Virtus's Reader
Vạn Đạo Kiếm Tôn

Chương 332: CHƯƠNG 332: THÔ BẠO RA TRẬN!

"Lão Tứ."

Kiếm Vô Song trịnh trọng nhìn Tô Nhu, trầm giọng nói: "Ngươi vẫn cho rằng lúc trước là Diệp Trần này cứu ngươi, sau đó còn giúp ngươi báo thù rửa hận, ngươi một mực coi hắn là ân nhân, nhưng ngươi có biết kẻ hạ lệnh cho Cực Lạc đảo tiêu diệt gia tộc ngươi năm đó là ai không?"

"Hả?" Tô Nhu không khỏi nhìn về phía Kiếm Vô Song.

"Ta cho ngươi biết, kẻ cầm đầu hạ lệnh tiêu diệt gia tộc ngươi, chém giết tất cả người thân của ngươi năm đó, cũng chính là Diệp Trần này." Kiếm Vô Song lạnh lùng nói.

"Cái gì?" Tô Nhu ngẩn ra, rồi lập tức lắc đầu: "Không thể nào!"

"Không thể nào?" Kiếm Vô Song cười khẩy: "Lẽ nào ngươi chưa từng nghĩ tới, gia tộc của ngươi ở một vương triều cỡ trung, còn vị công tử Diệp Trần của ngươi là thân phận gì, cớ sao lại không dưng chạy đến vương triều đó, lại còn trùng hợp cứu được ngươi?"

"Hơn nữa, tất cả tộc nhân trong gia tộc ngươi đều bị giết sạch, cớ sao lại cố tình chừa lại một mình ngươi?"

Tô Nhu sững sờ.

Những vấn đề này cũng đã từng lướt qua trong đầu nàng, nhưng nàng không hề suy nghĩ sâu xa.

"Không thể, không thể nào, công tử sao có thể làm như vậy?" Tô Nhu liều mạng lắc đầu, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Diệp Trần.

"Hừ, lời nói vô căn cứ." Diệp Trần khinh thường nói.

"Lời nói vô căn cứ?" Kiếm Vô Song cười lạnh, trên người hắn đột nhiên có một tầng lực lượng phong lôi chậm rãi ngưng tụ.

Vụt!

Kiếm Vô Song thân hình đột ngột hóa thành một đạo tia chớp, trong nháy mắt lao ra.

Khoảng cách quá gần, Kiếm Vô Song ra tay lại vô cùng đột ngột, dù cho là các cường giả của Băng Minh Cốc cũng không kịp phản ứng, mà hắn đã xuất hiện ngay trước mặt một bóng người.

Người này chính là lão già áo đen vẫn luôn đi theo sau Diệp Trần như một gã người hầu.

Lão già áo đen này hơn mười năm qua vẫn luôn đi theo bên cạnh Diệp Trần, là một vị Bán Thánh.

Khi Kiếm Vô Song đột nhiên xuất hiện trước mặt, lão già áo đen này cũng giật nảy mình, sau đó liền thấy Kiếm Vô Song đưa tay vỗ thẳng tới mặt mình.

Lão già áo đen sắc mặt đại biến, thân hình miễn cưỡng dịch sang bên, tránh được một chưởng trí mạng này. Một chưởng thất bại, Kiếm Vô Song lại cười lạnh, trong lòng bàn tay có một tầng linh lực đặc thù lướt ra, bao phủ lên má của lão già áo đen.

Làm xong tất cả, tia chớp lóe lên, Kiếm Vô Song đã quay về chỗ cũ.

"Lão Tứ, bây giờ ngươi hãy nhìn người kia, xem có nhận ra hắn không." Kiếm Vô Song chỉ vào lão già áo đen, trầm giọng nói.

Tô Nhu cau mày nhìn về phía lão già áo đen, nhưng nàng rất nhanh đã phát hiện, dung mạo của lão ta lại đang xảy ra biến hóa.

"Thuật dịch dung?"

Các cường giả xung quanh đều kinh ngạc.

Không ai ngờ tới, lão già áo đen vẫn luôn đi theo bên cạnh Diệp Trần lại dùng thuật dịch dung. Vừa rồi khi Kiếm Vô Song động thủ, trong lòng bàn tay đã dính một thứ đặc thù, dùng linh lực thúc giục bao phủ lên mặt lão, khiến thuật dịch dung mất đi hiệu lực, lúc này mới lộ ra diện mạo thật sự.

Mà khi nhìn thấy diện mạo thật sự của lão già áo đen, ánh mắt Tô Nhu đầu tiên là kinh ngạc, sau đó là không thể tin nổi, cuối cùng hóa thành lửa giận ngút trời.

"Là ngươi!" Giọng nói của Tô Nhu bỗng trở nên lạnh như băng, lạnh đến cực điểm.

Nàng vĩnh viễn không thể quên được gương mặt này. Hơn mười năm trước, khi còn nhỏ, nàng đã khắc cốt ghi tâm gương mặt này.

Bởi vì chính chủ nhân của gương mặt này đã dẫn dắt Cực Lạc đảo, tàn sát gia tộc của nàng, giết sạch tất cả người thân của nàng.

Nàng vẫn cho rằng kẻ này đã chết từ lâu, nhưng bây giờ lại xuất hiện ngay trước mắt nàng. Hơn nữa, kẻ này lại luôn ở bên cạnh Diệp Trần, còn thường xuyên tiếp xúc với nàng.

"Đảo chủ Cực Lạc đảo, Phạm Hồng!"

"Bây giờ, ngươi tin chưa?" Giọng Kiếm Vô Song trầm thấp.

Tin tức Đan Môn tra được sở dĩ là chứng cứ tuyệt đối, cũng bởi vì họ đã điều tra ra gã người hầu luôn đi theo bên cạnh Diệp Trần chính là đảo chủ Cực Lạc đảo Phạm Hồng, kẻ đã diệt tộc Tô Nhu năm xưa.

Bằng chứng như núi! Khiến Tô Nhu không thể không tin.

Tô Nhu lần nữa ngẩng đầu, nhìn về phía Diệp Trần, nhưng giờ khắc này, ánh mắt của nàng đã hoàn toàn thay đổi.

"Công tử, ta cần ngài cho ta một lời giải thích!" Thân hình Tô Nhu khẽ run.

Sắc mặt Diệp Trần nhất thời trở nên khó coi.

Mà trên giáo trường xung quanh, mọi người lập tức xôn xao.

Bọn họ đều đã nghe ra ngọn ngành câu chuyện, nhất thời, hầu như tất cả mọi người đều nảy sinh nghi ngờ đối với danh xưng thánh công tử kia.

"Thánh công tử? Hành sự như vậy mà cũng có tư cách xưng là thánh công tử?"

"Diệp Trần này, ta vẫn tưởng hắn là người quang minh lỗi lạc, không ngờ lại là một tên ngụy quân tử như vậy."

"Dối trá! Vô liêm sỉ!"

Trên giáo trường vang lên những tiếng khinh thường.

Điều này khiến sắc mặt đám cường giả Băng Minh Cốc đều có chút khó coi, cốc chủ Băng Minh Cốc lúc này càng quát lớn: "Tiểu tử, ngươi sai người phá hủy căn cơ trận pháp của tông môn ta, lại còn ở đây nói khoác không biết ngượng, nói hươu nói vượn, lẽ nào cho rằng Băng Minh Cốc ta dễ bị bắt nạt?"

"Cọp không ra oai, thật sự coi Băng Minh Cốc ta là mèo bệnh!"

"Hôm nay, mấy người các ngươi, một tên cũng đừng hòng rời đi!"

"Các trưởng lão đâu!"

Giọng của cốc chủ Băng Minh Cốc hùng hồn bàng bạc, vang vọng khắp thiên địa.

Trong nháy mắt, vô số khí tức hùng hậu phóng lên trời. Đám cường giả Băng Minh Cốc, bao gồm cả mấy vị trưởng lão Thánh cảnh đã siêu phàm nhập thánh, đều đồng loạt xuất hiện bên cạnh nhóm người Kiếm Vô Song, nhìn chằm chằm vào bọn họ.

"Ồ, muốn động thủ sao?" Kiếm Vô Song cười lạnh, bàn tay chậm rãi vươn tới trường kiếm sau lưng.

Ngay khoảnh khắc bàn tay hắn chạm vào chuôi kiếm sau lưng, vù ~~~ phảng phất một cơn gió nhẹ thổi qua, sau lưng hắn, mấy bóng người liên tiếp xuất hiện gần như cùng một lúc.

Lần này xuất hiện tổng cộng năm người, cộng thêm Vân Dương lão quái đã lộ diện từ trước, là đủ sáu người.

Trong sáu người, Tửu Tôn một thân bạch bào, râu tóc bạc trắng, không gió mà bay.

Thanh y phụ nhân Thanh Quân có khuôn mặt già nua, vẻ mặt lãnh đạm.

Vân Vũ song tiên, cặp đôi vốn tiêu dao tự tại được người đời gọi là thần tiên quyến lữ, tùy ý đứng đó, khóe miệng cả hai đều mang theo nụ cười.

Vân Dương lão quái khoanh hai tay, ánh mắt có một tia ngả ngớn.

Còn Xích Mi thì lạnh như băng đứng đó, vẻ mặt âm lãnh.

Cộng thêm Kiếm Vô Song đang chậm rãi rút trường kiếm ra, và Dương Tái Hiên với luồng khí tức bễ nghễ thiên hạ mơ hồ tỏa ra từ trên người.

Tám người, tám luồng khí tức khủng bố đủ để kinh thiên động địa, đột nhiên bùng nổ trên giáo trường của Băng Minh Cốc.

Trong nháy mắt, trời long đất lở!

Chỉ riêng áp bức hình thành từ khí tức đã khiến toàn bộ giáo trường rơi vào một sự tĩnh mịch chưa từng có.

Mặt đất toàn bộ giáo trường thậm chí phảng phất như lún hẳn xuống.

Mà đứng đầu tám người này, rõ ràng là Kiếm Vô Song. Hắn tay cầm Thanh Phong kiếm, cái thế kiếm ý phóng lên trời, tựa như một vị tuyệt thế kiếm tôn đến từ thời tuyên cổ. Tròng mắt hắn mang theo một tia lãnh ngạo, nhìn quanh bốn phía, lời nói lạnh như băng cũng từ trong miệng hắn thốt ra.

"Muốn giữ ta lại, vậy phải xem Băng Minh Cốc các ngươi có bản lĩnh đó hay không!"

✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!