Thái La!
Đây là thức cuối cùng của Thái La Kiếm Điển, trực tiếp lấy danh tự Thái La Chí Tôn mà mệnh danh, sự bá đạo của nó có thể tưởng tượng được!
Kiếm này chính là Thái La Chí Tôn sáng tạo khi tuổi già, cũng là điểm tựa lớn nhất giúp y hoành hành vũ trụ, độc trấn vạn tộc!
Kiếm này ẩn chứa tất cả lĩnh ngộ trên vô địch kiếm đạo của Thái La Chí Tôn, chính là kết tinh cả đời ngộ đạo của y!
"Duy ngã vô địch, thiên hạ còn ai! Thật là khí phách ngút trời!"
Kiếm Vô Song ánh mắt lấp lóe, hít sâu một hơi.
Chợt, Kiếm Vô Song tư tưởng chìm vào kiếm thức Thái La này.
Sau một khắc, cảnh tượng trước mắt Kiếm Vô Song đột nhiên biến hóa, minh nguyệt trên đỉnh núi biến mất, kình phong cuồn cuộn cũng không còn, hắn phảng phất lâm vào một không gian ảo.
Trước mặt hắn, một thân ảnh áo xanh đưa lưng về phía hắn, đứng chắp tay sau lưng.
"Thái La Chí Tôn?"
Kiếm Vô Song tròng mắt khẽ híp, mở miệng hỏi.
"Truyền nhân của ta, cuối cùng ngươi cũng đã lật đến trang cuối cùng rồi."
Thân ảnh áo xanh cất tiếng trầm thấp, chậm rãi xoay người.
Khuôn mặt y rõ ràng, tuấn tú, hẹp dài gầy gò, hai mắt sắc bén, đương nhiên đó chính là Thanh Sam Kiếm Thần, Thái La Chí Tôn của 300 hỗn độn kỷ trước!
"Ta đã đợi ngươi rất lâu."
Y đánh giá Kiếm Vô Song từ trên xuống dưới một lượt, mở miệng nói.
Kiếm Vô Song cũng đánh giá y, người trước mắt đương nhiên không phải Thái La Chí Tôn thật sự. Nếu như y đoán không sai, Thái La Chí Tôn lúc này hẳn là ấn ký y đã lưu lại trong Thái La Kiếm Điển trước khi lâm chung năm đó.
"Đến đây đi, tiểu tử, để ta xem xem, ngươi thân là truyền nhân của ta, rốt cuộc có bao nhiêu thực lực!"
Thái La Chí Tôn nhàn nhạt nói, chợt, hai mắt y lóe lên một tia sắc bén.
Một thanh trường kiếm ngưng tụ từ thần lực, được y nắm trong tay.
"Được."
Kiếm Vô Song khẽ gật đầu, trong mắt lóe lên vẻ cực nóng, trong tay y cũng ngưng tụ ra một thanh trường kiếm!
Đối với vị Thái La Chí Tôn từng tung hoành vũ trụ mấy ngàn hỗn độn kỷ, vẫn lạc 300 hỗn độn kỷ trước này, y đã thần giao cách cảm đã lâu, hận không thể sinh cùng thời đại, cùng y giao thủ.
Giờ đây, cơ hội này rốt cuộc bày ra trước mắt.
Thế là, một trận đối chiến vượt qua thời không đã bắt đầu!
Vụt! Thái La Chí Tôn khẽ bước chân, lập tức biến mất không còn tăm hơi.
Sau một khắc, y đã xuất hiện sau lưng Kiếm Vô Song, cầm kiếm hung hăng đâm tới.
"Thật nhanh!"
Đồng tử Kiếm Vô Song co rụt lại, phản ứng cũng không chậm, không quay đầu lại, y đã một kiếm nghiêng cắm ra sau, đỡ lấy nhát kiếm này!
"Kiếm của ngươi, quá chậm!"
Thái La Chí Tôn lạnh lùng nói, chân phải y như Cự Phủ vung ra, hung hăng nện mạnh vào hông Kiếm Vô Song.
Phụt! Lập tức, Kiếm Vô Song cả người loạng choạng, cự lực từ hông truyền đến khiến y lảo đảo tiến về phía trước mấy bước.
Không đợi y hoàn hồn, thân ảnh Thái La Chí Tôn lại lần nữa lóe lên, đã xuất hiện trước mặt Kiếm Vô Song.
Kiếm Vô Song ngẩng đầu nhìn lại, chỉ thấy một đạo kiếm mang đen kịt không ngừng phóng đại trong mắt y, cuối cùng hung hăng bổ xuống người y.
Ý thức tan vỡ.
Mãi cho đến một lúc lâu sau, ý thức Kiếm Vô Song mới khôi phục lại trong không gian ảo này.
Thái La Chí Tôn chắp tay sau lưng, đưa lưng về phía Kiếm Vô Song, cất tiếng trầm thấp từ trong miệng y:
"Truyền nhân của ta, trên con đường kiếm đạo, không phải thần thông càng mạnh thì kiếm đạo càng mạnh."
"Cho dù là những chiêu cơ bản nhất như đâm, bổ, chém, đem chúng đạt đến mức cực hạn, cũng có thể bộc phát ra uy lực mạnh nhất!"
"Chỉ cần là thuật giết người, chính là sát nhân kiếm!"
Kiếm Vô Song nghe vậy, không khỏi rơi vào trầm tư.
Vừa rồi trong lúc đối địch cùng Thái La Chí Tôn, y cũng không sử dụng kiếm thuật uy năng ngập trời nào, chỉ bằng một chiêu đâm, một chiêu bổ đã đánh bại y.
Khiến y ngay cả cơ hội sử dụng kiếm đạo thần thông cũng không có.
Dần dần, trong mắt Kiếm Vô Song dâng lên vẻ minh ngộ.
Keng! Đúng lúc này, Thái La Chí Tôn đã lại lần nữa cầm kiếm đánh tới!
"Khi đối địch, đừng phân tâm."
Thái La Chí Tôn lạnh lùng nói, cả người hóa thành một đạo tàn ảnh màu xanh, tốc độ nhanh đến cực hạn, trong chớp mắt đã bổ ra trăm ngàn kiếm.
"Đến đây!"
Trong mắt Kiếm Vô Song chiến ý bừng bừng, y cũng khẽ bước chân, thần lực toàn thân bộc phát, lao thẳng về phía Thái La Chí Tôn!
Keng keng keng! Hai người trong nháy mắt đã giao thủ hơn trăm chiêu.
Sau một nén nhang.
"Phá Hiểu."
Thái La Chí Tôn bỗng nhiên hóa thành một đạo kim quang, phóng vút về phía trước, chém giết Kiếm Vô Song.
"Trên con đường kiếm đạo, nằm ở sự liên kết của chiêu thức, làm sao để dùng tốc độ nhanh nhất, phương pháp gọn gàng nhất, lăng lệ chém giết địch nhân."
"Ngươi có thể minh bạch không?"
. . . .
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Trong mắt ngoại giới, Kiếm Vô Song phảng phất hóa thành pho tượng, bất động khoanh chân ngồi trên đỉnh núi.
Mà trên thực tế, Kiếm Vô Song đang chìm đắm trong không gian Thái La, ngày đêm giao thủ đối chiến cùng Thái La Chí Tôn.
Thái La Chí Tôn dù sao cũng là tồn tại từng sống qua mấy ngàn hỗn độn kỷ, từng đạp lên đỉnh vũ trụ, là tồn tại tuyệt đỉnh. Bàn về nội tình cảm ngộ kiếm đạo, y thâm hậu hơn Kiếm Vô Song rất nhiều.
Một người tu hành chưa đến 70 vạn năm, một người mấy ngàn hỗn độn kỷ, cả hai căn bản không thể so sánh được.
Trong lúc cả hai giao thủ, Kiếm Vô Song tựa như một khối bọt biển, điên cuồng hấp thu cảm ngộ trên kiếm đạo của Thái La Chí Tôn.
Cảnh giới kiếm đạo của Kiếm Vô Song bắt đầu lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được mà tăng lên.
Thái La Chí Tôn tựa như một kim bài bồi luyện, không ngừng trợ giúp Kiếm Vô Song trưởng thành.
Một năm... Mười năm... Một trăm năm... Một ngàn năm...
Trong nháy mắt, 5000 năm thời gian đã trôi qua trong không gian thí luyện này.
Trong 5000 năm này, Kiếm Vô Song không một khắc ngừng giao thủ cùng Thái La Chí Tôn, y đã bị Thái La Chí Tôn chém giết tổng cộng 7,869 lần!
Dần dần, Kiếm Vô Song từ chỗ không hề có lực hoàn thủ, biến thành có thể chống lại Thái La Chí Tôn đôi chút.
Trong nháy mắt, lại 5000 năm thời gian nữa trôi qua.
Trong 5000 năm này, Kiếm Vô Song đã trưởng thành đến mức đủ để giao thủ cùng Thái La Chí Tôn mà không hề rơi vào hạ phong!
Đồng thời, thắng cục cũng không ngừng nghiêng về phía Kiếm Vô Song theo thời gian trôi qua!
Điều này nếu để ngoại giới biết được, chỉ sợ lại sẽ gây nên một trận kinh đào hải lãng trong vũ trụ!
Kiếm Vô Song đã dùng ngắn ngủi 1 vạn năm, đuổi kịp cảm ngộ kiếm đạo mấy ngàn hỗn độn kỷ của Thái La Chí Tôn!
Đây là thiên phú học tập, tốc độ phát triển kinh khủng đến mức nào?
. . .
Keng keng keng keng!!!
Thái La Chí Tôn hóa thành một đạo bóng xanh, còn Kiếm Vô Song thì hóa thành một đạo hắc quang.
Cả hai tốc độ đều nhanh đến cực hạn, không ngừng lóe lên va chạm trong hư không, kéo theo vô số tàn ảnh.
Kiếm quang lấp lóe, kiếm ảnh trùng điệp, xen lẫn vào nhau.
Trên người Thái La Chí Tôn và Kiếm Vô Song đều tràn ngập kiếm khí trùng thiên, lăng lệ đến cực hạn.
Hai người trong nháy mắt đã giao thủ trăm ngàn lần, trường kiếm trong tay tóe lên một chuỗi tia lửa dài.
"Phá Hiểu!"
Thái La Chí Tôn lạnh lùng quát khẽ một tiếng, lập tức nhân kiếm hợp nhất, hóa thành một đạo kim quang Phá Hiểu, như tia chớp xé rách màn đêm, lao thẳng về phía Kiếm Vô Song.
"Trảm Tinh!"
Mái tóc đen Kiếm Vô Song bay phấp phới, trong nháy mắt bổ ra một đạo kiếm mang sâm lam.
Rầm! Kiếm này khóa chặt Thái La Chí Tôn, thẳng tắp giáng xuống, khiến cho kiếm mang Phá Hiểu mà Thái La Chí Tôn hóa thành hơi chậm lại.
Sau một khắc, "Phá Hiểu!" Kiếm Vô Song chân phải giậm mạnh một bước, cũng hóa thành kiếm mang Phá Hiểu, lao thẳng về phía Thái La Chí Tôn!
Ầm ầm!!! Một đạo sóng xung kích to lớn nổ tung, trường kiếm trong tay Thái La Chí Tôn và Kiếm Vô Song giao nhau va chạm trực diện, kình phong lạnh thấu xương thổi tung mái tóc hai người.
Trong mắt hai người, đều bùng lên chiến ý lạnh thấu xương!
Rắc rắc rắc rắc rắc rắc. Chợt, trường kiếm trong tay Thái La Chí Tôn, từng tấc từng tấc vỡ nát.
Trên khuôn mặt tuấn tú rõ ràng của y, chậm rãi hiện lên một nụ cười hài lòng.
"Truyền nhân của ta, nếu như về sau ngươi có cơ hội, xin hãy thay ta chém giết một kẻ tên là Phệ Hoàng..."
Thái La Chí Tôn nhìn sâu Kiếm Vô Song một cái, sau đó thân ảnh dần dần tiêu tan, hóa thành khói đen.
Sau đó, những làn khói đen này giống như một đạo hắc tuyến, chui vào mi tâm Kiếm Vô Song.
Thức thứ năm của Thái La Kiếm Điển, Thái La! Thình lình hiện rõ trong đầu Kiếm Vô Song.