Vũ trụ lịch, năm 6523.
Đại kiếp nạn thứ hai, được hậu thế gọi là Hoán Thiên Chi Chiến, đã bắt đầu!
Ngày đó, Hư Thần suất lĩnh 32 Hư Tôn, Tả Hữu Hư Sứ, thông qua vết nứt thứ 87, đánh vào Thần Lực Vũ Trụ!
Thiên địa một mảnh chấn động, vô số tầng mây cuồn cuộn, thế gian giống như lâm vào đêm dài rét đậm.
Sơn hà đảo ngược, nhật nguyệt biến sắc, ngay cả chư thiên tinh thần cũng theo đó ảm đạm vô quang, nơi chân trời truyền đến Đại Đạo Chi Âm u ám, huyền ảo mà thần bí.
Ngoại trừ một vài đê giai hư sĩ không rõ tình hình, những đại năng không có mặt tại vết nứt thứ 87 đều chấn động tinh thần.
Ánh mắt của bọn hắn đồng loạt nhìn về phía Hư Không Cấm Địa, trong mắt tinh quang lấp lóe, tự lẩm bẩm:
"Đại thế sắp mở."
. . .
Thiên Diệu Thánh Địa, Huyền Phù Tháp.
Huyền Phù Tháp được xây dựng ở nơi sâu nhất Thiên Diệu Thánh Địa, ngoại trừ Thánh chủ đương đại và Thiên Diệu Thánh Tử có quyền hạn đặc biệt, không ai có thể tiến vào.
Bởi vì Huyền Phù Tháp là nơi ba vị lão tổ của Thiên Diệu Thánh Địa ngủ say.
Thiên Diệu Thánh Địa sở dĩ có thể lực áp quần hùng, được xưng là một trong những thế lực chí cường tại Hư Chi Vũ Trụ, chính là vì có sự tồn tại của ba vị Thiên Diệu lão tổ này.
Ba vị Thiên Diệu lão tổ này, mỗi một vị đều là lão quái vật sống sót từ thời kỳ viễn cổ, đã dừng lại ở cảnh giới Lục Ngân Hư Tôn vô số năm tháng.
Ba người bọn họ bình thường đều ngủ say trong Huyền Phù Tháp, chỉ khi Thiên Diệu Thánh Địa đối mặt với nguy cơ sinh tử mới xuất quan.
Mà bây giờ, tất cả mọi người không biết, trong Thiên Diệu Tam Tổ, giờ phút này ngoại trừ Đệ Tam Tổ còn ở lại Huyền Phù Tháp, Đệ Nhất Tổ và Đệ Nhị Tổ sớm đã đi đến Hư Không Cấm Địa, trở thành một trong 34 Hư Tôn dưới trướng Hư Thần.
Ngay tại thời điểm Hư Thần suất lĩnh đám người, thổi vang kèn lệnh của hạo kiếp chi chiến, chính thức đánh vào Thần Lực Vũ Trụ, tại tầng cao nhất của Huyền Phù Tháp, một lão giả mặc thanh y tạo bào, toàn thân tràn ngập khí tức mục nát cổ lão, chậm rãi mở mắt.
Một đạo lưu quang sắc bén từ cặp mắt đục ngầu của lão chợt lóe lên.
"Hạo kiếp bắt đầu rồi sao?"
Người này, chính là Đệ Tam Tổ của Thiên Diệu Thánh Địa!
"Hy vọng lần hạo kiếp chi chiến này kết thúc không quá nhanh, lão hủ đã chờ đợi quá lâu, quá lâu, cũng muốn ra sân rồi..."
Đệ Tam Tổ lẩm bẩm một tiếng, rồi lại lần nữa nhắm mắt lại.
Lần hạo kiếp chi chiến này, Hư Thần có thể nói là đã tập hợp toàn bộ chiến lực đỉnh tiêm của Hư Chi Vũ Trụ, quyết tâm đập nồi dìm thuyền.
Bất quá, Hư Thần cũng không để tất cả chiến lực đỉnh tiêm tề tựu tại Hư Không Cấm Địa, mà chia làm nhiều đợt, không ngừng luân chuyển, nếu phía trước có cường giả vẫn lạc hoặc bị thương nặng, liền để kẻ đó lui ra, sau đó thay người khác bổ sung.
Giống như Đệ Tam Tổ của Thiên Diệu Thánh Địa, Cung chủ Minh Âm Cung và những người khác, chính là quân dự bị phụ trách những đợt tấn công sau.
. . .
Cùng lúc đó.
Tại một cấm địa khác của Hư Chi Vũ Trụ.
Nơi này quanh năm bị âm phong hắc vụ ăn mòn xương cốt bao phủ, chính là tuyệt địa nổi danh của Hư Chi Vũ Trụ, cho dù là Ngân cấp Hư Tôn đi vào cấm địa này, bị âm phong khói đen này thổi qua, cũng sẽ hài cốt không còn, tan thành tro bụi.
Bởi vậy, các tu sĩ trong Hư Chi Vũ Trụ đối với cấm địa này đều nghe đến đã biến sắc, từ trước tới giờ không dám đặt chân.
Nhưng, nhóm người đỉnh phong nhất của Hư Chi Vũ Trụ lại biết rõ, cấm địa này chính là nơi tồn tại của tổ chức thần bí nhất toàn vũ trụ, Phệ Tổ Chức.
Giờ phút này, tại vị trí trung tâm của cấm địa.
Một cổ quan tài bằng đồng thau hoành ép hư không, nhẹ nhàng trôi nổi giữa tinh không.
Trên cổ quan tài bằng đồng thau này, phủ đầy những hoa văn cổ lão thần bí như máu, từng tia hắc vụ và âm phong lan tràn ra từ những khe hở của nó.
Nếu để người khác thấy cảnh này, tất nhiên sẽ nghẹn họng nhìn trân trối, thần sắc rung động.
Âm phong hắc vụ đủ để khiến Ngân cấp Hư Tôn cũng phải thi cốt không còn, vậy mà lại bắt nguồn từ một cổ quan tài bằng đồng thau.
Xung quanh cổ quan tài bằng đồng thau này, hơn mười nam nữ mặc áo đen, khí tức cường đại, đang lẳng lặng khoanh chân ngồi.
Nếu Kiếm Vô Song có mặt ở đây, hắn sẽ kinh ngạc phát hiện, trong hơn mười nam nữ khí tức cường đại này, có mấy người chính là những cường giả bí ẩn từng truy sát hắn tại Cửu Diệu Đại Tinh Vực của Thần Lực Vũ Trụ.
Ngay tại lúc Hư Thần dẫn đầu đông đảo Hư Tôn tiến đánh Thần Lực Vũ Trụ, hơn mười nam nữ đang nhắm mắt ngồi xếp bằng này dường như có cảm ứng, đồng loạt mở mắt.
"Khà khà khà, gã Hư Thần kia, rốt cuộc cũng phải động thủ với Thần Lực Vũ Trụ rồi sao?"
Một nữ tử yêu mị tóc thắt hai bím đuôi ngựa, bộ áo đen chỉ vừa che qua mông, trước ngực vô cùng đầy đặn, trên vầng trán trơn bóng có một ấn ký, cười duyên một tiếng nói.
Nàng tên là Phệ Tứ, nhìn như hoạt bát đáng yêu, giống thiếu nữ nhà bên, nhưng trên thực tế số người của hai vũ trụ chết trong tay nàng cộng lại còn nhiều hơn tổng số đệ tử của Luyện Thần Tông.
"Ha ha, hai vũ trụ đã yên tĩnh quá lâu rồi, lần này có trò hay để xem."
Một thành viên khác của Phệ Tổ Chức cười như không cười nói.
Rất nhanh, hơn mười người áo đen này liền thấp giọng thảo luận, trên mặt đều là vẻ hưng phấn quỷ dị, trong lời nói, bất kể là đối với Hư Thần hay Trụ Thần, đều không có chút lòng kính sợ nào.
Giữa lúc mọi người đang thảo luận, một giọng nói lười biếng mà yêu tà từ bên trong cổ quan tài bằng đồng thau truyền ra.
"Phệ Nhất, Phệ Nhị, Phệ Tam... Phệ Thất, các ngươi tiến về hai vũ trụ xem xét tình hình."
Câu nói này rõ ràng rất bình thường, nhưng thanh âm lại tràn ngập cảm giác mị hoặc, dường như có ngàn vạn tiếng vọng, không ngừng vang lên bên tai.
"Vâng, Phệ Hoàng đại nhân."
Nghe vậy, từ Phệ Nhất đến Phệ Thất, bảy người toàn bộ đứng dậy.
Bảy người này mỗi người đều có khí tức cường đại đến mức không thể diễn tả, mà nam tử được xưng là Phệ Nhất, tu vi càng là sâu như vực thẳm, ngay cả Lục Ngân cấp Hư Tôn ở trước mặt hắn cũng phảng phất như tiểu vu gặp đại vu, khí thế yếu hơn mấy phần.
Trên mặt hắn đeo một tấm mặt nạ màu đỏ, chỉ để lộ ra một con mắt, trong con mắt này lại có tới ba đồng tử.
"Đi đi."
Một sóng âm quỷ dị như được hợp thành từ vô số giọng nói từ trong quan tài đồng thau cổ truyền ra.
Sau một khắc, từ Phệ Nhất đến Phệ Thất, tổng cộng bảy người, thân thể đều bắt đầu tan rã từ dưới chân lên.
Sau khi bảy người rời đi, cấm địa này dần dần khôi phục lại sự yên tĩnh, chỉ còn lại bên trong cổ quan tài bằng đồng thau vang lên một tiếng lẩm bẩm đầy trêu chọc.
"Huyền Nhất, hai vũ trụ mà ngươi đã chọn lựa này, sắp cho ngươi câu trả lời rồi."
"Mau xuất hiện đi, bản hoàng đã không nhịn được, muốn đem đầu của ngươi vặn xuống rồi!"
. . .
Theo đại kiếp nạn thứ hai mở ra, toàn bộ Hư Chi Vũ Trụ một mảnh gió nổi mây phun, vô số đại năng viễn cổ đang bế quan đều bừng tỉnh.
Kiếm Vô Song đang khoanh chân ngồi trong tẩm cung của tông chủ Luyện Thần Tông, bỗng nhiên mở mắt.
"Chuyện gì xảy ra?!"
Kiếm Vô Song biến sắc, ngay sau đó cả người trong nháy mắt biến mất, khi xuất hiện lần nữa, đã ở trên bầu trời Luyện Thần Tông.
Kiếm Vô Song ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, lập tức như nhìn thấy thứ gì đó kinh khủng, con ngươi bỗng nhiên co rút lại kịch liệt.
PS: Hơi bí ý tưởng, hôm nay chỉ có một chương.