Đương nhiên, thu hoạch của Lục Minh cũng cực kỳ kinh người.
Trong Thiên Địa Ý Cảnh của hắn, Hỏa Chi Ý Cảnh, Lôi Chi Ý Cảnh, Phong Chi Ý Cảnh đều đã đột phá đến Tứ Cấp Viên Mãn.
Ngoài ra, Thủy Chi Ý Cảnh đạt tới Tứ Cấp Đại Thành Đỉnh Phong, mà Đại Địa Ý Cảnh khó khăn nhất tu luyện, cũng đang ở Tứ Cấp Đại Thành Đỉnh Phong.
Có thể nói, năm loại Ý Cảnh đều tiến triển thần tốc, tăng nhanh như gió.
Nếu là tu luyện bình thường, tối thiểu phải mất mấy năm, nhưng hiện tại, chỉ cần hơn một tháng.
Nếu không phải không có thời gian, Lục Minh thật muốn ở đây nâng năm loại Ý Cảnh lên tới Tứ Cấp Viên Mãn.
Hiện tại, tu vi của Lục Minh mặc dù vẫn là Linh Thần Ngũ Trọng, nhưng các loại Ý Cảnh đã vượt xa tu vi hiện tại. Lục Minh chỉ cần tốn chút thời gian thôn phệ luyện hóa Nguyên Thạch, tu vi của hắn sẽ tăng nhanh như gió.
Đối với Lục Minh mà nói, Ý Cảnh tăng lên mới là điều chủ yếu nhất, còn tu vi, chỉ cần có Nguyên Thạch, liền có thể điên cuồng đề thăng.
Đương nhiên, cơ duyên lớn nhất của Lục Minh chính là có được Thời Không Linh Thử. Bây giờ, Thời Không Linh Thử cả ngày quấn quýt bên Lục Minh, treo trên người hắn.
"Thật là một Linh Thử đáng yêu!"
Tạ Niệm Khanh nhìn thấy Thời Không Linh Thử, hai mắt sáng rực, rất muốn ôm nó vào lòng.
Nhưng Thời Không Linh Thử tựa hồ sợ người lạ, cứ treo trên người Lục Minh, không cho Tạ Niệm Khanh ôm, điều này khiến Tạ Niệm Khanh chu môi.
"Ha ha, cái tiểu gia hỏa này!"
Lục Minh cười lớn, khiến Tạ Niệm Khanh chu môi càng cao hơn.
"Đán Đán, ngươi có thể tìm được đường ra không?"
Lục Minh hỏi Đán Đán.
"Khụ khụ, có thể thử xem!" Đán Đán lại ho khan, bay lên vai Lục Minh.
"Tên này, lại ho khan."
Lục Minh trong lòng có dự cảm không tốt, tên này vừa ho khan là không nắm chắc rồi.
Phập!
Lúc này, Thời Không Linh Thử một cước đá vào mặt Đán Đán, đạp bay nó khỏi vai Lục Minh. Sau đó, nó cuộn tròn thân thể, vùi vào vai Lục Minh, đôi mắt to tròn nhìn Đán Đán.
Tựa hồ đang nói: "Đây là địa bàn của ta."
"Khốn kiếp, tiểu tử bé tí, ngươi dám đạp Bản Tọa? Lớn mật, thật là làm càn!"
Đán Đán giận dữ ngút trời.
Chiêm chiếp...
Thời Không Linh Thử vô tội nhìn Đán Đán, phát ra tiếng chiêm chiếp.
Lục Minh, Tạ Niệm Khanh cười lớn, ngay cả Long Thần vốn trầm mặc cũng lộ ra nụ cười.
Bỗng nhiên, Lục Minh nghĩ tới điều gì, hai mắt sáng lên, sờ lên Thời Không Linh Thử, nói: "Tiểu gia hỏa, ngươi có nguyện ý theo ta rời khỏi nơi này không?"
Chiêm chiếp... Thời Không Linh Thử mũi nó toát ra một bong bóng nhỏ, đầu gật gật.
"Vậy ngươi biết đường ra không? Có thể dẫn chúng ta ra ngoài không?"
Lục Minh tiếp tục hỏi.
Chiêm chiếp...
Thời Không Linh Thử lại gật gật đầu.
Lục Minh vô cùng mừng rỡ, nói: "Tốt, vậy ngươi dẫn chúng ta ra ngoài đi!"
Chiêm chiếp...
Thời Không Linh Thử duỗi ra móng vuốt nhỏ, chỉ về một hướng. Lục Minh vô cùng mừng rỡ, mấy người theo hướng Thời Không Linh Thử chỉ mà đi.
Chân Long Kỵ Sĩ không đầu kia vẫn không hề động đậy.
Rất nhanh, mấy người liền rời khỏi khu vực Cung Điện này. Trên đường, Thời Không Linh Thử thường xuyên chỉ đường, đám người theo hướng nó chỉ, một đường tiến lên.
Cứ như vậy, đi được nửa ngày.
Nửa ngày sau, hoàn cảnh xung quanh đột nhiên thay đổi. Bọn họ phát hiện, mình đã rời khỏi khu vực Hạch Tâm, đi tới khu vực nội bộ Thần Khư.
Bọn họ thật sự đã rời khỏi khu vực Hạch Tâm Thần Khư.
"Tiểu gia hỏa, ngươi thật là lợi hại!"
Lục Minh sờ lên Thời Không Linh Thử.
Chiêm chiếp... Thời Không Linh Thử híp mắt, cuộn tròn thân thể mập mạp, vẻ mặt dễ chịu, bong bóng ở mũi lúc lớn lúc nhỏ.
"Thật đáng yêu a!"
Hai mắt Tạ Niệm Khanh đã tràn đầy ánh sáng, nhìn chằm chằm Thời Không Linh Thử, hận không thể xông tới ôm vào lòng.
"Lục Minh, tiểu Linh Thử này đáng tin hơn nhiều so với tiểu Ô Quy của ngươi!"
Tạ Niệm Khanh nói.
"Cái gì? Nha đầu, ngươi nói cái gì? Tiểu tử bé tí này há có thể so sánh với Bản Tọa? Ngươi..."
Đán Đán tức giận đến toàn thân phát run, nhảy lên vai Lục Minh ở phía bên kia, giận đùng đùng trừng mắt nhìn Tạ Niệm Khanh. Đồng thời, nó cẩn thận chú ý Thời Không Linh Thử, sợ lại bị một cước đạp xuống.
"Không phải sao?"
Tạ Niệm Khanh chu môi, sau đó nhìn về phía Lục Minh nói: "Lục Minh, ngươi đã đặt tên cho nó chưa? Theo ta thấy, không bằng cứ gọi Phao Phao đi, đáng yêu biết bao!"
Tạ Niệm Khanh cẩn thận tới gần, để vuốt ve Thời Không Linh Thử.
"Phao Phao ngoan, để ta ôm một cái!"
Tạ Niệm Khanh khẽ nói, vô cùng dịu dàng.
Lần này, Thời Không Linh Thử không có cự tuyệt, để Tạ Niệm Khanh tới gần.
Tạ Niệm Khanh đầu tiên vuốt ve vài lần, sau đó ôm Thời Không Linh Thử vào trong ngực, vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc.
"Phao Phao, ngược lại rất chuẩn xác!"
Lục Minh cười nói.
Sự chú ý của mấy người đều dồn vào Phao Phao, khiến Đán Đán tức giận không thôi.
"Đi thôi, chúng ta trở về Nam Thần Cung. Mộc Tuyệt, Mộc gia, món nợ này, sớm muộn gì cũng phải tính!"
Trong mắt Lục Minh lóe lên một tia hàn ý.
Mộc gia cũng chỉ có thể âm thầm phái người đối phó bọn họ mà thôi. Bên ngoài, bọn họ tuyệt không dám làm như thế, bằng không thì, các cường giả trẻ tuổi của Đại Lục khác biết được, sẽ ra sao?
Cho nên, bọn họ đại khái có thể nghênh ngang trở về Nam Thần Cung.
Chưa đầy một canh giờ, bọn họ liền trở về tới Nam Thần Cung.
Nam Thần Cung càng thêm náo nhiệt, người người tấp nập.
Các Thanh Niên Thiên Kiêu của chín Đại Lục phía Nam Thần Khư Đại Lục đã sớm tề tựu. Đến nay, tất cả đều đã kết thúc bế quan, xuất hiện trên đường cái.
Bởi vì, chỉ còn hơn hai ngày nữa sẽ lên đường tiến về Thần Khư Cổ Thành, tham gia Thiên Thần Tông tuyển chọn, nên tất cả mọi người đều đi dạo, buông lỏng tâm tình.
"Mộc gia đang tổ chức Đổ Thạch Đại Hội!"
"Có thật không? Đi, đi xem thử!"
Bỗng nhiên, trên đường phố có người hét lớn, lập tức rất nhiều người hướng về một phương mà hội tụ.
"Đổ Thạch Đại Hội?"
Mấy người đều ngẩn người. Lục Minh tiện tay kéo một người hỏi thăm, mới biết được sự tình gì đang diễn ra.
Đặc sắc lớn nhất của Thần Khư Đại Lục chính là Thần Khư, hay nói đúng hơn là Thần Khư Cổ Khoáng.
Thần Khư Cổ Khoáng có thể cắt ra Tuyệt Thế Bảo Vật, điều này khiến rất nhiều người đều động lòng. Nhưng không phải tất cả Thần Khư Cổ Khoáng đều có thể cắt ra Bảo Vật, xác suất rất thấp.
Mà các Đại Thế Lực ở Nam Thần Cung, cách mỗi một khoảng thời gian, liền sẽ lấy ra rất nhiều Thần Khư Cổ Khoáng, cung cấp cho mọi người tùy ý chọn lựa. Đương nhiên, cần phải giao nạp Nguyên Thạch.
"Mộc gia!"
Khóe miệng Lục Minh nhếch lên một tia cười lạnh, cùng Tạ Niệm Khanh, Long Thần ba người, theo đoàn người, tiến về phía trước.
Không lâu sau, đám người đi tới một tòa quảng trường. Quảng trường rất lớn, lúc này, bốn phía quảng trường đã người đông nghìn nghịt.
Trên quảng trường, trưng bày rất nhiều giá đỡ. Trên kệ, đặt từng khối Thần Khư Cổ Khoáng vàng óng, sơ lược nhìn qua, có chừng mấy ngàn khối.
Mấy ngàn khối, nhìn như rất nhiều, kỳ thực đối với một Đại Thế Lực mà nói, không tính là gì.
Một Đại Thế Lực có bao nhiêu người? Mỗi ngày có người ở Thần Khư đi dạo, tích lũy mấy năm xuống, có mấy ngàn khối Thần Khư Cổ Khoáng là chuyện bình thường.
Một bên giá đỡ, có một đài cao, ngồi vài cao thủ Mộc gia. Mộc Tuyệt, thình lình lại đang ngồi ở vị trí chính giữa.
Nói thật, khoảng thời gian này tâm tình hắn thật không tốt. Bởi vì chuyện của Lục Minh, Long Thần, Mộc gia tổn thất không ít cao thủ. Khoảng thời gian trước, hắn còn bị phụ thân phạt diện bích, mãi đến mấy ngày nay mới được thả ra, hôm nay đến chủ trì Đổ Thạch Đại Hội của Mộc gia.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang