"Buồn cười, thật sự là buồn cười, cứ như vậy lại để cho hắn bài danh thứ mười?"
"Những đỉnh tiêm cường giả trên Địa Long Bảng xếp trong 10 hạng đầu, có ai mà không phải dựa vào chiến tích tuyệt đối, khiến người người tin phục để leo lên? Còn Kiếm Vô Song này, hắn dựa vào cái gì? Chỉ bằng việc hắn dễ dàng đánh bại Âu Dương Hạo Nguyệt? Hay là dựa vào thiên phú của hắn? Thật là nực cười!"
"Tay không chính diện đỡ được một đao của Âu Dương Hạo Nguyệt, lại còn nắm chặt lưỡi đao, kỳ thực cũng không phải là chuyện quá khó khăn. Một vài võ giả cảm ngộ được đại địa ý cảnh lại giỏi về phòng ngự, khi đại địa ý cảnh ngưng tụ thành thực chất thì hoàn toàn có thể va chạm chính diện với binh khí, điều đó căn bản chẳng nói lên được điều gì."
"Đúng vậy, hắn có thể dễ dàng đánh bại Âu Dương Hạo Nguyệt, cũng chỉ có thể chứng minh hắn có chiến lực trong 20 hạng đầu của Địa Long Bảng. Cho dù xếp hạng thứ 15 thì tin rằng cũng không có ai nói gì thêm, nhưng xếp vào 10 hạng đầu thì quả là có chút quá đáng!"
"Kim Long Điện sắp xếp thứ hạng trên Địa Long Bảng từ lúc nào mà trở nên tùy tiện như vậy? Không có chiến tích khiến người ta tin phục mà cũng dám xếp Kiếm Vô Song này vào vị trí thứ mười sao?"
Một mảnh nghi vấn.
Hết cách rồi, chỉ dựa vào những lời giới thiệu về Kiếm Vô Song trên Địa Long Bảng, căn bản không có cách nào làm cho các cường giả khắp nơi trong Thiên Tông Vương Triều tin phục.
Dù sao, Kiếm Vô Song đích thực không có chiến tích ngạo nhân nào được công khai.
Đánh bại Tiêu Mang? Đánh bại Âu Dương Hạo Nguyệt?
Những điều này đều không thể nói rõ hắn có tư cách xếp vào hạng thứ mười.
Mặc kệ ngoại giới nghi vấn thế nào, Kiếm Vô Song lại không hề để ý. Trong 7 ngày này, hắn vẫn luôn tỉ mỉ nghiên cứu Hư Kiếm Thuật, sau 7 ngày, thức thứ bảy của Hư Kiếm Thuật hắn xem như đã miễn cưỡng nắm giữ.
Mà thức thứ tám thì vẫn còn đang nghiên cứu.
"Lão Nhị, lão Tam, lão Tứ."
Giọng của Vương Nguyên vang lên trong toàn bộ trang viên, rất nhanh sau đó, bốn huynh đệ liền tụ tập lại với nhau.
"Bạch cung chủ bảo ta thông báo cho các ngươi, nói rằng những lão nhân của Long cung đều đã đến, hôm nay sẽ quyết định 10 người tham gia tuyển bạt chiến, bảo các ngươi bây giờ mau qua đó." Vương Nguyên nói.
"Đã đến rồi sao?" Khóe miệng Kiếm Vô Song hơi nhếch lên.
"Những lão nhân của Long cung?" Đồng tử Dương Tái Hiên lạnh lẽo vô cùng.
"Đi thôi, chúng ta hãy đi gặp gỡ những lão nhân này một phen." Kiếm Vô Song cười, sau đó bốn người liền hướng về Diễn Võ Trường.
Trên Diễn Võ Trường cực lớn của Long cung, người đông như mắc cửi.
Đông đảo đệ tử Long cung đều đã đến đây, mà ở trung tâm đám người, có từng thân ảnh mang khí tức nguy nga sừng sững đứng đó.
Những thân ảnh này có người nóng bỏng như lửa, có người lạnh lẽo như băng sơn, có người thì lại thô bạo vô cùng.
Nhưng nhìn qua, tu vi của họ phổ biến đều đạt tới Kim Đan viên mãn đỉnh phong!
Những người này chính là những lão nhân của Long cung vẫn luôn tuần thú du lịch bên ngoài, tổng cộng gần 30 vị, trong đó có tên trên Địa Long Bảng đã có tới 15 vị (không kể Tô Liệt).
"Đó là Từ Trường Không, xếp hạng 44 trên Địa Long Bảng, ta biết hắn, một năm trước khi ta du lịch bên ngoài, đã tận mắt thấy hắn dùng một búa trực tiếp đánh chết trọn vẹn 4 vị Kim Đan viên mãn."
"Cổ Hà, xếp hạng 53 trên Địa Long Bảng!"
"Kia là Huyết Thương Liễu Kình phải không?"
"Nhiều quá, những người này đều là lão nhân của Long cung chúng ta sao?"
Xung quanh, đông đảo đệ tử Long cung nhìn từng thân ảnh kia, ai nấy đều nhiệt huyết sôi trào, kích động vô cùng.
Nhóm lão nhân này, mỗi người đặt ở Thiên Tông Vương Triều đều là đại danh đỉnh đỉnh, thế mà bọn họ đều đến từ Long cung.
Mà giữa nhóm lão nhân này, có hai thân ảnh thu hút sự chú ý nhất.
Hai người này, một người là nam tử dã nhân tóc tai bù xù, mặt đầy râu ria xồm xoàm.
Người còn lại là một thanh niên huyết bào phong độ nhẹ nhàng, nhưng khí tức lại càng thêm lạnh lẽo, hai tay thanh niên huyết bào này còn đeo một đôi bao tay màu huyết sắc, trên đôi bao tay trải rộng bí văn, những bí văn này tựa như mạch máu lan ra, vô cùng dữ tợn.
Hai người này, tại Thiên Tông Vương Triều sớm đã trở thành huyền thoại.
Man Vương Kình Thương!
Ma Thủ Bách Lý Thần!
Cả hai đều là đệ tử Long cung, đều là lão nhân, một người vốn xếp hạng thứ năm trên Địa Long Bảng, nhưng sau đó vì Âu Dương Hạo Thiên quật khởi, nên hôm nay xếp hạng thứ sáu.
Mà người còn lại thì vẫn luôn chiếm cứ vị trí thứ hai trên Địa Long Bảng, hơn nữa, khi mà Huyết Vân của Huyết Vũ Lâu chưa quật khởi, hắn còn từng leo lên đỉnh của Địa Long Bảng!
Lúc này, bốn huynh đệ Kiếm Vô Song cùng với Tô Liệt cũng đã đi tới.
"Nhìn kìa, người mới đã tới."
Đám lão nhân lúc này đều nhìn sang, từng ánh mắt đều tập trung trên người Kiếm Vô Song.
"Hắn là Kiếm Vô Song?"
"Nghe nói hắn năm nay mới 19 tuổi đã có tên trên Địa Long Bảng ở vị trí thứ mười, rất lợi hại."
"Hừ, thứ mười? Chỉ bằng một tên tiểu tử miệng còn hôi sữa như hắn mà cũng xứng xếp hạng thứ mười sao?"
Nhóm lão nhân này cũng đang tự mình bàn tán.
"Ha ha, Tô Liệt, ngươi nghe thấy chưa, những lão nhân này chỉ để ý đến lão Tam, còn ngươi xếp hạng 94 trên Địa Long Bảng lại không ai quan tâm." Vương Nguyên cười nói.
"Hết cách rồi, ai bảo lão Tam nhà các ngươi danh tiếng lớn chứ?" Tô Liệt cũng rất bất đắc dĩ.
Nếu như chia Long cung hiện tại thành hai phe lão nhân và người mới, vậy thì Tô Liệt cũng là một thành viên trong phe người mới.
Mà trong số những người mới bọn họ, cũng chỉ có hắn và Kiếm Vô Song là có tên trên Địa Long Bảng, tự nhiên là nhân vật dẫn đầu, đáng tiếc đám lão nhân kia căn bản không quan tâm đến hắn, chỉ để ý Kiếm Vô Song.
Về phần Bạch Thành vốn có danh tiếng rất lớn trong đám người mới, thì từ 2 năm trước đã rời khỏi Long cung, không thấy bóng dáng.
"Hai người kia, là Bách Lý Thần và Kình Thương sao?" Ánh mắt Kiếm Vô Song lại nhìn về phía hai người nổi bật nhất trong đám lão nhân.
Thanh niên huyết bào và nam tử dã nhân kia.
Trong đám lão nhân Long cung này, người thật sự có tư cách để hắn quan tâm, cũng chỉ có hai người này mà thôi.
Vèo! Vèo! Vèo! Vèo!
Mấy thân ảnh đồng thời xuất hiện trên Diễn Võ Trường, chính là Hắc Bạch nhị vị cung chủ cùng với vài vị Điện Chủ.
"Xem ra mọi người đều đã đến đông đủ." Giọng Bạch cung chủ ôn hòa, truyền ra, "Tuyển bạt chiến lần này cũng giống như những lần trước, Long cung chúng ta có thể đề cử 10 người tham gia, mà 10 người này sẽ được chọn ra từ trong các ngươi. Về phần ai có thể được đề cử, không nhìn những thứ khác, chỉ xem thực lực biểu hiện của các ngươi."
"Ai thực lực mạnh, người đó sẽ được đề cử."
"Ngoài ra, trong số các ngươi... Bách Lý Thần, Kình Thương, Kiếm Vô Song."
Bạch cung chủ lần lượt đọc tên ba người.
Lúc này ba người Kiếm Vô Song đều ngẩng đầu nhìn sang.
"Ba người các ngươi đều có tên trong 10 hạng đầu của Địa Long Bảng, không cần phải tranh đoạt cùng những người khác, ba người các ngươi có thể trực tiếp nhận được một suất đề cử, tham gia tuyển bạt chiến." Bạch cung chủ nói.
Lời này vừa ra, toàn bộ Diễn Võ Trường đều một mảnh xôn xao.
Ngay sau đó, đám lão nhân cũng bắt đầu xôn xao.
Hết cách rồi, tổng cộng chỉ có 10 suất đề cử, lần này đã bớt đi ba suất. Trong ba suất này, Bách Lý Thần và Kình Thương thì thôi, thực lực của họ đã sớm được chứng minh, suất đề cử chắc chắn có phần của họ, đây là điều không thể nghi ngờ.
Nhưng Kiếm Vô Song, hắn cũng có thể dễ dàng như vậy, không cần tranh đoạt với bọn họ mà trực tiếp nhận được suất đề cử sao?
Trong lòng những lão nhân Long cung này đều có chút nghi vấn.
Có nghi vấn, đương nhiên cũng có người không phục, lập tức có một người đứng dậy.
"Cung chủ, ta cho rằng như vậy không công bằng!"
Giọng nói hùng hồn vang vọng khắp Diễn Võ Trường...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn