"Huyết Kiếm đại nhân."
Hạo Tẫn Chúa Tể run rẩy nhìn Kiếm Vô Song, ánh mắt tràn ngập tự trách cùng áy náy.
Nếu như bản thân mạnh mẽ hơn một chút, có thể chia sẻ gánh nặng cho Huyết Kiếm đại nhân, liệu Huyết Kiếm đại nhân có thể tránh được kết cục này chăng?
Nếu như lúc trước bản thân không nói lời uy hiếp, liệu quái nhân này có bỏ qua Huyết Kiếm đại nhân không?
Hạo Tẫn Chúa Tể nghiến răng ken két, lần đầu tiên căm hận thực lực bản thân thấp kém đến vậy.
Kiếm Vô Song nghe tiếng gọi, trên gương mặt tái nhợt gắng gượng nặn ra một nụ cười, hướng Hạo Tẫn Chúa Tể khẽ cười, nói: "Chuyện này không liên quan đến ngươi."
Dứt lời, Kiếm Vô Song chuyển ánh mắt nhìn về phía Tù Long, lạnh nhạt mở miệng: "Nói cho ta biết, ngươi là ai?"
"Ta ư?" Tù Long một tay bóp lấy Kiếm Vô Song, nghe vậy suy nghĩ chốc lát, lập tức cười như không cười nói: "Thôi được, dù sao ngươi cũng sắp chết rồi, vậy ta sẽ nói cho ngươi biết. Ta, Tù Long, đến từ Thái Hư Thần Điện!"
"Được lắm, Huyết Kiếm, an tâm chịu chết đi!"
Tù Long nhe răng cười một tiếng, giữa năm ngón tay bỗng nhiên vô số thần lực tuôn trào.
"Vô Hạn Trọng Lực!"
Ầm! ! !
Trong khoảnh khắc, thiên địa chi lực đều bị điều động, hung hăng đè ép về phía Kiếm Vô Song!
Thần thể của Kiếm Vô Song, dưới sức ép kinh hoàng của thiên địa trọng lực này, từng tấc từng tấc nổ tung!
Cuối cùng, trong tiếng nổ vang ầm ầm, thần thể của Kiếm Vô Song triệt để sụp đổ, hóa thành vô số thần lực, tiêu tán vào hư không.
Trong nháy mắt, toàn trường hóa thành tĩnh mịch tuyệt đối.
"Chết rồi sao?"
Vô số người ngơ ngẩn nhìn cảnh tượng này, tâm thần chấn động không thôi.
Kiếm Vô Song, người liên trảm 4 đại vô địch Chúa Tể, cứ thế mà vẫn lạc sao?
Chúng nhân đưa mắt nhìn nhau, đều như rơi vào hầm băng, toàn thân phát lạnh.
Hám Sơn Thống Lĩnh càng nắm chặt nắm đấm, móng tay cắm sâu vào da thịt.
Trong đám người, duy chỉ có Hạo Tẫn Chúa Tể sắc mặt sững sờ, tựa hồ phát hiện điều gì, trong mắt hiện lên một tia suy tư.
"Ha ha ha ha, kể từ hôm nay, toàn bộ Tinh Không Cổ Lộ, chỉ có thể vang vọng một thanh âm, đó chính là thanh âm của ta, Tù Long!"
Trên bầu trời Thành thứ 16, truyền đến tiếng cười ngông cuồng của Tù Long.
Hắn đạp hư không, ánh mắt bễ nghễ tứ phương, tràn ngập tà khí cùng bá đạo.
Đám người ngẩng đầu nhìn về phía Tù Long, không hiểu sao, tâm thần đều run rẩy.
. . .
Tuế nguyệt lưu chuyển, trong chớp mắt 10 năm đã trôi qua.
Tin tức Kiếm Vô Song tại Tinh Không Cổ Lộ liên trảm 4 đại vô địch Chúa Tể, đoạt được 5 tòa Phong Thần Bia, sau đó bị Tù Long diệt sát, chậm rãi truyền ra từ Tinh Không Cổ Lộ.
Chỉ trong chốc lát, toàn bộ vũ trụ đều vì thế mà chấn động. Với tu vi Chúa Tể cấp độ thứ 5, lại chém giết 4 đại vô địch Chúa Tể, chiến tích như vậy đủ để quang diệu vạn cổ, kinh diễm một thời đại!
Danh tiếng Huyết Kiếm lần đầu tiên chân chính danh chấn Vũ Trụ Vạn Tộc, thậm chí có người phong Kiếm Vô Song là thiên kiêu số một của vũ trụ!
Chỉ là, theo Kiếm Vô Song vẫn lạc, lại khiến càng nhiều người phải thở dài tiếc nuối.
"Nếu Huyết Kiếm không chết, tất có tư chất trùng kích Chí Tôn!"
"Vũ trụ chúng ta vạn cổ đến nay, mới xuất hiện một yêu nghiệt thiên kiêu như vậy, lại cứ thế vẫn lạc, thật sự đáng tiếc."
"Bất kể Huyết Kiếm có vẫn lạc hay không, hắn cũng đủ để ghi danh vào sử sách!"
"Đúng vậy, trong Vạn Cổ Thiên Kiêu Bảng, phải có một vị trí dành cho Huyết Kiếm!"
Vô số người cảm thán.
Và theo tin tức Kiếm Vô Song vẫn lạc càng truyền càng xa, Sinh Mệnh Thần Cung chấn động kịch liệt!
Tại Sinh Mệnh Thần Cung, trong Chí Tôn Thần Điện.
Huyết Ba Chí Tôn ngồi trên đại ỷ, sắc mặt âm trầm đến cực điểm. Hắn vừa mới đi điều tra, ngọn sinh mệnh đăng mà Kiếm Vô Song lưu lại, đã tắt!
Rầm!
Hắn tiện tay một chưởng, trực tiếp vỗ nát lan can đại ỷ, biểu lộ âm trầm nói: "Tra! Cho bản tọa tra! Bản tọa phải biết, Tù Long kẻ đã giết chết Kiếm Vô Song, rốt cuộc có thân phận gì!"
"Vâng!"
Mấy đạo nhân ảnh áo đen quỳ dưới chân Huyết Ba Chí Tôn, nghe vậy trong lòng lập tức run lên, biết Huyết Ba Chí Tôn thật sự nổi giận, vội vàng cung kính xác nhận, lập tức bước chân biến mất trong Chí Tôn Thần Điện.
Sau khi làm xong tất cả, băng sương trên mặt Huyết Ba Chí Tôn vẫn không giảm bớt nửa phần, sát cơ bùng lên trong đôi mắt hắn.
Cự Phủ Chí Tôn ngồi bên cạnh hắn, biểu lộ cũng khó coi đến cực điểm.
Kiếm Vô Song, có thể nói là người gánh vác hy vọng và kỳ vọng của cả hai người bọn họ, là người mà họ cho rằng tương lai sẽ cùng họ bình khởi bình tọa, thậm chí chỉ huy Sinh Mệnh Thần Cung!
Nghe lời Huyết Ba Chí Tôn, lần này Cự Phủ Chí Tôn không hề phản bác.
Mặc dù hắn bất thiện ngôn từ, nhưng điều đó không có nghĩa là sự yêu quý của hắn dành cho Kiếm Vô Song lại ít đi chút nào.
Chỉ cần là một trận chiến quang minh chính đại, bọn họ cho phép Kiếm Vô Song chiến bại, thậm chí chiến tử tại Tinh Không Cổ Lộ, điều đó không thành vấn đề. Nhưng bọn họ tuyệt đối không cho phép, có kẻ lợi dụng lúc người gặp khó khăn, ám tập Kiếm Vô Song!
"Một khi bản tọa biết được thế lực đứng sau Tù Long này là ai, vậy bất kể là kẻ nào, ta đều muốn hắn phải trả giá đắt!"
Huyết Ba Chí Tôn lạnh lẽo mở miệng, trong mắt lóe lên hàn mang băng lãnh.
Chí Tôn giận dữ, thây nằm ức vạn!
Hắn muốn cho kẻ đứng sau Tù Long biết, cái giá phải trả khi chọc giận một Chí Tôn!
Cự Phủ Chí Tôn ngẩng đầu lên, trong mắt lóe lên một tia sát cơ băng lãnh!
Sinh Mệnh Thần Cung bọn họ đã ẩn mình mấy chục hỗn độn kỷ, xem ra đã đến lúc phải cho thế gian biết rõ rồi.
Phàm là đệ tử Sinh Mệnh Thần Cung, không ai dễ bị khinh thường!
. . .
. . .
Thái Hư Thần Điện, quanh năm không thấy ánh sáng, bị một đoàn bóng ma bao phủ.
Dưới một tòa tháp nhọn màu đen.
Băng Diệp Điện Chủ, người đã tấn thăng thành Thần Đế đương đại của Thái Hư Thần Điện, lặng lẽ đứng trước cửa sổ, chắp tay sau lưng, trên mặt không vui không buồn, không thể nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào.
Ngoài cửa sổ, vô số tia chớp xen lẫn, vô số đạo lôi đình nổ vang, điện quang trắng lóa chiếu rọi gương mặt Băng Diệp Điện Chủ lúc sáng lúc tối.
Trong tay hắn, cầm một phần tin tức vừa mới truyền đến.
Nội dung tin tức rất đơn giản.
Huyết Kiếm sau khi liên trảm 4 đại vô địch Chúa Tể, đã bị Tù Long chém giết!
"Hư Nhi, Kiếm Vô Song đã chết, mối thù lớn của con, vi sư đã báo, hãy an tâm nghỉ ngơi đi."
Băng Diệp Điện Chủ lẩm bẩm một câu, chợt xoay người, bước về phía nơi u tối dưới tòa tháp nhọn màu đen.
Tin tức trong tay hắn bay xuống, lập tức một luồng thần hỏa tự bốc cháy, thiêu rụi nó thành tro tàn.
. . .
Cùng lúc đó.
Tại nơi sâu thẳm của Chí Tôn Tinh Không Cổ Lộ.
Cửu Kiếp Vương nhắm mắt khoanh chân ngồi trên một đỉnh núi, mái tóc bạc phơ khẽ lay động trong gió, toàn thân áo trắng đã bị Chí Tôn thần huyết nhuộm đỏ thẫm.
Sau một khắc, hắn chậm rãi mở mắt, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ánh mắt đạm mạc tựa như xuyên qua tinh không, nhìn về phía nơi xa vô định.
Trong tay hắn, cầm một phần tin tức vũ trụ mới nhất.
"Hắn chết rồi sao?"
Hắn cúi đầu nhìn tin tức trong tay, trong mắt lóe lên một tia khinh thường, một luồng thần lực tuôn ra, trực tiếp nghiền nát tin tức vũ trụ này thành bột mịn, theo gió tiêu tán.
"Hắn là kẻ có thể thắng được bản tọa, làm sao có thể chết ở nơi này?"
Hắn hít sâu một hơi, khinh thường lắc đầu.
Hắn còn đang chờ Kiếm Vô Song đột phá Chí Tôn để cùng hắn một trận chiến, còn đang mong đợi hai người gặp lại tại Vũ Trụ Vạn Tộc Thịnh Hội.
Hắn tuyệt đối không cho phép, Kiếm Vô Song bỏ mình!
Giữa thiên địa, lần nữa khôi phục tĩnh mịch tuyệt đối.
Mãi đến sau một hồi lâu, một tiếng lẩm bẩm nhàn nhạt lại lần nữa truyền đến.
"Kiếm Vô Song, nếu ngươi thật sự đã chết, vậy Tù Long giết ngươi một người, ta sẽ đồ sát toàn tộc hắn để chôn cùng ngươi."
Thanh âm rất nhẹ.
Nhưng vô cùng lạnh lẽo!
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn