"Oanh!"
Trương Nhược Trần cưỡi Thôn Tượng Thỏ, từ bên dưới ngọn núi lớn đã sụp đổ, vọt ra, đánh bay bùn đất cùng đá vụn.
Cánh tay hắn duỗi ra, thu hồi Trầm Uyên cổ kiếm, nắm chặt trong tay, hai mắt nhìn chăm chú về phía Huyết Kiếm, lộ ra thần sắc như lâm đại địch.
Bên cạnh, Ma Viên trong miệng phát ra tiếng rống trầm thấp, chậm rãi bò lên, ngồi dưới đất.
"Ma Viên, ngươi vào đồ quyển thế giới chữa thương trước."
Trương Nhược Trần lấy Càn Khôn Thần Mộc Đồ trong khí hải ra, mở đồ quyển. Mặt ngoài đồ quyển tản mát ra uyển chuyển quang hoa, thu Ma Viên vào trong.
"Xoạt!"
Huyết Kiếm bay trở về, rơi vào tay Nhị hoàng tử.
Nhị hoàng tử đứng cách hơn mười dặm, cũng không tiến gần. Bởi vì, hắn có chút lo lắng Trương Nhược Trần còn nắm giữ đan dược ẩn chứa tử vong tà khí trong tay.
Một khi dính vào tử vong tà khí, cho dù với tu vi và thể chất của hắn cũng rất khó hóa giải.
"Trương Nhược Trần, giao Thao Thiên Kiếm ra, bản hoàng tử có thể cân nhắc tha cho ngươi một mạng."
Nhị hoàng tử đứng cách cao mấy chục trượng, người mặc một bộ Huyết Giáp, dưới chân giẫm lên một mảnh huyết vân nồng đậm, giống như một vị Ma Hoàng cái thế.
Cho dù Trương Nhược Trần đứng cách hơn mười dặm, cũng có thể ngửi thấy mùi máu tươi từ trên người hắn phát ra.
Trương Nhược Trần cười cười, nói: "Chỉ bằng thực lực của ngươi, nếu ta muốn đi, ngươi ngăn nổi sao?"
Nhị hoàng tử cười mỉa một tiếng, nói: "Ngươi cho rằng trong tay nắm giữ thánh chỉ của Tuyền Cơ Kiếm Thánh, liền có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay bản hoàng tử sao? Thật ra mà nói cho ngươi biết, bản hoàng tử cũng nắm giữ một quyển thánh chỉ trong tay, chỉ bất quá, quyển thánh chỉ này lại đến từ Thanh Thiên Huyết Đế. Tuyền Cơ Kiếm Thánh tu vi mạnh hơn Thanh Thiên Huyết Đế sao?"
"Có thật không? Nếu Thanh Thiên Huyết Đế tu vi cường đại như thế, sao không dám đi Trung Ương Hoàng Thành đối phó Trì Dao Nữ Hoàng?" Trương Nhược Trần hỏi ngược lại.
800 năm trước, Thanh Thiên Huyết Đế chính là một trong thập đại Huyết Soái dưới trướng Huyết Hậu, khi đó, chính là hùng chủ uy chấn thiên hạ, danh xưng "Thanh Thiên Huyết Soái", không biết đã trấn sát bao nhiêu Nhân tộc Thánh Hiền.
Bây giờ, 800 năm trôi qua, Thanh Thiên Huyết Soái đã biến thành Thanh Thiên Huyết Đế, tu vi bản thân, nhất định đã đạt đến một tình trạng mà ngay cả Thánh Giả cũng không thể với tới.
Ánh mắt Nhị hoàng tử có chút trầm ngưng, nói: "Ngươi cho rằng vị Nữ Hoàng đại nhân kia còn có thể sống bao lâu? Chỉ cần Minh Vương đại nhân chạy ra U Minh địa lao, người đầu tiên muốn thu thập chính là nàng. Nữ Hoàng vừa chết, Côn Lôn Giới liền nên do Bất Tử Huyết tộc chúng ta chúa tể tất cả, tất cả nhân loại, toàn bộ đều sẽ biến thành súc vật nuôi của tộc ta, cung cấp huyết dịch cho chúng ta, đời đời kiếp kiếp làm nô lệ, làm súc vật."
Trương Nhược Trần không kìm được siết chặt chuôi kiếm thêm vài phần, nói: "Ngươi hẳn là nghĩ rằng, U Minh địa lao là nơi ai cũng có thể xông vào được sao? Bất Tử Huyết tộc nếu có thể cứu Minh Vương ra, 800 năm trước, Minh Vương đã trốn thoát rồi."
"Ngươi cho rằng, thế cục hôm nay, giống 800 năm trước sao?"
Nhị hoàng tử hiển nhiên cho rằng hắn đã ăn chắc Trương Nhược Trần, cũng không cố kỵ nhiều như vậy, trực tiếp nói ra: "800 năm trước, Bất Tử Huyết tộc thất bại là bởi vì, Huyết Hậu đại nhân đánh giá thấp thực lực của sáu Kiếm Chủ."
"Ai có thể nghĩ tới, trong Kiếm Mộ đó, sáu Kiếm Chủ, vậy mà có thể mượn dùng lực lượng của lịch đại tổ sư. Mỗi một Kiếm Chủ, đều như hơn mười Kiếm Thánh hợp thể."
"Huyết Hậu lần thứ hai xâm nhập Minh Vương Kiếm Mộ, nhưng lại gặp phải Minh Đế và Thanh Đế ngăn cản, cuối cùng lại thất bại trong gang tấc."
"Thiên hạ hôm nay, Minh Đế mất tích, Thanh Đế ẩn cư. Hơn nữa, thông qua hai lần kịch chiến 800 năm trước, Bất Tử Huyết tộc biết sáu Kiếm Chủ lợi hại, cũng liền tập trung đối phó bọn họ. Ngay từ trăm năm trước, tộc ta đã bắt đầu âm thầm bố trí."
"Ngoài việc đối phó Tuyền Cơ Kiếm Thánh, cũng dùng các thủ đoạn khác, đối phó năm Kiếm Chủ còn lại."
"Thật ra mà nói cho ngươi biết, ngoài Lăng Phi Vũ kịp thời phát hiện bất ổn, chém giết cường giả Bất Tử Huyết tộc phái đến. Mấy Kiếm Chủ còn lại, không phải đã chết, thì cũng đã bị Thanh Thiên Huyết Đế đích thân ra tay bắt giữ."
"Ngoài Lăng Phi Vũ nắm giữ Táng Thiên Kiếm và Tru Thiên Kiếm, còn có Thao Thiên Kiếm của ngươi, ba thanh Thánh Kiếm khác, toàn bộ đều đã nắm giữ trong tay Bất Tử Huyết tộc chúng ta."
Nghe được tin tức này, cho dù là Trương Nhược Trần, cũng cảm thấy vô cùng chấn kinh.
Khó trách chỉ có Lăng Phi Vũ một mình chạy về Minh Vương Kiếm Mộ, nói không chừng, mấy Kiếm Chủ khác, ngược lại thật có khả năng cực lớn đã bị Bất Tử Huyết tộc ám hại.
Nếu Thanh Thiên Huyết Đế đích thân ra tay, cho dù là Kiếm Thánh, cũng lành ít dữ nhiều.
Trương Nhược Trần cố gắng kiềm chế cảm xúc mãnh liệt trong lòng, dùng ngữ khí bình tĩnh nói: "Các ngươi chỉ nắm giữ ba thanh Thánh Kiếm mà thôi, thì có thể làm được gì để cứu Minh Vương ra?"
Trương Nhược Trần từ lịch đại tổ sư của Thao Thiên Kiếm biết một bí mật, sáu thanh Thánh Kiếm thật ra là sáu chiếc chìa khóa.
Chỉ khi đồng thời nắm giữ sáu thanh Thánh Kiếm, mới có thể mở ra tầng thứ 15 của U Minh địa lao, phóng thích Minh Vương.
Bất Tử Huyết tộc cũng khẳng định đã biết bí mật này, cho nên, mới liều mạng cướp đoạt sáu thanh Thánh Kiếm.
Nói một cách khác, chỉ cần Bất Tử Huyết tộc chưa đoạt được sáu thanh Thánh Kiếm, vậy thì bọn họ không thể cứu Minh Vương ra.
Trên mặt Nhị hoàng tử, lộ ra một nụ cười cổ quái, nói: "Ngay lúc quân đội Trấn Ngục Cổ tộc, tiến công tám thành 12 lĩnh của Bất Tử Huyết tộc. Thanh Thiên Huyết Đế đã dẫn đầu một nhánh quân đội khác, cũng đồng thời tấn công Minh Vương Kiếm Mộ. Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, giờ phút này Minh Vương Kiếm Mộ đã luân hãm. Hai thanh Thánh Kiếm trong tay Lăng Phi Vũ, rất có thể đã rơi vào tay Huyết Đế."
"Huyết Đế đại nhân lại tính sai một điểm, không ngờ rằng, ngươi cái tên tôm tép nhãi nhép này, thế mà không thành thành thật thật đợi tại Minh Vương Kiếm Mộ, ngược lại trời đất xui khiến trốn thoát."
"Bất quá cũng không sao, chỉ cần bản hoàng tử đoạt được Thao Thiên Kiếm trong tay ngươi, Bất Tử Huyết tộc chúng ta cũng liền tập hợp đủ sáu thanh Thánh Kiếm, đủ để mở ra tầng thứ 15 của U Minh địa lao."
Trương Nhược Trần nhìn chằm chằm hai mắt Nhị hoàng tử, có thể nhìn ra, hắn không hề nói sai.
Nếu Thanh Thiên Huyết Đế thật sự đích thân tiến đến tiến đánh Minh Vương Kiếm Mộ, với tu vi khủng bố của hắn, lại thêm Bất Tử Huyết tộc đã bố trí nhiều năm tại Minh Vương Kiếm Mộ, thật sự có khả năng đột phá.
Kể từ đó, Thao Thiên Kiếm trong tay Trương Nhược Trần, cũng trở nên cực kỳ quan trọng, dù thế nào cũng không thể rơi vào tay Bất Tử Huyết tộc.
Không chút do dự, Trương Nhược Trần lập tức rút ra thánh chỉ Tuyền Cơ Kiếm Thánh đưa cho hắn, rót thánh khí vào trong đó.
"Xoạt!"
Thánh chỉ phát ra quang mang, hóa thành một màn sáng, bao bọc hoàn toàn thân thể Trương Nhược Trần và Thôn Tượng Thỏ.
Sau đó, màn sáng hóa thành một đạo lưu quang, cấp tốc bay vút về phía chân trời.
"Đã là cá nằm trong chậu, lại còn muốn trốn?"
Nhị hoàng tử cười lạnh một tiếng, cũng lấy ra một quyển thánh chỉ, mượn dùng thánh lực ẩn chứa trong thánh chỉ, nhanh chóng đuổi kịp Trương Nhược Trần.
"Hoa."
Nhị hoàng tử bay trên đỉnh đầu Trương Nhược Trần, nhấc Huyết Kiếm, vung ra một đạo kiếm quang dài, chém xuống phía dưới.
Trương Nhược Trần nhìn chằm chằm kiếm khí đang lao xuống, nghiến chặt răng, lập tức điều động lực lượng không gian, thầm niệm: "Không gian đông kết."
Toàn bộ không gian, đột nhiên ngưng kết, tựa như bị đóng băng, ngoài Trương Nhược Trần ra, mọi thứ khác đều trở nên bất động.
Ngay cả kiếm khí Nhị hoàng tử chém xuống, cũng hơi khựng lại một chút, rồi mới xuyên phá lực lượng không gian.
Chỉ bất quá, ngay trong thời gian ngắn ngủi kiếm khí dừng lại, Trương Nhược Trần đã bay vút về phía trước.
Kiếm khí từ vị trí cách sau lưng Trương Nhược Trần mấy trượng, lao xuống, đánh vào trong núi rừng xanh tốt, để lại một vết kiếm dài vài trăm mét.
"Lại là lực lượng không gian."
Nhị hoàng tử đã có chút kiêng kỵ, cũng có phần hâm mộ sức mạnh này. Đúng là pro quá đi!
Nếu hắn có thể cướp đoạt nhục thân Trương Nhược Trần, trở thành Thời Không truyền nhân đời mới, vậy thì thực lực của hắn, sẽ tăng lên đến mức nào?
Trong mắt Nhị hoàng tử, lộ ra ánh sáng cuồng nhiệt, lần nữa đuổi theo.
Chỉ bất quá, Nhị hoàng tử đuổi theo liên tiếp mấy ngàn dặm, cũng không gặp lại thân ảnh Trương Nhược Trần, thậm chí, ngay cả khí tức của Trương Nhược Trần cũng biến mất không dấu vết.
"Ấy vậy mà biến mất vào hư không?"
Nhị hoàng tử lập tức lùi lại, cẩn thận truy tìm khí tức Trương Nhược Trần để lại.
Bởi vì hắn tin tưởng vững chắc rằng, vô luận Trương Nhược Trần sử dụng thủ đoạn ẩn nấp gì, nhất định sẽ để lại chút dấu vết.
Thời khắc này Trương Nhược Trần, đã nhảy vào một con sông lớn rộng trăm trượng, đồng thời kích hoạt lực lượng của Lưu Tinh Ẩn Thân Y, che giấu hoàn toàn khí tức trên người.
Dòng nước đẩy Trương Nhược Trần về hạ lưu, rời xa Kim Tước Thành.
Mãi đến đêm xuống, Trương Nhược Trần mới lần nữa từ trong sông lớn bay lên, đứng trên mặt nước, toàn thân dũng mãnh tuôn ra thánh khí khổng lồ, hình thành một vầng hỗn độn vân khí ngũ sắc.
Lúc trước, khi ẩn mình trong nước, tu vi Trương Nhược Trần, đã đột phá đến Bán Thánh nhị giai.
"Hô."
Trương Nhược Trần há miệng khẽ hít, toàn bộ thánh khí tràn ngập trên mặt nước, hút trở về thể nội.
36 đường kinh mạch cùng năm cái Thánh Mạch, phát ra tiếng ầm ầm, tựa như có hàng chục con sông lớn chảy xuôi trong cơ thể.
Trở lại bên bờ, Thôn Tượng Thỏ hỏi: "Trần gia, giờ chúng ta làm gì đây? Có nên quay về Minh Vương Kiếm Mộ không?"
Đêm nay không trăng, một màu đen kịt, giơ tay không thấy năm ngón. Chỉ có gió lạnh trên mặt sông vẫn rít lên ô ô.
Trương Nhược Trần trầm tư hồi lâu, rồi lắc đầu, nói: "Nếu Thanh Thiên Huyết Đế thật sự công chiếm Minh Vương Kiếm Mộ, vậy có nghĩa là hắn đã đoạt được năm trong sáu thanh Thánh Kiếm. Cho nên, ta tuyệt đối không thể quay về Minh Vương Kiếm Mộ, vạn nhất Thao Thiên Kiếm cũng bị cướp đi, hậu quả đó thật sự không thể tưởng tượng nổi."
"Vậy, chúng ta bây giờ đi đâu?" Thôn Tượng Thỏ hỏi.
Trương Nhược Trần nói: "Ta tìm một nơi, tạm thời ẩn náu một thời gian, chờ đến khi có tin tức từ Minh Vương Kiếm Mộ truyền đến, quyết định sau cũng không muộn."
Cho dù Thanh Thiên Huyết Đế công chiếm Minh Vương Kiếm Mộ, chỉ cần hắn trong thời gian ngắn không tìm thấy Thao Thiên Kiếm, vậy thì Trì Dao đang ở hoàng thành, còn có Võ Tôn trên Vũ Thần Sơn, thậm chí Giáo chủ Bái Nguyệt Ma Giáo, cũng đều có khả năng sẽ tiến đến Minh Vương Kiếm Mộ.
Dù sao, các cường giả đỉnh cao của Côn Lôn Giới, không ai hi vọng Minh Vương trốn thoát, đó đối với toàn bộ Nhân tộc đều là một tai họa.
Bây giờ Trương Nhược Trần, rất hiển nhiên đã trở thành nhân vật mấu chốt nhất, e rằng giờ phút này, vô số cường giả Bất Tử Huyết tộc đang truy lùng tung tích của hắn...