"Cổ Vương, hãy nói rõ xem Tinh Nguyệt Lâu rốt cuộc là chuyện gì? Vì sao những Cổ Thần kia đều cho rằng ta đang tìm chết?" Kiếm Vô Song vấn đạo.
"Ừm, bọn họ nói như vậy thật ra cũng không sai, Tinh Nguyệt Lâu này vốn là Quỷ Môn Quan." Cổ Vương tự thuật: "Tinh Nguyệt Lâu này vốn là từ thời viễn cổ, khi vị Cổ Thần Hoàng kia tại vị đã cùng Cổ Thần Cung lưu truyền đến nay. Cổ Thần nhất tộc sớm có quy củ, Cổ Thần huyết mạch không thuần khiết không được bước vào Cổ Thần Cung, nhưng vạn vật đều sẽ lưu lại một tia hy vọng sống."
"Tinh Nguyệt Lâu này, chính là một tia hy vọng sống."
"Tinh Nguyệt Lâu tổng cộng chia bảy tầng. Bốn tầng đầu đại diện cho Tứ đại tuyệt học trong Cổ Thần Cung, ba tầng sau thì đại diện cho Tam đại bí thuật. Những Cổ Thần huyết mạch không thuần khiết kia có thể thông qua việc xông Tinh Nguyệt Lâu để đạt được những tuyệt học và bí thuật này. Nói cách khác, ngươi chỉ cần xông qua bốn tầng đầu của Tinh Nguyệt Lâu là có thể đạt được Tứ đại tuyệt học. Nếu như xông qua toàn bộ bảy tầng, tự nhiên ngươi cũng có thể đạt được cả Tam đại bí thuật và Tứ đại tuyệt học."
"Là như vậy sao?" Kiếm Vô Song ánh mắt sáng lên, nhưng chợt lại cười nói: "Bất quá Tinh Nguyệt Lâu kia e rằng không dễ xông như vậy nhỉ?"
"Đương nhiên không dễ xông. Quy củ của Cổ Thần nhất tộc là, bảy tầng Tinh Nguyệt Lâu, lần đầu tiên xông, nhất định phải xông qua bốn tầng đầu, trên đường không được dừng lại. Chỉ khi xông qua bốn tầng đầu, ngươi mới có thể sống sót và đi tu luyện Tứ đại tuyệt học tương ứng với tầng bốn. Còn ba tầng phía sau, ngươi có thể tùy ý lựa chọn thời điểm để xông, thậm chí về sau không đi xông cũng được."
"Mà theo ta được biết, trong suốt dòng thời gian dài đằng đẵng của Cổ Thần nhất tộc, có rất nhiều Cổ Thần huyết mạch không thuần khiết đã thử xông Tinh Nguyệt Lâu, nhưng người duy nhất có thể xông qua bốn tầng đầu và cuối cùng sống sót, cũng chỉ có một vị. Mà vị kia cũng chỉ xông qua bốn tầng đầu, vẫn không có can đảm tiếp tục xông tầng thứ năm." Cổ Vương nói.
"Cổ Thần nhất tộc từ khi sinh ra đến nay, trải qua bao nhiêu năm tháng, mà cũng chỉ có một người sống sót tại Tinh Nguyệt Lâu ư?" Kiếm Vô Song trợn mắt, "Cổ Vương, trước đây ngươi sao không nói sớm?"
"Nếu ta nói sớm, ngươi có còn kiên định như vậy, không chút do dự nói muốn xông Tinh Nguyệt Lâu không?" Cổ Vương cười nhạt, "Yên tâm đi, về Tinh Nguyệt Lâu kia, ta biết đôi chút. Người khác muốn một hơi xông qua bốn tầng đầu thì hầu như không có hy vọng gì, nhưng ngươi lại bất đồng, ngươi chính là Nghịch Tu!!!"
"Trong lịch sử Cổ Thần nhất tộc, còn chưa từng có một vị Nghịch Tu nào đi xông Tinh Nguyệt Lâu. Chỉ là tầng thứ tư mà thôi, đối với ngươi mà nói căn bản không đáng là gì. Nói tóm lại, ngươi chỉ cần dốc hết toàn lực là được, đến lúc đó biểu hiện của ngươi khẳng định sẽ khiến tất cả mọi người kinh ngạc!"
Cổ Vương đối với Kiếm Vô Song hiển nhiên rất có lòng tin.
"Chỉ mong là vậy." Kiếm Vô Song nhún vai.
Việc đã đến nước này, hắn đã không còn gì để nói, chỉ có thể dốc toàn lực ứng phó mà xông.
…
"Có người muốn xông Tinh Nguyệt Lâu!"
Tin tức này, như một trận bão táp, chỉ trong vỏn vẹn chưa đến nửa ngày đã càn quét toàn bộ Cổ Vương thành.
Trong Cổ Vương thành, vô số Cổ Thần, tất cả đều bị rung động.
Cần biết, Tinh Nguyệt Lâu, trong mắt rất nhiều Cổ Thần, chính là một cơn ác mộng.
Trải qua dòng thời gian dài đằng đẵng, từng có không biết bao nhiêu Cổ Thần huyết mạch không thuần khiết đã thử xông qua, nhưng kết quả chỉ có một vị sống sót, những người khác toàn bộ bỏ mạng.
Đây là tỷ lệ tử vong đáng sợ đến mức nào?
Cũng bởi vì vậy, đến nay, về cơ bản đã không ai còn dám xông Tinh Nguyệt Lâu nữa. Trong 10 vạn năm, Tinh Nguyệt Lâu cũng chưa chắc đã mở ra một lần. Những Cổ Thần huyết mạch không thuần khiết kia thà không tu luyện Tam đại bí thuật và Tứ đại tuyệt học, cũng không muốn lấy tính mạng mình ra làm trò đùa.
Mà giờ đây, Tinh Nguyệt Lâu, một lần nữa mở ra.
Mười ngày sau, tại trung tâm Cổ Vương thành, một quảng trường rộng lớn vô ngần, người người tấp nập.
Liếc mắt nhìn lại, dày đặc toàn là bóng người, mà trong số đó hơn chín thành đều là Cổ Thần.
Bọn họ đều bị Tinh Nguyệt Lâu hấp dẫn tới.
Trên quảng trường này, tại một khoảng không gian giữa hư không, lơ lửng một tòa tế đàn. Trên tế đàn, hơn mười đạo thân ảnh riêng biệt ngồi ngay ngắn, trong đó hai người ngồi ở vị trí trung tâm nhất.
Hai người này, một người tự nhiên là Cổ Dực Vương.
Còn người kia, đồng dạng cũng là một vị Cổ Thần bảy sao.
"Đó là Cổ Dực Vương và Cổ Mị đại nhân."
"Hai vị đại nhân này lại đích thân đến?"
"Rất bình thường, dù sao Tinh Nguyệt Lâu của Cổ Vương thành ta đã hơn 10 vạn năm chưa từng mở ra. Hiện tại khó có được mở ra một lần, hai vị đại nhân này đích thân đến cũng rất bình thường."
"Cũng không biết là kẻ ngốc nào, lại dám đi xông Tinh Nguyệt Lâu, thật đúng là muốn chết mà!"
Trên quảng trường, tiếng nghị luận ầm ĩ, vô cùng huyên náo.
"Người thật sự là quá đông đúc." Kiếm Vô Song cũng ở trong đám người, hắn tản ra linh hồn chi lực cảm thụ đoàn người dày đặc kia, không khỏi âm thầm tán thán.
Đúng lúc này, Cổ Dực Vương trên tế đàn vung tay lên, ầm ầm một tòa tháp cổ xưa đen kịt từ trong tay hắn bay ra, rồi chậm rãi bay về phía hư không phía trước.
Tòa tháp đen kịt này nhanh chóng phóng đại trong hư không, chỉ lát sau đã tăng vọt đến cao vạn trượng, khí tức ngập trời.
"Đây, chính là Tinh Nguyệt Lâu?" Kiếm Vô Song nhìn tòa tháp cổ xưa đen kịt trước mắt, nội tâm mang theo một tia chấn động.
Tòa tháp bảy tầng cao vạn trượng, nguy nga vô cùng, khiến người ta kính nể.
Mà trên tế đàn kia, ngoài Cổ Dực Vương và Cổ Mị hai vị Cổ Thần bảy sao ra, còn có hơn mười vị Cổ Thần sáu sao hiện diện. Đương nhiên, những Cổ Thần sáu sao này đều là những cường giả đứng ở đỉnh cao nhất, đủ sức sánh ngang Hỗn Độn Chân Thần của nhân loại. Lúc này, bọn họ cũng đang nói cười với nhau.
"Mười một vạn năm rồi, Tinh Nguyệt Lâu này rốt cục một lần nữa mở ra."
"Ha hả, trải qua dòng thời gian dài đằng đẵng, nhiều người như vậy đã đi xông Tinh Nguyệt Lâu, kết quả chỉ có một người sống sót. Hung danh của Tinh Nguyệt Lâu này quá lớn, ai còn dám xông?"
"Ta nhớ 11 vạn năm trước, Tinh Nguyệt Lâu mở ra, tiểu gia hỏa đi xông Tinh Nguyệt Lâu kia dường như tên là Cổ Thứu. Hắn cũng không tệ lắm, đã xông qua tầng thứ hai của Tinh Nguyệt Lâu, nhưng tiếc là Tinh Nguyệt Lâu yêu cầu phải xông qua bốn tầng một lần mới có thể sống sót. Cuối cùng hắn vẫn chết ở tầng thứ ba. Cũng không biết tiểu gia hỏa lần này đến xông Tinh Nguyệt Lâu, biểu hiện của hắn có thể tốt hơn Cổ Thứu một chút hay không."
"Hừ, biểu hiện tốt hơn thì sao, ngược lại cuối cùng cũng đều phải chết."
Những Cổ Thần sáu sao đứng ở đỉnh cao nhất này, bọn họ biết rõ sự hung hiểm của Tinh Nguyệt Lâu, cho nên căn bản không cho rằng Kiếm Vô Song có thể sống sót. Bọn họ chỉ hy vọng Kiếm Vô Song có thể biểu hiện tốt một chút, có thể mang đến cho bọn họ chút lạc thú là được.
"Cổ Kiếm, bắt đầu đi!"
Thanh âm trầm thấp của Cổ Dực Vương như sấm nổ, bỗng nhiên vang vọng khắp toàn bộ thiên địa.
Nhất thời, toàn bộ quảng trường đều lập tức tĩnh lặng.
Mà Kiếm Vô Song trong đám người trên quảng trường, lại hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thoáng qua tế đàn kia, chợt cất bước tiến ra.
Ngay khoảnh khắc hắn bước ra, vô số Cổ Thần dày đặc trên quảng trường, bao gồm cả những cường giả đứng đầu trên tế đàn, cũng đồng loạt nhìn về phía Kiếm Vô Song...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn