Trương Nhược Trần nói: "Lần đầu ngươi tiến vào Vong Xuyên bí cảnh, phát hiện bần đạo, Thương Thiên và Đàn Đà Địa Tạng đang săn bắt Tam Ánh Thiên. Ngươi thấy bần đạo chỉ dùng lực lượng nhục thân mà đã cường đại đến vậy, không rõ cảnh giới của bần đạo cao thấp, nên không dám mạo hiểm ra tay cứu Tam Ánh Thiên. Thế là, ngươi rút lui khỏi Vong Xuyên bí cảnh."
"Ngươi ra vào đều cực kỳ cẩn thận, ngay cả nhân vật như Thương Thiên cũng không hề phát giác bất cứ ba động nào. Ngươi tự cho là có thể qua mặt thiên hạ, nhưng nào biết năng lực cảm nhận của bần đạo còn hơn cả Bán Tổ, sớm đã nhìn thấu tất cả."
"Ngươi rời Vong Xuyên bí cảnh, liền thu Mạnh Hoàng Nhĩ bên ngoài vào Thần cảnh thế giới, sau đó tự hủy nhục thân và thần hồn, ngụy trang bị trọng thương, lần thứ hai tiến vào Vong Xuyên bí cảnh."
"Nếu bần đạo không đoán sai, Từ Hàng Tôn Giả cùng mấy chục vạn tu sĩ trên Thiên Long hào, cũng giống Mạnh Hoàng Nhĩ, đều đang ở trong Thần cảnh thế giới của ngươi. Kể cả Bảo Châu Địa Tạng mà ngươi nhờ bần đạo trông chừng, cũng là cố tình bày ra mê cục."
"Tất cả đều là để tạo ra nguy cơ binh hoang mã loạn, dựng nên mê vụ bao phủ khốn cục, dẫn ta đến Tình Sơn, muốn mượn tay Càn Thát Bà để thăm dò tu vi cao thấp của ta, đồng thời, tru sát ta tại nơi đây."
"Đùng! Đùng! Đùng..."
Mạnh Hoàng Nga vỗ tay tán thưởng, nói: "Không hổ là Sinh Tử lão nhân, hóa ra đã sớm bị ngươi nhìn thấu. Xem ra, đạo trưởng ngươi đoạn đường này cũng diễn xuất vất vả rồi. Nhưng ngươi quá tự phụ, chính sự tự phụ đó đã hại ngươi."
"Nói thế nào?" Trương Nhược Trần hỏi.
Mạnh Hoàng Nga nói: "Ngươi nếu đã sớm biết ta có ý đồ xấu, thì nên quả quyết ra tay, chứ không phải như bây giờ, rơi vào tình cảnh hai mặt thụ địch. Đạo trưởng, ngươi có hối hận không?"
Trương Nhược Trần không đáp, hỏi lại: "Lúc trước dưới chân núi, là ngươi kích hoạt Không Gian trật tự, trực tiếp truyền tống chúng ta vào trong núi đúng không?"
Mạnh Hoàng Nga cười mà không nói.
Trương Nhược Trần nói: "Bần đạo đến Hôi Hải, một trong những mục đích chính là tìm kiếm Minh Sứ, cướp đoạt từ tay nàng Bà Sa thế giới, Cực Lạc thế giới và Sinh Diệt Đăng. Hôi Hải mênh mông, vốn dĩ khó tìm."
"Hiện tại, ngươi dẫn ta đến nơi này, tìm được nàng, xem như gián tiếp giúp bần đạo một ân huệ lớn."
"Ngươi hỏi ta có hối hận không? Câu trả lời của ta là, có một chút, nhưng chỉ là một chút xíu thôi."
"Đạo trưởng tâm cảnh thật tốt."
Mạnh Hoàng Nga tán thưởng, lúm đồng tiền xinh đẹp như hoa lan.
Trương Nhược Trần nói: "Cũng không phải là tâm cảnh tốt, mà là người trước mắt diễm lệ chói mắt quá, khiến bần đạo không tự chủ mà quên đi nguy hiểm."
"Đạo trưởng, sống chết cận kề rồi, ngươi tỉnh táo lại đi, bây giờ không phải là thời điểm phong hoa tuyết nguyệt." Giọng nói nóng nảy của Đàn Đà Địa Tạng truyền đến từ bên ngoài cối đá.
Càn Thát Bà muốn phân ra lực lượng đối phó Trương Nhược Trần, nên lực lượng đè ép Đàn Đà Địa Tạng tự nhiên giảm bớt.
Hắn đã có thể mở miệng nói chuyện!
"Hòa thượng đáng ghét thật, người ta còn chưa nghe đủ mà! Hay là đạo trưởng, ngươi nói thêm vài câu nữa đi?" Mạnh Hoàng Nga nói.
Trương Nhược Trần nói: "Bần đạo rất ngạc nhiên, Thiên Long hào rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Phàm Trần và Bảo Châu Địa Tạng có phải đã rơi vào tay ngươi rồi không?"
"Đạo trưởng vừa đến Vong Xuyên, ta liền đuổi kịp. Đạo trưởng cảm thấy, ta còn có thời gian đối phó bọn họ trên Thiên Long hào sao?"
Mạnh Hoàng Nga cười cười, rồi nói: "Bất quá, nếu không liên lạc được bọn họ, chứng tỏ bọn họ phần lớn đã bị Bát Bộ tòng chúng bắt giữ rồi. Con đường Vong Xuyên này, đối với bất luận kẻ ngoại lai nào mà nói, đều là con đường chết."
Càn Thát Bà nói: "Hắn đang trì hoãn thời gian."
"Hắn đang đợi Thương Thiên."
Mạnh Hoàng Nga năm ngón tay thon dài tinh tế, đầu ngón tay khẽ động, Thần khí "Kim Tuyến Phược Long Thằng" bay ra.
Kim Tuyến Phược Long Thằng, ngoài sợi dây chính trong tay nàng, còn có chín sợi kim tuyến khác tách ra từ sợi dây chính, tựa như từng con Kim Xà mảnh như sợi tóc, len lỏi trong đại sảnh.
Chín phương vị của Trương Nhược Trần đều bị phong tỏa, không gian có thể di chuyển ngày càng nhỏ lại.
"Không sai, ta đang trì hoãn thời gian, nhưng không phải đang đợi Thương Thiên, mà là đang đợi..."
Lời vừa dứt, Trương Nhược Trần bỗng nhiên ra tay.
Nhân Đầu Tràng rời tay bay ra, phá tan hai sợi kim tuyến, bay thẳng vào mặt Mạnh Hoàng Nga.
Mạnh Hoàng Nga đương nhiên biết Nhân Đầu Tràng ẩn chứa lời nguyền "Khô Tử Tuyệt", nhưng nàng không phải một vị đại nhân Mạnh gia bình thường, nàng là Thiên Tôn cấp, là đệ tử của Minh Tổ. Vốn dĩ đã tinh thông nguyền rủa, làm sao có thể bị nguyền rủa từ con mắt xám trên Nhân Đầu Tràng?
Bất quá, lực lượng nhục thân của Trương Nhược Trần cường hãn, Nhân Đầu Tràng bay tới, tuyệt đối có thể sánh ngang một quyền của tu sĩ Thiên Tôn cấp.
Mạnh Hoàng Nga tuyệt đối không khinh địch, toàn lực điều động thần khí và quy tắc trong cơ thể. Một đôi tròng mắt hóa thành hai tòa Minh Hải, hiện ra chân thực trong không gian trước người nàng.
Nàng và Trương Nhược Trần chỉ cách nhau mấy trượng, nhưng trong chớp nhoáng này, không gian bị vô hạn kéo ra, hai tòa Minh Hải lấp đầy tiểu thiên địa này.
Minh Hải sóng cả cuồn cuộn, từng đợt sóng lớn cuộn trào về phía Nhân Đầu Tràng, cuộn trào về phía Trương Nhược Trần.
"Oanh!"
"Phốc phốc!"
Nhân Đầu Tràng thế như chẻ tre đánh xuyên qua hai tòa Minh Hải, đánh mạnh vào trước ngực Mạnh Hoàng Nga.
Nàng phun ra thần huyết, nội tạng trong cơ thể gần như nát bươn.
Vào thời điểm biến cố xảy ra, Mạnh Hoàng Nga vốn muốn vận dụng lực lượng trật tự, kết thành phòng ngự hộ thể.
Nhưng lại thất bại.
Mạnh Hoàng Nga bay ra khỏi khách sạn, không ngã xuống, cấp tốc ổn định thế lui, hai chân đứng vững bên cạnh cối đá.
Nàng xõa tóc dài, trong mắt đúng là ánh sáng khó tin. Sóng Minh Hải không ngừng tuôn ra từ cửa lớn, bay ra ngoài từ hai bên trái phải của nàng, nhuộm bầu trời Tình Sơn thành màu tím đen.
Đàn Đà Địa Tạng đang ngồi bệt dưới cối đá, kinh ngạc thất thần nhìn nàng. Nàng không phải vừa rồi còn nắm chắc thắng lợi trong tay cơ mà?
Sao vừa mới giao thủ, đã bị Thánh Tư đạo trưởng đánh lui ra ngoài, mà còn nôn ra một ngụm máu lớn. Ngay cả trên mặt hắn, cũng dính những hạt máu nhỏ.
Mạnh Hoàng Nga giơ bàn tay lên, phát hiện làn da tuyết trắng kiều nộn của mình đang nhanh chóng biến thành xám trắng, rồi khô héo.
"Bần đạo đương nhiên là đang chờ lời nguyền trong cơ thể ngươi phát tác."
Trương Nhược Trần từ trong khách sạn bước ra.
"Không thể nào, con mắt xám trên Nhân Đầu Tràng, làm sao có thể nguyền rủa được ta? Ngươi cũng không hề thôi động con mắt xám!" Mạnh Hoàng Nga hai tay kết ấn, điều động toàn bộ lực lượng, áp chế lời nguyền.
Vừa rồi chính là lời nguyền đột nhiên phát tác, mới khiến lực lượng của nàng suy giảm nghiêm trọng, bị một kích đánh trọng thương.
"Ngươi sao lại cho rằng bần đạo tự phụ? Ngươi sao lại cho rằng, bần đạo phát hiện ngươi có điều bất thường, mà không ra tay với ngươi? Trên thực tế, bần đạo đã sớm ra tay rồi, chỉ là ngươi không hề phát giác. Kẻ tự phụ, chính là ngươi."
Trương Nhược Trần nói: "Ngươi tại Mạnh gia những năm này, luôn ngụy trang, tự nhận là có thể diễn xuất không chê vào đâu được. Nhưng tất cả đều là ngươi tự cho là!"
Mạnh Hoàng Nga nói: "Ta đã biết! Lúc chúng ta mới gặp mặt, ngươi đặt bàn tay lên lưng ta, dùng sinh mệnh chi khí chữa thương cho ta. Lúc đó, dẫn vào cơ thể ta, không chỉ có sinh mệnh chi khí, mà còn có lực lượng nguyền rủa. Nhưng, ngươi đạt được Nhân Đầu Tràng mới bao lâu chứ, làm sao có thể nhanh như vậy đã học được Khô Tử Tuyệt sao? Lời nguyền Khô Tử Tuyệt căn bản không phải ngươi có thể điều khiển!"
"Nói ngươi tự phụ, ngươi còn không tin. Chuyện ngươi làm không được, bần đạo dựa vào đâu mà không làm được? Pro quá!"
Trương Nhược Trần đi đến trước mặt Đàn Đà Địa Tạng, muốn giải cứu hắn ra.
"Ngươi đây là hoàn toàn không xem lão bà tử ta ra gì!"
Giọng nói của Càn Thát Bà vang lên, nàng xuất hiện trước đại môn.
Trên thực tế, từ đầu đến cuối, tinh thần lực của Càn Thát Bà đều khóa chặt lấy Trương Nhược Trần, tựa như vô số sợi tơ quấn quanh khắp cơ thể hắn.
Chỉ cần Trương Nhược Trần muốn trốn khỏi Tình Sơn, lập tức sẽ phải chịu công kích hung mãnh như bài sơn đảo hải.
Ngay khoảnh khắc Trương Nhược Trần muốn giải cứu Đàn Đà Địa Tạng, khí cơ trên người Càn Thát Bà vọt lên đến đỉnh điểm, khiến Trương Nhược Trần không thể không dừng lại.
"Chúng ta một khi động thủ, ngươi nhất định không thể áp chế được Đàn Đà Địa Tạng và Nho Tổ Đệ Tứ." Trong giọng nói của Trương Nhược Trần lộ ra vô tận tự tin, muốn dùng ý chí của mình, bức Càn Thát Bà lùi bước.
Hắn nói: "Không bằng thả bần đạo và Đàn Đà Địa Tạng rời đi, Nho Tổ Đệ Tứ chính là vật trong lòng bàn tay các ngươi. Hắn mới là mối uy hiếp lớn nhất của Bát Bộ tòng chúng!"