Có thể đem lực lượng của gió thi triển đến cảnh giới tinh diệu như vậy, có thể tưởng tượng, Phong Cầm nhất định đã lĩnh ngộ quy tắc Phong Đạo cực sâu.
Trương Nhược Trần sắc mặt vô cùng ngưng trọng, triệu hồi Cổ kiếm Trầm Uyên, nắm chặt trong tay, lao vút về phía trước, đáp xuống mặt đất, đột nhiên cắm phập kiếm xuống lòng đất.
"Xoẹt!"
Trong kiếm thể, phóng ra vô số kiếm khí dày đặc, xuyên qua hư không, hình thành một Kiếm Khí Lĩnh Vực.
Ngoài ra, Trương Nhược Trần cũng triển khai Không Gian Lĩnh Vực, khiến nó trùng điệp lên Kiếm Khí Lĩnh Vực.
Vô số phong nhận dày đặc, liên tiếp không ngừng va chạm vào Kiếm Khí Lĩnh Vực, chấn nát kiếm khí, hóa thành từng làn khói xanh.
Bất chợt, từ trong phong nhận, vọt ra mười hai bóng người, mỗi bóng đều mặc áo giáp, cao đến mười trượng, hiện ra bán trong suốt, đồng loạt lao thẳng tới Trương Nhược Trần.
Rầm một tiếng, Kiếm Khí Lĩnh Vực cuối cùng cũng tan vỡ.
Tại trung tâm lĩnh vực, Trương Nhược Trần như thể bị mười hai đạo quyền ấn công kích, thân thể nhanh chóng lùi về sau. May mắn còn có Không Gian Lĩnh Vực ngăn cản, hắn mới có thể nhanh chóng ổn định bước chân.
"Không gian vặn vẹo."
Trương Nhược Trần khó khăn lắm mới khống chế được Không Gian Lĩnh Vực, khiến không gian xung quanh thân thể phát sinh sự vặn vẹo một trăm tám mươi độ, toàn bộ phong nhận đều bị đánh bay ngược trở lại.
Phong Cầm trông thấy phong nhận bay ngược trở lại, đôi mắt hổ đột nhiên co rút, hai tay vỗ mạnh về phía trước.
Lấy thân thể hắn làm trung tâm, sức gió giữa thiên địa hình thành một chiếc chuông lớn cao đến hai mươi trượng, bao bọc hắn cùng cự hạt màu đen bên trong thân chuông.
Ngay lúc Trương Nhược Trần toàn lực ứng phó đấu pháp cùng Phong Cầm, Vạn Tượng Vương từ phía sau vọt tới, đánh Lôi Thần Việt Giáo tới, đâm thẳng vào sau lưng Trương Nhược Trần.
Vạn Tượng Vương là một Lục Giai Bán Thánh, toàn lực ứng phó đánh ra một kích, tự nhiên bộc phát ra tốc độ cùng lực lượng vô song, căn bản không cho Trương Nhược Trần có cơ hội trốn tránh.
Thời khắc này, Trương Nhược Trần quả thực không thể tránh né, thậm chí ngay cả thời gian điều động lực lượng không gian cũng không kịp, chỉ có thể cưỡng ép xoay chuyển thân thể, thi triển Long Tượng Bàn Nhược Chưởng, vỗ ra một chưởng về phía trước.
"Thiên Thủ Long Tượng." Rõ ràng chỉ đánh ra một chưởng, lại hiện ra hơn ngàn đạo thủ ấn.
Chỉ bất quá, trong lúc vội vàng, Trương Nhược Trần chỉ đánh ra một đạo thủ ấn, làm sao có thể chống đỡ được Thánh Khí chiến binh Lôi Thần Việt Giáo do Vạn Tượng Vương toàn lực đánh ra, mang theo hàng chục đạo điện quang, toàn bộ thủ ấn đều bị chấn vỡ, và va chạm vào bàn tay Trương Nhược Trần.
Khóe miệng Vạn Tượng Vương lộ ra một nụ cười khẩy: "Tất cả đã kết thúc, kẻ giết chết Truyền nhân Thời Không, chính là ta Tề Thịnh."
Thân thể huyết nhục, cho dù có cường đại đến đâu, làm sao có thể chống đỡ được Thánh Khí?
Huống chi, người thi triển Thánh Khí, tu vi đã đạt tới Lục Giai Bán Thánh. Trừ phi là Thánh Giả, nếu không thì, ai có thể tay không ngăn cản?
Chư vị tu sĩ ẩn thân gần đó cũng đều ngừng thở, chăm chú nhìn về phía Trương Nhược Trần. Trong đầu bọn họ, như thể đã hiện ra hình ảnh Trương Nhược Trần bị Lôi Thần Việt Giáo xuyên thấu.
Chỉ cần Vạn Tượng Vương đánh giết Trương Nhược Trần, nhất định có thể một bước thành danh, sau này, vinh hoa phú quý cũng sẽ theo nhau mà đến.
Rất nhiều người đều vô cùng hâm mộ và đố kỵ. Đương nhiên, cũng có số rất ít người cảm thấy tiếc nuối cho Trương Nhược Trần. Dù sao, kỳ tài ngút trời như Trương Nhược Trần, một vạn năm cũng chưa chắc xuất hiện một người, vẫn lạc như vậy thật sự quá đáng tiếc.
"Trương Nhược Trần cho dù chiến tử, cũng coi là một kết thúc huy hoàng. Một vị tu sĩ Ngư Long Cảnh, lại bị ba vị Lục Giai Bán Thánh vây giết, còn có thể kiên trì lâu như vậy, đã là đệ nhất nhân từ xưa đến nay."
"Thật quá thê thảm. Khi hắn có được thân phận Truyền nhân Thời Không, cũng liền nhất định sẽ cả thế gian đều là địch, rất nhiều người đều sẽ không cho phép hắn trưởng thành."
"Cũng không có gì đáng thương. Hắn là người Nữ Hoàng hạ lệnh muốn bắt, vốn đã định trước cái chết, không thể có bất kỳ đường sống nào."
. . .
Mọi người ở đây đều cho rằng Trương Nhược Trần sắp chết, lại thấy trong cơ thể hắn bùng nổ ra Hỗn Độn chi khí ngũ sắc, hóa thành một đóa hoa sen khổng lồ, bao bọc lấy thân thể hắn ở trung tâm.
Ngũ sắc quang hoa, không chỉ xuyên vào lòng đất, mà còn vọt thẳng lên thiên khung, chia toàn bộ thiên địa thành năm phần, hiện ra sắc thái đen, trắng, đỏ, xanh, vàng.
"Bành!" Lôi Thần Việt Giáo của Vạn Tượng Vương cùng bàn tay ngũ sắc kia của Trương Nhược Trần va chạm vào nhau, lập tức phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai.
Trương Nhược Trần trượt lùi ra ngoài, lùi thẳng ra ngoài mấy chục trượng, va vào một tảng đá cao hơn mười mét. Ngay cả tảng đá khổng lồ cũng vỡ nát tan tành.
Bàn tay phải rỏ xuống máu tươi, thấm vào bùn đất.
Chỉ bất quá, Trương Nhược Trần nhưng vẫn vững vàng đứng trên mặt đất, cũng không hề ngã xuống.
Vạn Tượng Vương nhìn thấy ngũ sắc quang hoa trên người Trương Nhược Trần, chỉ cảm thấy da đầu tê dại, nghiến răng thốt ra năm chữ: "Ngũ Hành... Hỗn Độn... Thể..."
Không chỉ Vạn Tượng Vương, các tu sĩ khác cũng đều trợn tròn mắt, không thể tin được cảnh tượng trước mắt này.
"Vậy mà thật sự có người có thể tu luyện Ngũ Hành Hỗn Độn Thể thành công."
"Trời ạ! Ngũ Hành Hỗn Độn Thể cộng thêm Ngư Long Đệ Thập Biến, càng có thể điều động lực lượng thời không. Trương Nhược Trần một khi thành Thánh, e rằng Chư Thánh Côn Lôn Giới đều phải run rẩy."
"Thật là Ngũ Hành Hỗn Độn Thể sao?"
"Khẳng định là Ngũ Hành Hỗn Độn Thể, nếu không, tuyệt đối không thể ngăn được một kích vừa rồi của Vạn Tượng Vương."
. . .
Trương Nhược Trần kích hoạt lực lượng Ngũ Hành Hỗn Độn Thể, quả thật đã ngăn chặn công kích của Vạn Tượng Vương, nhưng vẫn bị thương không hề nhẹ, hai tay đều có chút run rẩy.
Lê Mẫn nhìn bóng dáng Trương Nhược Trần đứng trong bụi đất, trái tim thiếu nữ hoàn toàn bị chấn động. Nam tử trước mắt này, không phải một ông chú tầm thường, đơn giản chính là một cái thế mãnh nhân bá đạo!
Trẻ tuổi như vậy mà đã có thể giao chiến cùng ba đại cường giả, cho dù là Vạn Triệu Ức tuyệt thế vô song, e rằng cũng có một khoảng cách nhất định so với hắn.
Tiểu Hắc có chút lo lắng an nguy của Trương Nhược Trần, lập tức truyền âm: "Đám này bá đạo vãi, Trương Nhược Trần, nếu không mời Huyết Nguyệt Quỷ Vương ra, chúng ta căn bản không thể thoát ra được."
Trương Nhược Trần cũng không có ý định mời Huyết Nguyệt Quỷ Vương xuất thủ. Nếu chuyện gì cũng muốn nàng ra tay giải quyết, thì ý nghĩa tu luyện của Trương Nhược Trần còn ở đâu?
Chỉ bất quá, ánh mắt Trương Nhược Trần lại dần trở nên băng lãnh, nói: "Nếu đã ép ta đến nước này, ta cũng chỉ có thể lựa chọn đại khai sát giới."
"Vút!"
Thân ảnh Trương Nhược Trần khẽ động, bay trở lại lưng Tiểu Hắc, một ngón tay khẽ điểm, một đạo kiếm quang trắng muốt bay ra, lơ lửng trước người hắn.
Chính là Thao Thiên Kiếm.
Ánh mắt Trương Nhược Trần lướt qua Vạn Tượng Vương, Trang Huyền Không, Phong Cầm, thậm chí cả đám người ẩn thân trong màn đêm, trầm giọng nói: "Tối nay, ta chỉ muốn rời khỏi nơi đây. Kẻ nào ngăn ta... Chết!"
"Hừ hừ, ngươi cho rằng có được Ngũ Hành Hỗn Độn Thể là có thể thiên hạ vô địch sao? Trước tiên đột phá đến cảnh giới Bán Thánh, rồi hãy nói lời cuồng vọng như vậy cũng không muộn."
Vạn Tượng Vương hừ lạnh một tiếng, sau đó, nắm lấy Lôi Thần Việt Giáo, lần nữa công kích về phía Trương Nhược Trần.
"Coong!" Thao Thiên Kiếm phát ra tiếng vang, chậm rãi bay lên không.
Mỗi lần bay lên một trượng, khí tức phát ra trong kiếm thể lại càng trở nên cường đại hơn một phần. Đợi đến khi Thao Thiên Kiếm lơ lửng ở vị trí mười trượng, dao động lực lượng phát ra quả thật khiến Vạn Tượng Vương cảm thấy kinh hãi tột độ.
"Cái đó là..." Vạn Tượng Vương nhận ra điều không ổn, lập tức dừng bước lại, phi tốc bỏ chạy về phía sau.
"Vút!"
Thao Thiên Kiếm giống như một vòng Liệt Nhật sáng chói, khí thế huy hoàng, chiếu sáng màn đêm thành ban ngày.
Theo kiếm thể vung chém xuống, liền nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Vạn Tượng Vương. Rầm một tiếng, thân thể hắn rơi phịch xuống lòng đất.
Chờ đến khi Trương Nhược Trần thu hồi Thao Thiên Kiếm, trên mặt đất xuất hiện một kiếm lộ dài mấy chục dặm, rộng chừng ba trượng, như thể chia đôi cả thế giới.
Một bên kiếm lộ, cắm một đoạn Lôi Thần Việt Giáo gãy nát cùng một vũng máu đỏ tươi lớn.
Về phần Vạn Tượng Vương, thì nằm dưới đáy kiếm lộ, thân thể bị chém thành hai đoạn, toàn thân không ngừng run rẩy, cuối cùng, hoàn toàn tắt thở.
Yên tĩnh.
Toàn bộ thiên địa, đều chìm vào tĩnh lặng tuyệt đối.
Rất lâu sau đó, tiếng hít thở mới truyền ra. Trang Huyền Không cảm giác da đầu tê dại, không kìm được mà lùi về phía sau, lẩm bẩm: "Một kiếm này thật quá kinh khủng!"
"Chỉ có Thiên Văn Thánh Khí, mới có thể có được uy lực đáng sợ như vậy."
"Chẳng lẽ các ngươi không nhận ra, đó là Thao Thiên Kiếm đứng thứ hai mươi bảy trong « Thiên Văn Thánh Khí Phổ » sao? Với tu vi của Trương Nhược Trần, vậy mà có thể kích hoạt Kiếm Linh của Thao Thiên Kiếm, phát huy ra Thiên Văn Hủy Diệt Kình. Rốt cuộc hắn đã làm thế nào?"
Bách Văn Thánh Khí mặc dù vô cùng hiếm thấy, thế nhưng, đối với một vị Bán Thánh mà nói, chỉ cần có đủ Linh Tinh, vẫn có khả năng mua được.
Thiên Văn Thánh Khí lại khác biệt. Cho dù ngươi có lại nhiều Linh Tinh, cũng đừng hòng mua được. Cho dù là Thánh Giả, cũng rất khó chiếm được một kiện.
Trong toàn bộ Côn Lôn Giới, mỗi một kiện Thiên Văn Thánh Khí đều có danh hào riêng.
Triều đình biên soạn « Thiên Văn Thánh Khí Phổ », giám sát Thiên Văn Thánh Khí, cũng là bởi vì, Thiên Văn Thánh Khí có thể bộc phát ra Thiên Văn Hủy Diệt Kình.
Một khi Thiên Văn Hủy Diệt Kình bùng nổ, hoàn toàn có thể dễ dàng phá vỡ đại trận hộ thành của một tòa thành trì, giết chết toàn bộ nhân loại trong thành.
Đương nhiên, tu sĩ bình thường, cho dù đạt được Thiên Văn Thánh Khí, cũng nhiều nhất chỉ đạt được một kiện chiến binh lợi hại hơn một chút, căn bản không cách nào phát huy ra Thiên Văn Hủy Diệt Kình.
Muốn phát huy ra Thiên Văn Hủy Diệt Kình, ít nhất phải thỏa mãn hai điều kiện.
Thứ nhất, người sử dụng nhất định phải được Khí Linh thừa nhận, có thể kích hoạt Khí Linh.
Thứ hai, tu vi của người sử dụng, ít nhất cũng phải đạt tới cảnh giới Thất Giai Bán Thánh, mới có thể miễn cưỡng thi triển Thiên Văn Hủy Diệt Kình.
Một khi Thất Giai Bán Thánh, trong tay nắm giữ một kiện Thiên Văn Thánh Khí, kích hoạt Thiên Văn Hủy Diệt Kình, hoàn toàn có cơ hội đánh chết một vị Bát Giai Bán Thánh, thậm chí Cửu Giai Bán Thánh.
Đương nhiên, cho dù là Thất Giai Bán Thánh, cũng chỉ có thể phát huy ra một kích, sẽ hao hết toàn bộ thánh khí trong cơ thể.
Chính bởi vì nguyên nhân này, Trương Nhược Trần kích hoạt Kiếm Linh của Thao Thiên Kiếm, phát huy ra một kích Thiên Văn Hủy Diệt Kình, mới có thể khiến mọi người cảm thấy chấn kinh đến vậy.
Ở đây, duy chỉ có Kiếm Không Tử là còn có thể giữ được trấn định.
Thân hình hắn hóa thành một đạo kiếm quang, phá vỡ hắc ám, bay đến đối diện Trương Nhược Trần, một lần nữa ngưng tụ thành hình người, nói: "Trương Nhược Trần, với cảnh giới của ngươi, có thể kích hoạt Thao Thiên Kiếm, phát huy ra Thiên Văn Hủy Diệt Kình, quả thật khiến lão phu vô cùng sợ hãi thán phục. Thế nhưng, ngươi còn có thể phát huy ra lực lượng của kích thứ hai sao?"
Kiếm Không Tử sống gần hai trăm năm, nhãn lực cực tốt, tự nhiên có thể nhìn ra, một kiếm vừa rồi đã khiến thánh khí trong cơ thể Trương Nhược Trần tiêu hao sạch sẽ, ngay cả đứng cũng có chút không vững, căn bản không thể nào còn có thể thi triển ra kiếm thứ hai...