìn Trương Nhược Trần.

Huyết Đồ nói: "Sư huynh tu vi đạt tới Bất Diệt Vô Lượng, khí phách cũng khác biệt hẳn! Làm việc không còn phải cẩn trọng, cũng không hề bị những nữ tử này ràng buộc, đây mới thật sự là Đế Giả đỉnh của chóp!"

Trương Nhược Trần nhíu mày, nói: "Ta hình như nhìn thấy Tĩnh Thiên Quân của La Tổ Vân Sơn Giới."

Huyết Đồ nói: "Nàng là đại diện La Tổ Vân Sơn Giới, đến đây chúc mừng Thái Thượng vinh dự bước vào hàng ngũ Bán Tổ."

"Ta biết! Ta nói là, nàng hôm nay sao lại xuất hiện ở đây?" Trương Nhược Trần nói.

Huyết Đồ nói: "Có thể là La Sa công chúa mời."

Trương Nhược Trần nói: "Hải Thượng U Nhược đâu? Nàng sao cũng tới?"

Tiểu Hắc rất kinh ngạc, nói: "Vô Nguyệt Thần Tôn mời, đây không phải ý của ngươi sao? Bản hoàng thế nhưng là nghe vài nhân vật pro phân tích qua, đánh lui hắc thủ, lưu đày Thất Thập Nhị Phẩm Liên, Kiếm Giới đã vững vàng chiếm giữ vị trí thế lực cực thứ tư trong vũ trụ, Đế Trần sắp sửa quảng nạp phi tần, để thực hiện sự hưng thịnh vĩ đại của gia tộc Thủy Tổ mình. Nghe nói là bá đạo lắm!"

Tiểu Hắc là đồ tôn của Tinh Thần Lực Bán Tổ, những ngày qua, những đại nhân vật đến bái kiến hắn tự nhiên không ít.

Trừ Tĩnh Thiên Quân và Hải Thượng U Nhược, Trương Nhược Trần còn nhìn thấy Hạ Du, Tuyệt Diệu Thiền Nữ, Phong Hề, Nghê Tuyên Bắc Sư, Chu Tước Hỏa Vũ, Vạn Thương Lan, Tề Phi Vũ, Ngao Tâm Nhan... và nhiều nữ tử khác không nên xuất hiện ở đây. Điều kỳ quái nhất chính là, Nguyệt Thần thế mà cũng tới!

Cái này nếu như bị ngoại nhân biết, sẽ nhìn hắn thế nào?

Bất quá, nghe lời Tiểu Hắc vừa rồi, ngoại giới tựa hồ đã nghe ngóng được tin tức.

"Xem ra hôm nay nhất định phải né tránh mới được."

Trương Nhược Trần dẫn Tiểu Hắc, A Nhạc, Huyết Đồ, tiến về các nơi của Vô Định Thần Hải, chủ động bái phỏng các giới sứ giả, tự nhiên là khiến những sứ giả này được sủng ái mà lo sợ.

Đến tận hoàng hôn, Trương Nhược Trần mới một mình trở lại Đế Trần Cung.

Đại yến trong cung sớm đã kết thúc, từng chiếc thần hạm vốn neo đậu bên cạnh đảo, đã biến mất.

Vừa mới đi vào trong điện, liền nghe được thanh âm thanh linh du dương của Nguyệt Thần: "Đế Trần thật là khiến người ta đợi thật lâu a, hiện tại muốn gặp ngươi một mặt, thật là khó."

Nguyệt Thần toàn thân áo trắng, yên tĩnh ngồi bên cửa sổ.

Ráng chiều từ khe hở song cửa sổ rơi vào, khắc họa lên người nàng một vệt ánh sáng vàng óng.

Đặc biệt là dung nhan nghiêng nghiêng xinh đẹp kia, mỗi đường nét đều hoàn mỹ, tràn ngập vẻ đẹp cực hạn của thế gian. Cùng khí chất thần bí thoát tục của nàng tôn lên lẫn nhau, đơn giản giống như lần đầu tiên nhìn thấy nàng vậy, khiến người ta không thể rời mắt.

Dù Trương Nhược Trần biết rõ Nguyệt Thần là một "giặc cướp", không hợp với khí chất Lăng Ba tiên tử của nàng, nhưng, trông thấy nàng khoảnh khắc đó, hắn vẫn quên đi hết thảy khó chịu cùng phiền não.

Đây chính là mị lực của Nguyệt Thần, chỉ cần có nàng tại, bốn bề hết thảy đều sẽ trở nên thần thánh mà mộng ảo.

Cái này có lẽ chính là trong truyền thuyết, chỉ là đơn thuần vẻ đẹp, liền có thể hồn xiêu phách lạc, khiến người ta mê say.

Trương Nhược Trần cười nói: "Nguyệt Thần đại giá quang lâm, ta cao hứng còn không kịp đâu!"

"Nếu Đế Trần cao hứng như vậy, Thiên Tôn Lan thần đan ban thưởng một viên đi?"

Nguyệt Thần ngược lại là chẳng chút khách khí, duỗi ra một bàn tay ngọc ngà trắng ngần.

Người biết, biết Nguyệt Thần là đến đòi đan dược. Người không biết, còn tưởng là đến ăn cướp, ngầu vãi!

Trương Nhược Trần trong lòng hơi động, ngồi vào đối diện Nguyệt Thần, nói: "Nguyệt Thần làm sao biết ta chỗ này có Thiên Tôn Lan thần đan?"

"Là dựa vào ta biết được."

Vô Nguyệt bưng ngọc bàn màu xanh, chậm rãi từ bên ngoài đi tới, lần lượt đặt xuống một chén trà nóng hổi cho Trương Nhược Trần và Nguyệt Thần.

Nàng buông xuống ngọc bàn, ngồi vào phía bên phải Trương Nhược Trần, vừa lúc đối diện Nguyệt Thần, áy náy nói: "Phu quân, thiếp xin lỗi. Phu quân có thể nghe thiếp giải thích không?"

Không thể không nói, hai nữ ngồi cùng một chỗ, thật sự có một cảm giác song nguyệt tề minh.

Rõ ràng Trương Nhược Trần trong lòng có một tia không vui, nhưng, trong nháy mắt liền tan thành mây khói.

Vô Nguyệt nói: "Ta cùng Nguyệt Thần cùng một chỗ hấp thu tàn hồn Cổ Chi Nguyệt Thần lúc, phát sinh sự trao đổi một phần hồn linh, điểm này, phu quân là biết mà."

Trương Nhược Trần đương nhiên biết, lúc trước Vô Nguyệt thế nhưng là cố ý phóng xuất ra khí tức của Nguyệt Thần, từng trêu chọc hắn. Đương nhiên, cuối cùng bị hắn trừng phạt!

Vô Nguyệt tiếp tục nói: "Về sau chúng ta phát hiện, trong trạng thái hồn linh tương dung, tốc độ ngộ đạo thậm chí có thể đạt gấp mấy lần bình thường. Đặc biệt là tốc độ tu hành Võ Đạo của ta, và tốc độ tu hành tinh thần lực của Nguyệt Thần, càng là không chỉ gấp mười lần bình thường."

"Đúng là như thế, chúng ta đã mấy lần tiến vào trạng thái hồn linh tương dung này để tu luyện, nhằm xung kích cảnh giới quan trọng. Mà trong trạng thái này, giữa chúng ta, rất khó giữ lại bí mật."

"Hiện tại, phu quân có thể lý giải rồi chứ?"

Trương Nhược Trần thần sắc hơi khác thường: "Bí mật gì cũng giữ không được sao?"

Vô Nguyệt tự nhiên biết Trương Nhược Trần đang suy nghĩ gì, rất bất đắc dĩ nhìn xem hắn: "Như một người vậy."

Nếu như là dạng này, Trương Nhược Trần đương nhiên là có thể lý giải.

Nhưng, với sự hiểu rõ của Trương Nhược Trần đối với Vô Nguyệt, hắn luôn cảm thấy trong này có ẩn ý khác. Hắn đánh giá Vô Nguyệt từ trên xuống dưới một lượt, rồi nói: "Ngươi hôm nay sao lại ăn mặc thế này?"

Vô Nguyệt bên trong mặc yếm lụa thêu hoa lan màu xanh nhạt, bên ngoài khoác lớp tơ lụa cực kỳ mỏng manh, làn da như ngọc ẩn hiện, cực kỳ quyến rũ. Từ trên người nàng, tản ra nhàn nhạt mùi thơm, là mùi hương hoa đặc trưng kia trên người Kỷ Phạm Tâm.

Mà kiểu tóc búi cao trên đầu nàng, nhưng lại là kiểu tóc Đạo Kế mà Lạc Cơ thường xuyên chải chuốt, giống như Thần Tiên Phi Tử vậy. Vô Nguyệt luôn ăn mặc rất cầu kỳ, bởi vậy Trương Nhược Trần cũng không cảm thấy đây là hành động vô ý.

Quá đỗi quyến rũ, phảng phất cố ý khơi gợi dục vọng của Trương Nhược Trần.

Vô Nguyệt cười khanh khách nói: "Dù sao có Nguyệt Thần ở đây, lỡ phu quân nhận lầm người, chẳng phải phiền phức lắm sao? Tự nhiên là phải thay một bộ trang phục đặc biệt một chút chứ."

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!