Keng keng keng!
Đao kiếm va chạm, tia lửa bắn tung tóe, năng lượng kinh khủng tràn ra không ngừng bùng nổ, đánh cho toàn bộ Thiên Hoang Tinh Vực ầm ầm rung động!
Gấp mấy vạn đại đạo thần lực trong cơ thể Kiếm Vô Song không chút giữ lại, như thác lũ cuồn cuộn tuôn ra từ trong tay, trực tiếp hình thành một trận mưa to gió lớn bằng kiếm khí, điên cuồng công kích!
Ầm ầm ầm!
"Tốt, tốt, tốt, lại đến đây!"
Kiếm Vô Song cảm nhận được cự lực hùng vĩ truyền đến từ Thất Tinh Ma Đao trong tay Thanh Hà Chí Tôn, chiến ý trong mắt sôi trào đến cực điểm!
Hắn cất tiếng cười to, ngạo nghễ hét vang đất trời, thế công của Ngô Khấp Thần Kiếm trong tay càng thêm cuồng liệt!
Quá lâu, quá lâu rồi, kể từ sau trận chiến với Tù Long trên Tinh Không Cổ Lộ, Kiếm Vô Song chưa bao giờ có một trận chiến sảng khoái tột độ như vậy.
Những trận chiến trước kia, hoặc là đối thủ kém hắn quá nhiều, có thể nghiền chết trong nháy mắt, hoặc là Chí Tôn Thần Cảnh, chỉ có thể dựa vào sức mạnh của Thái La Thần Kiếm để một kiếm chém giết.
"Hừ, tiểu tử cuồng vọng."
Thanh Hà Chí Tôn cảm nhận được cự lực sắc bén truyền đến từ lưỡi đao, sắc mặt càng thêm âm trầm.
Thứ sức mạnh này không phải chí tôn thần lực, cũng không phải lực lượng của chúa tể, mà là đại đạo chi lực được diễn hóa sau khi thăng hoa đến cực điểm.
Đại đạo chi lực là một loại sức mạnh kỳ dị mà có những chí tôn còn chưa lĩnh ngộ được.
"Trong vũ trụ lấy kiếm nhập đạo, vấn đỉnh chí tôn vốn đã không nhiều, lĩnh ngộ được đại đạo chi lực lại càng ít, người này là kẻ nào trong số đó?"
Ánh mắt Thanh Hà Chí Tôn lóe lên, một bên giao thủ với Kiếm Vô Song, đánh cho núi sông đảo lộn, Thần Châu chìm nghỉm, một bên nhanh chóng suy nghĩ trong lòng.
Ba chữ Kiếm Vô Song cũng thoáng qua trong đầu hắn, nhưng rất nhanh đã bị hắn tự động gạt đi. Kiếm Vô Song chỉ dùng kiếm không sai, nhưng Kiếm Vô Song bất quá chỉ là Chúa Tể cảnh giới, tuy từng chém giết chí tôn, nhưng chẳng qua chỉ hoàn toàn dựa vào sức mạnh của Thái La Thần Kiếm mà thôi, quyết không thể mạnh mẽ đến thế.
"Chí tôn thần thuật, Thất Trọng Lãng!"
Thanh Hà Chí Tôn nhìn Kiếm Vô Song đang lao tới như chớp, lại lần nữa quát khẽ, Thất Tinh Ma Đao trong tay lập tức xảy ra dị biến!
Chỉ thấy bảy viên tinh châu khảm trên lưỡi ma đao dần dần sáng lên, mỗi khi một viên sáng lên, uy năng của Thất Tinh Ma Đao lại mạnh thêm một phần!
"Chém!"
Thanh Hà Chí Tôn lạnh lùng mở miệng, nhấc đao chém xuống Kiếm Vô Song!
Kiếm Vô Song giơ kiếm đón đỡ, hổ khẩu không khỏi tê rần, một đao này vậy mà còn mạnh hơn gấp đôi uy năng do Thanh Hà Chí Tôn toàn lực xuất thủ lúc trước!
Chuyện này vẫn chưa hết, Thanh Hà Chí Tôn chân đạp hư không, Thất Tinh Ma Đao trong tay lại liên tiếp chém ra!
Đao thứ hai!
Đao thứ ba!
Đao thứ tư!
Khi Thanh Hà Chí Tôn chém ra đao thứ năm, uy năng đã đột ngột tăng vọt gấp năm lần!
Kiếm Vô Song rốt cuộc không chịu nổi, bị Thanh Hà Chí Tôn một đao đánh bay, hung hăng nện vào biển sâu, trực tiếp nhấc lên sóng lớn vạn trượng, gây ra cơn địa chấn kinh khủng!
"Lão tổ! Giết hắn!"
Thanh Mục Thiếu Tôn thấy vậy, trên mặt lập tức dâng lên một tia khoái ý, lớn tiếng la hét.
Hắn nhìn nơi Kiếm Vô Song rơi xuống, trên mặt hiện lên vẻ tàn nhẫn.
Ngươi là chí tôn thì đã sao?
Ta, Thanh Mục Thiếu Tôn, mới là nhân vật chính của thời đại, kẻ tập hợp khí vận của đất trời này vào một thân, có chí tôn che chở!
Sâu dưới đáy biển, ánh mắt Kiếm Vô Song lóe lên.
Thần thuật Thất Trọng Lãng này, hắn không phải là không đỡ được, hắn chỉ cần thi triển thần thể, hoặc là kiếm thuật Vĩnh Dạ, Phá Hiểu, đều có thể dễ dàng hóa giải, chỉ là như vậy khó tránh khỏi nguy cơ bị bại lộ.
"Thôi vậy, cũng nên thử uy năng của ngươi rồi."
Thân thể đang chìm xuống của Kiếm Vô Song khựng lại, tay phải lật một cái, một thanh đồng cổ đỉnh xuất hiện trong tay hắn.
Trên thân chiếc thanh đồng cổ đỉnh này có đại thụ che trời vươn cành lá, có hỏa diễm lan tràn tạo thành đường vân, còn có sắc màu của kim loại sắc bén lạc ấn quanh thân, càng có lũ lụt cuồn cuộn tùy ý chảy xuôi.
Trong 1 vạn năm qua, hắn không ngừng luyện hóa thanh đồng cổ đỉnh, cuối cùng đã luyện hóa hoàn toàn.
Bây giờ, hắn không chỉ có thể điều khiển thanh đồng cổ đỉnh một cách hoàn mỹ, mà còn có thể rút ra Tiên Thiên Ngũ Hành chi khí bên trong để tiến hành công kích!
Bùng!
Kiếm Vô Song bước một bước, lập tức tạo ra một cái hố to dưới đáy biển, cả người bắn vọt lên, phá tan mặt biển.
"Đi!"
Kiếm Vô Song tay phải hung hăng đẩy một cái, thanh đồng cổ đỉnh lập tức xoay tròn, phát ra âm thanh như đại đạo Hỗn Độn thuở vũ trụ sơ khai, đánh về phía Thanh Hà Chí Tôn!
Mà Thanh Hà Chí Tôn kia, đao thứ bảy đã ầm vang chém xuống!
Một đao kia khiến thiên địa thất sắc, nhật nguyệt ảm đạm, nếu ở trong tinh không vũ trụ, đủ để chém mấy tinh cầu thành hư vô!
Bùng!
Chợt, chỉ thấy một đỉnh một đao giao nhau!
Tại khoảnh khắc này, thế giới hóa thành tĩnh lặng tuyệt đối, tất cả âm thanh đều bị tiếng nổ do cả hai va chạm che lấp!
Ngay sau đó, một cảnh tượng khiến người ta hoảng sợ xảy ra, Thiên Hoang Tinh Vực rộng lớn có cương vực ức vạn dặm, tinh vực lớn nhất khu vực Man Hoang của vũ trụ, vậy mà đồng thời vỡ ra vô số vết nứt không gian, một luồng sóng xung kích lan tràn tứ phía, trực tiếp ép nát trăm vạn dặm đất đai xung quanh thành hư vô, không biết bao nhiêu người vô tội đều thảm tao tai họa, bị luồng sóng xung kích này quét sạch!
Rầm rầm rầm!
Một cơn bão tố dần hình thành, thế giới chìm vào bóng tối ngắn ngủi!
Chí tôn giao thủ, động một tí là hủy thiên diệt địa!
Vút!
Chợt, chỉ thấy thanh đồng cổ đỉnh từ trung tâm vụ nổ lao ra, không đợi đao thứ bảy của Thanh Hà Chí Tôn chém xuống, đã hung hăng đâm vào ngực y!
Phụt!
Trong nháy mắt, thần thể của Thanh Hà Chí Tôn rạn nứt, trên mặt hiện lên vẻ tái nhợt, sau đó lùi nhanh trăm bước mới hóa giải được cự lực truyền đến từ thanh đồng cổ đỉnh!
Thanh đồng cổ đỉnh xoay một vòng, lại lần nữa trở về trong tay Kiếm Vô Song.
Kiếm Vô Song híp mắt, giọng khàn khàn nói: "Thanh Hà, ngươi bây giờ còn muốn cản bản tọa?"
Sắc mặt Thanh Hà Chí Tôn âm tình bất định, y nhìn chằm chằm thanh đồng cổ đỉnh trong tay Kiếm Vô Song, trong mắt lóe lên vẻ kiêng dè nồng đậm.
"Cái đỉnh này..."
Thấp thoáng, y dường như đã thấy qua thanh đồng cổ đỉnh này trong ghi chép nào đó, chỉ là thời đại quá xa xưa, y có chút nhớ không rõ, hơn nữa chiếc cổ đỉnh này thiếu một chân, so với món vũ trụ trọng bảo trong ấn tượng của y, dáng vẻ cũng có chút không giống, khiến y không cách nào xác định.
Một khắc sau, y hít sâu một hơi, lạnh lùng đáp: "Các hạ thần thông quảng đại, nhưng muốn chỉ bằng vào đây mà rời đi, khó tránh khỏi có chút quá ngây thơ rồi."
Nói xong, y bỗng nhiên quay đầu, nhìn về phía một khoảng hư không, mở miệng nói:
"Liệt Ngụ Chí Tôn, Bắc Minh Chí Tôn, tam đại gia tộc chúng ta môi hở răng lạnh, đối mặt ngoại địch trước nay đều cùng tiến cùng lùi, các ngươi còn định xem kịch đến khi nào?"
Tiếng nói vừa dứt, chỉ thấy khoảng hư không mà Thanh Hà Chí Tôn nhìn về phía đột nhiên vặn vẹo.
Lập tức, trong một tiếng thở dài khe khẽ, hai vị chí tôn từ trong hư không bước ra.
Người bên trái toàn thân bốc lên hàn khí, một bước đạp xuống, dưới lòng bàn chân trực tiếp hình thành băng giá, đuôi mày treo từng tia sương lạnh, chính là lão tổ của Bắc gia, Bắc Minh Chí Tôn!
Mà vị bên phải là một lão giả mù mắt, mặc đạo bào dính đầy bùn đất bẩn thỉu, dáng vẻ khô gầy, như một lão ăn mày bên đường.
Người này chính là lão tổ của Liệt gia, một trong tam đại gia tộc, Liệt Ngụ Chí Tôn!
Đồng thời, hắn cũng là người có tu vi cao nhất trong tam đại chí tôn, đã tấn thăng cao đẳng chí tôn cảnh giới nhiều năm