Thiên Cổ giới sở hữu vô số vị diện thế giới.
Như Thần Châu mà Kiếm Vô Song đang ở, lấy nó làm thế giới hạch tâm, cũng chỉ là một trong vô số vị diện thế giới của Thiên Cổ giới mà thôi.
Bên ngoài Thần Châu, còn có vô số vị diện thế giới khác. Những vị diện thế giới này cũng tồn tại đại lượng võ giả, trình độ thực lực của những võ giả đó sẽ không yếu kém hơn Thần Châu, thậm chí còn có không ít vị diện thế giới rộng lớn hơn, cường giả chất lượng cũng cao hơn Thần Châu.
Yêu Linh Đại Lục, là một vị diện thế giới rộng lớn hơn Thần Châu rất nhiều.
...
Vầng Lãnh Nguyệt tím biếc tựa lưỡi hái treo trên bầu trời đêm, tỏa ra ánh trăng tím yêu dị như sương mù, bao trùm khắp thế giới vô tận bên dưới.
Trên không một vùng đại địa hoang vu, rầm rầm! Không gian đột ngột vỡ vụn, một đạo thân ảnh bắn ra từ khe nứt không gian, vô cùng chật vật ngã sấp xuống trên mặt đất hoang vu kia.
Thân thể va chạm mặt đất, khiến cơn đau đớn kịch liệt đã đạt đến cực hạn trong cơ thể hắn lại lần nữa tăng vọt.
"Thân thể của ta!"
Sắc mặt Kiếm Vô Song đỏ bừng, thống khổ vô tận trải rộng toàn thân hắn.
Trước đó, để chống lại Tô Mệnh, hắn đã thi triển quyển thứ ba của Đoạt Linh Bí Thuật, dốc sức liều mạng.
Đoạt Linh Bí Thuật gây gánh nặng quá lớn cho thân thể, đã mang đến tổn hại to lớn. Kế tiếp, hắn lại tiến vào Trùng Động không gian kia, bị lực ép của không gian, thương thế lại lần nữa tăng lên, đau đớn tăng gấp đôi. Ngã sấp xuống trên mặt đất này không lâu sau, hắn liền trực tiếp hôn mê.
Một đêm trôi qua, thẳng đến sáng sớm ngày thứ hai.
"Nhanh lên, mọi người đi nhanh lên, Long thúc đã đợi chúng ta ở đằng kia rồi, nếu đến trễ, chắc chắn sẽ bị mắng."
"Thanh Hổ ca, huynh đợi ta một chút."
"Ha ha, xem ai đến chỗ Long thúc trước."
Một đám thiếu niên vui vẻ chạy trên vùng đất này, tốc độ đều rất nhanh.
Nhóm thiếu niên này có bảy người, tuổi tác lớn nhỏ khác nhau, lớn thì 14, 15 tuổi, nhỏ hơn thì chỉ 8, 9 tuổi, vẫn còn là nhi đồng.
Thế nhưng, dù chỉ là nhi đồng 8, 9 tuổi, tốc độ chạy đều rất nhanh, trong nháy mắt liền có thể dễ dàng chạy ra vài trăm mét.
Phía sau đám thiếu niên này, còn có một thiếu nữ đáng yêu tóc tết bím đuôi ngựa, mặt hơi tròn đi theo. Thiếu nữ này là nhỏ tuổi nhất trong số những người này, năm nay vừa tròn 8 tuổi.
Bước chân của thiếu nữ mặt tròn bỗng dừng lại, đôi mắt to đen láy chớp chớp, nàng lại thấy được một đạo thân ảnh nằm trên mặt đất bên cạnh.
"Tiểu Vũ, muội đang làm gì vậy?" Thiếu niên lớn tuổi hơn một chút, khoác da thú, thân hình cũng khá khôi ngô, quay lại.
"Thanh Hổ ca, huynh mau đến xem, kia, có người." Thiếu nữ mặt tròn liền nói.
"Ân?" Thiếu niên khoác da thú lập tức tiến lên, "Vẫn chưa chết, hẳn là bị thương rất nặng."
"Thanh Hổ ca, chúng ta cứu hắn nhé?" Thiếu nữ mặt tròn nói.
"Được." Thiếu niên khoác da thú Thanh Hổ nhẹ gật đầu, chợt liếc nhìn đám thiếu niên đang tụ tập phía sau, "Các ngươi cứ đến chỗ Long thúc trước đi, ta cùng Tiểu Vũ quay về một chuyến, khi gặp Long thúc, giúp ta nói một tiếng."
"Ân." Mấy thiếu niên cũng nhao nhao lên tiếng.
"Tiểu Vũ, đi, dẫn hắn về bộ lạc." Thanh Hổ nói.
Thiếu nữ mặt tròn nhẹ gật đầu, nàng liền đi tới bên cạnh Kiếm Vô Song, hai bàn tay nhỏ bé nắm lấy lưng hắn, vừa dùng lực, liền trực tiếp nhấc bổng thân thể Kiếm Vô Song lên khỏi đầu.
Phải biết rằng, thân hình Kiếm Vô Song tuy không tính là cường tráng khôi ngô đến mức nào, nhưng dù sao cũng là một đại hán cao 1m8, thân thể cường hoành, vô cùng rắn chắc, thể trọng tối thiểu cũng vượt quá 140 cân.
Sức nặng như vậy, nhưng giờ phút này lại bị một nữ hài chỉ mới 8 tuổi, chỉ bằng vào sức mạnh thân thể, trực tiếp nhấc bổng qua đầu, mà xem bộ dáng của thiếu nữ mặt tròn này, hiển nhiên cũng không hề cố sức.
"Đi!"
Thanh Hổ vừa dứt lời, nữ hài mặt tròn kia liền sải bước, quả nhiên là giơ thân thể Kiếm Vô Song lên, chạy nhanh như bay.
Cảnh tượng này, nếu phóng tới Thần Châu mà bị người khác nhìn thấy, tuyệt đối sẽ khiến người ta kinh hãi tột độ, đây quả thực là trời sinh thần lực!
...
Khi ý thức Kiếm Vô Song dần dần tỉnh lại, đã là hai ngày sau.
Trong một gian doanh trướng, Kiếm Vô Song nằm trên giường, vừa mở mắt ra, hắn liền thấy một nữ hài mặt tròn trông chừng chỉ 8, 9 tuổi, đôi mắt to đen láy đang chăm chú nhìn hắn.
Phát hiện hắn sau khi tỉnh lại, nữ hài mặt tròn này lập tức lộ ra nụ cười kinh hỉ, liền kêu lên: "A cha, hắn tỉnh rồi, tỉnh rồi!"
Trong doanh trướng, một gã tráng hán vạm vỡ như gấu ngựa đang nấu trà bên bàn lập tức đứng dậy, đi tới.
"Tiểu huynh đệ, ngươi đã tỉnh." Tráng hán này trông vô cùng thô kệch, nhưng trong lời nói lại có chút khách khí.
Mà khi thấy tráng hán này xuất hiện, đồng tử Kiếm Vô Song lại co rụt lại.
"Cường giả Lĩnh Chủ, hơn nữa tuyệt không phải Lĩnh Chủ bình thường, tối thiểu cũng là Lĩnh Chủ đỉnh tiêm, thậm chí còn hơn!" Kiếm Vô Song thầm nghĩ.
Sức mạnh của cường giả có thể cảm nhận được qua khí tức và cảm giác áp bách mơ hồ. Như tráng hán trước mắt này đứng trước mặt Kiếm Vô Song, cũng cho hắn một cỗ áp lực không tầm thường.
"Nơi này là?" Kiếm Vô Song nhíu mày nhìn quanh.
"Nơi này là Ô Diễm bộ lạc, ta là thủ lĩnh Ô Diễm bộ lạc, Ô Viên, đây là nữ nhi của ta, Ô Vũ." Tráng hán nói: "Hai ngày trước, nữ nhi của ta phát hiện ngươi nằm trên mặt đất ở hậu sơn, liền mang ngươi về."
Kiếm Vô Song lúc này nhìn về phía nữ hài mặt tròn trước mặt, cô bé này thân hình hơi mũm mĩm, đôi mắt đen láy tinh nghịch chớp chớp, vô cùng đáng yêu.
Thấy Kiếm Vô Song nhìn sang, nữ hài mặt tròn Ô Vũ lập tức nhoẻn miệng cười.
"Đa tạ hai vị cứu giúp chi ân." Kiếm Vô Song cảm kích nói.
"Cùng là nhân loại, vốn nên giúp đỡ lẫn nhau, không cần khách khí như vậy." Tráng hán Ô Viên cười nhạt, "Đúng rồi, không biết tiểu huynh đệ ngươi tên là gì? Đến từ bộ lạc nào?"
"Bộ lạc?" Nội tâm Kiếm Vô Song khẽ động, trong lòng mơ hồ hiểu ra, hắn đến thế giới này, hẳn là có rất nhiều bộ lạc.
"Ta gọi Kiếm Vô Song." Kiếm Vô Song đối với tên của mình ngược lại không hề che giấu.
Dù sao nơi này dĩ nhiên không phải Thần Châu rồi, hắn căn bản không cần phải che giấu tục danh của mình.
"Về phần bộ lạc... Bộ lạc của ta đã không còn, bị các bộ lạc khác tiêu diệt rồi." Kiếm Vô Song tùy ý bịa ra một lý do.
Trong suy nghĩ của hắn, nếu có nhiều bộ lạc cùng tồn tại trong một thế giới, thì việc các bộ lạc vì mâu thuẫn lợi ích mà xung đột, tiêu diệt lẫn nhau, hẳn là chuyện rất bình thường.
Thế nhưng, khi Ô Viên nghe Kiếm Vô Song nói vậy, sắc mặt đột ngột trầm xuống, trong mắt bùng lên một tia lửa giận, hừ lạnh một tiếng: "Thật sự là vô liêm sỉ, hôm nay tộc đàn nhân loại chúng ta đã bị Yêu thú bức đến tình cảnh này rồi, những bộ lạc kia lại vẫn vì lợi ích bản thân mà tự giết lẫn nhau, đáng giận, đáng hận!"
Kiếm Vô Song khẽ giật mình.
Tộc đàn nhân loại, đã bị Yêu thú bức đến tình cảnh như vậy?
Yêu thú?
Kiếm Vô Song không rõ ràng cho lắm.
"Thủ lĩnh, thủ lĩnh!"
Bên ngoài doanh trướng bỗng nhiên truyền đến tiếng gọi ầm ĩ, sắc mặt Ô Viên bình phục lại, liếc nhìn Kiếm Vô Song, nói: "Vô Song tiểu huynh đệ, thương thế trên người ngươi không hề tầm thường, còn phải tĩnh dưỡng cho tốt, trong khoảng thời gian này cứ tạm thời ở lại đây. Nếu có chuyện gì, nói cho Vũ Nhi là được, ta còn có việc, xin đi trước."
Nói xong, Ô Viên liền thẳng bước ra ngoài trướng...