Yến hội vừa kết thúc, Nguyên điện chủ liền đem hai quả Bạch Viêm Quả giao cho Kiếm Vô Song.
Kiếm Vô Song lập tức xuất ra lệnh phù đưa tin.
"Chó Hoang Thần Quân." Kiếm Vô Song mang theo một tia kính ý.
Chỉ một lát sau, Chó Hoang Thần Quân liền hồi tin: "Kiếm Vô Song? Nghe nói tiểu tử ngươi bây giờ đã có chiến lực cấp bậc Thần Quân, còn đứng đầu Chân Thần Bảng, lợi hại thật. Ta lúc đầu quả không nhìn lầm người, đáng tiếc, ngươi không nguyện ý trở thành đệ tử của ta, nếu không ta cũng có vốn liếng để khoác lác rồi."
"Chó Hoang Thần Quân nói đùa rồi." Kiếm Vô Song mỉm cười, hỏi: "Ngài hiện đang ở đâu? Có ở trên Lôi Đình đảo không?"
"Không, không, ta mới rời Lôi Đình đảo, bây giờ cũng sắp đến Huyền Quang thần quốc rồi." Chó Hoang Thần Quân nói.
"Huyền Quang thần quốc?" Kiếm Vô Song thần sắc khẽ động.
Huyền Quang thần quốc này hắn cũng có chút ấn tượng, khoảng cách đến Thập Đại Thánh Địa cũng không phải quá xa.
"Ta bây giờ sẽ lập tức xuất phát đến chỗ của ngài." Kiếm Vô Song nói.
"Sao thế, tiểu tử ngươi tìm ta, có chuyện gì tốt à?" Chó Hoang Thần Quân kỳ quái hỏi.
"Không có gì, trước đây không phải ngài muốn ta kiếm cho mấy viên Bạch Viêm Quả sao? Ta vừa mới lấy được, cố ý mang đến cho ngài." Kiếm Vô Song cười nói.
"Ha ha, vậy thì tốt, ta ở Huyền Quang thần quốc chờ ngươi." Chó Hoang Thần Quân cười sang sảng.
Ngắt liên lạc, biết được vị trí của Chó Hoang Thần Quân, Kiếm Vô Song cũng không hề dây dưa, lập tức lên đường đến Huyền Quang thần quốc.
...
Huyền Quang thần quốc, chỉ là một thần quốc bình thường trong Vạn Cổ Hỗn Độn Thế Giới.
Bên trong có một phương giới vực, những giới vực này bao năm tháng qua đều bị một thế lực tên là Thiên U Bảo thống trị.
Giữa một dãy đồi núi liên miên trập trùng.
Chát! Chát!
Âm thanh roi da quất vào da thịt liên tiếp vang lên, cùng với đó là những tiếng kêu rên thảm thiết.
"Tất cả nhanh tay lên một chút, lề mề như vậy, muốn chết à!"
Một đám quân sĩ mặc chiến giáp màu đen đang thúc ép rất nhiều tu luyện giả khai thác tinh thạch.
Số lượng tu luyện giả rất đông, hơn mấy trăm nghìn người, trong đó phần lớn là Thiên Tôn, nhưng cũng có một số ít Giới Thần.
Bọn họ đều bị Thiên U Bảo mạnh mẽ bắt tới, sau khi bị bắt đến đây, cuộc sống của họ vô cùng thê thảm, thậm chí là sống không bằng chết. Những tu luyện giả này trong lòng đều tràn đầy lửa giận, oán khí, nhưng không cách nào phát tác, dù sao Thiên U Bảo đối với bọn họ mà nói, thực sự quá cường đại, hoàn toàn là một con quái vật khổng lồ.
Bỗng nhiên, trong vòng vây của một đoàn quân sĩ mặc chiến giáp đen, một gã trung niên áo bào tím thân cao hơn hai thước chậm rãi sải bước đi tới.
Nhìn thấy trung niên áo bào tím này, những tu luyện giả đang làm cu li bên dưới dù hận đến nghiến răng nghiến lợi, cũng chỉ có thể bất đắc dĩ cúi đầu.
Trung niên áo bào tím này chính là bảo chủ của Thiên U Bảo, cũng là bá chủ một phương trong toàn bộ Huyền Quang thần quốc.
Thiên U bảo chủ đáp xuống trước một tòa động phủ nằm ở trung tâm sơn mạch, nơi đây có cấm chế bao phủ và vô số quân sĩ canh gác.
"Mọi chuyện tiến hành thế nào rồi?" Thiên U bảo chủ nhìn một gã quân sĩ bên cạnh.
"Hồi bẩm bảo chủ, tất cả đều thuận lợi." Tên quân sĩ kia đáp.
"Ừm." Thiên U bảo chủ gật đầu, sau đó một mình tiến vào trong động phủ.
Tiến vào nơi sâu nhất của động phủ, giữa một vùng đất mịt mù khói đen có vô số dây leo đen kịt vươn lên. Trên đỉnh những dây leo ấy, có một quả trái cây màu đen to bằng đầu trẻ sơ sinh, tỏa ra một luồng dị hương.
Nhìn thấy quả trái cây này, trong mắt Thiên U bảo chủ lóe lên vẻ nóng rực nồng đậm.
"Ha ha, dùng oán niệm của vô số tu luyện giả để nuôi dưỡng, tốc độ sinh trưởng của Thiên Hồn Oán Linh Quả này quả nhiên tăng lên đáng kể!"
"Nhanh, nhanh lên, nhiều nhất là 10 năm nữa, quả này sẽ có thể hoàn toàn chín muồi, đến lúc đó..."
Thiên U bảo chủ nghĩ đến thôi đã vô cùng kích động.
Hắn đã phát hiện ra quả này từ rất lâu trước đây, nhưng lúc mới phát hiện, nó còn cách thời điểm chín muồi quá xa, thế là hắn liền cố tình bắt về lượng lớn tu luyện giả đến nơi này, lợi dụng oán niệm của họ để không ngừng thúc đẩy sự trưởng thành của quả.
Vì thế, hắn đã phải trả một cái giá cực lớn.
Thế nhưng, chỉ cần quả này có thể hoàn toàn chín muồi, thì bất cứ giá nào cũng đều đáng giá.
"Thiên Hồn Oán Linh Quả a, chỉ một quả này thôi, còn quý giá hơn tài sản của rất nhiều Hỗn Độn Chân Thần." Thiên U bảo chủ lẩm bẩm.
Nhưng đúng lúc này, dị biến đột ngột xảy ra!
Chỉ thấy một khoảng không trước mặt hắn đột ngột bị xé rách, ngay sau đó một bàn tay khô gầy từ trong hư không vỡ nát thò ra, một tay đã chộp lấy quả trái cây đen kịt kia, rồi trực tiếp ngắt mạnh. Dưới ánh mắt kinh hãi đến cực điểm của Thiên U bảo chủ, quả trái cây đen kịt liền bị bàn tay kia hái xuống.
Sau đó bàn tay kia co mạnh lại, biến mất không còn tăm hơi.
Thiên U bảo chủ ngẩn người tại chỗ, bên tai lại văng vẳng một tiếng cười quái dị: "Kiệt kiệt, đa tạ."
Thiên U bảo chủ giận đến mức mục tí muốn nứt ra!
"Là ai! Là ai!"
"Nhanh, tìm cho ta, lập tức tìm ra kẻ đó cho ta, ta muốn băm vằm hắn thành muôn mảnh!"
Tiếng gầm giận dữ vô tận của Thiên U bảo chủ vang vọng khắp dãy sơn mạch bao la này, cả dãy núi cũng trong nháy mắt bạo động, vô số quân sĩ của Thiên U Bảo bắt đầu điên cuồng tìm kiếm.
Mà giờ khắc này, tại một khoảng không trong dãy núi, hai bóng người đang song song đứng đó.
Một trong hai người là một lão giả quái dị, y phục rách rưới, lôi thôi lếch thếch, trên cổ còn đeo một chuỗi vòng xương trắng. Lão đang cầm quả trái cây đen kịt kia, đắc ý cười.
"Chó Hoang Thần Quân, bất quá chỉ là một viên Thiên Hồn Oán Linh Quả thôi, nếu ngài cần, trong tay ta cũng có một quả, cho ngài là được, cần gì phải tốn công tốn sức đi trêu chọc những người này?" Lưng đeo trường kiếm, Kiếm Vô Song nói với vẻ mặt kỳ quái.
"Hắc hắc, Kiếm Vô Song, cái này thì ngươi không biết rồi. Lão phu rất thích ăn, đồ vật càng trân quý hiếm thấy lại càng khiến lão phu thèm thuồng. Nhưng khi ăn, ta lại càng thích ngắm nhìn vẻ mặt tức đến hộc máu của những kẻ bị ta trộm đồ." Chó Hoang Thần Quân cười quái dị.
"Giống như Thiên Hồn Oán Linh Quả này, giá trị bất quá 100 đến 200 đạo tinh mà thôi, đối với ngươi và ta đều không đáng là gì, nhưng đối với Thiên U bảo chủ kia, đây chính là tài sản tính mệnh. Ta trộm Thiên Hồn Oán Linh Quả ngay dưới mí mắt hắn, hắn không tức điên lên mới là lạ, mà ta lại thích nhìn hắn tức điên, ha ha, rất thú vị."
Chó Hoang Thần Quân nói xong, liền trực tiếp cầm quả trái cây đen kịt trong tay cắn một miếng, sau đó vừa ăn vừa tấm tắc khen ngon.
"Mùi vị cũng không tệ lắm." Chó Hoang Thần Quân nói một cách tùy tiện.
Mà Kiếm Vô Song thấy vậy, chỉ âm thầm lắc đầu.
Thế giới này, người nào cũng có, vị Chó Hoang Thần Quân này chính là một kẻ điên điển hình, điểm này ai cũng biết.
Nhưng Kiếm Vô Song cũng biết, cách hành xử điên cuồng cổ quái như vậy của Chó Hoang Thần Quân, nhất định có liên quan đến những chuyện y đã từng trải qua.
Dù sao, Đại Năng Giả đều chú trọng thể diện, duy chỉ có Chó Hoang Thần Quân chẳng hề quan tâm những thứ này, y thậm chí còn trực tiếp gọi tên mình là chó hoang.
Chỉ riêng điểm này, trong số các Đại Năng Giả, đã là độc nhất vô nhị...
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn