"Lực lượng thật hùng hậu, Kiếm Khí thật đáng sợ!"
Lục Minh trong lòng thầm kinh hãi.
Hắn hóa thân Cửu Long, thi triển ngũ loại Ý Cảnh dung hợp Võ Kỹ. Đây gần như là chiến lực mạnh nhất của Lục Minh, ngoại trừ Hỗn Độn Ý Cảnh, nhưng vẫn không thể ngăn cản, bị một đạo Kiếm Quang đánh lui ngàn dặm, chém đứt ba đầu Long Trảo.
Uy lực của Kim Sắc Kiếm Quang thật sự đáng sợ đến cực hạn.
Vù!
Sâu trong không trung, một đạo kim sắc quang mang lóe lên, một thân ảnh xuất hiện.
Đây là một lão giả, xương cốt thô kệch, dáng người khôi ngô, khoác trên mình kim sắc trường bào. Trường bào theo gió bay múa, trên người tản ra vô tận uy nghiêm.
Một cỗ khí tức đáng sợ từ kim bào lão giả bùng phát, ép thiên không không ngừng chấn động.
"Võ Hoàng Nhị Trọng Đỉnh Phong!"
Lục Minh trong lòng khẽ rùng mình, ánh mắt vô cùng ngưng trọng.
Tu vi của kim bào lão giả này cùng Tạ Loạn, Đế Nhất Võ Hoàng cùng cấp bậc, cực kỳ cường đại.
Võ Hoàng cảnh, mỗi một tầng thứ chênh lệch đều cực kỳ lớn.
Võ Hoàng Nhị Trọng cùng Võ Hoàng Nhất Trọng, chênh lệch vô cùng rõ ràng. Võ Hoàng Nhị Trọng muốn chém giết nhân vật Võ Hoàng Nhất Trọng, sẽ không quá khó khăn.
Huống chi là Võ Hoàng Nhị Trọng Đỉnh Phong.
"Đế Hồng Thành Trưởng Lão!"
Nhìn thấy lão giả này, Đệ Tam Minh Hoàng, Phá Sơn Võ Hoàng đều mừng rỡ khôn xiết.
"Họ Đế?"
Lục Minh nhướng mày.
Tạ Loạn trước đó từng nói, bên cạnh Đế Nhất đột nhiên xuất hiện hai cường giả Võ Hoàng Nhị Trọng đỉnh phong, hơn nữa đều nắm giữ Hoàng Giả Linh Binh. Lục Minh trong lòng liền có một bụng nghi vấn.
Cường giả Võ Hoàng Nhị Trọng Đỉnh Phong cũng không phải rau cải trắng, tùy tiện có thể tìm thấy.
Ở Thần Hoang Đại Lục, những nhân vật cấp bậc này, cũng chỉ có Tạ Loạn cùng Đế Nhất mà thôi.
Vậy thì hai cường giả Võ Hoàng Nhị Trọng Đỉnh Phong bên cạnh Đế Nhất là từ đâu xuất hiện? Hơn nữa, bọn họ cũng đều nắm giữ Hoàng Giả Linh Binh.
Mà hiện tại đã biết, trong đó một người còn họ Đế, đồng họ với Đế Nhất? Chuyện này là sao?
Bởi vì thế gian truyền ngôn, Đế Thiên Thần Cung chính là do Đế Nhất Võ Hoàng một tay sáng tạo. Khi đó, ngay cả Đế Nhất Võ Hoàng cũng chỉ có một mình, chưa từng nghe nói hắn còn có tộc nhân đồng họ.
Sau này, Đế Nhất Võ Hoàng có hậu duệ, mới có Đế thị nhất tộc?
Chẳng lẽ lão giả này là hậu duệ của Đế Nhất?
Không có khả năng!
Bởi vì Lục Minh cảm giác, niên kỷ của lão giả này còn lớn hơn cả Đế Nhất.
Trong lòng Lục Minh càng có nhiều nghi vấn. Hắn cảm giác, Đế Nhất còn thần bí hơn so với những gì hắn tưởng tượng.
Đế Hồng Thành đứng giữa không trung, cao cao tại thượng, nhìn xuống Lục Minh. Nhưng không khó để nhận ra, trong mắt hắn cũng lộ ra một tia kinh ngạc thán phục cùng khó có thể tin.
Tựa hồ kinh ngạc thán phục trước niên kỷ cùng chiến lực của Lục Minh.
"Nguyên lai ngươi chính là Lục Minh. Lục Minh, ở độ tuổi này của ngươi mà có tu vi cùng chiến lực như vậy, cũng xem như không tệ. Ta thấy ngươi là một nhân tài, gia nhập Đế thị nhất tộc chúng ta đi. Chỉ cần ngươi biểu hiện tốt, Đế thị sẽ không bạc đãi ngươi đâu!"
Đế Hồng Thành mở miệng nói, trong giọng nói toát ra vẻ cao cao tại thượng, hỏi dò người khác.
Đây không phải Đế Hồng Thành cố ý làm ra, tựa hồ là hắn bẩm sinh đã có khí chất cao cao tại thượng, xem thường người khác.
"Ha ha!"
Lục Minh cười nhạt vài tiếng, không trả lời, mà là nhìn chằm chằm Đế Hồng Thành. Một lúc lâu, Lục Minh mở miệng: "Ngươi không phải người của Thần Hoang Đại Lục? Hay là, ngươi cũng không phải người của Thần Khư Đại Lục quần?"
Tất cả Thiên Kiêu của Thần Khư Đại Lục quần Lục Minh đều từng gặp qua, căn bản không có ai họ Đế.
Đế Hồng Thành khẽ sững sờ, tựa hồ không nghĩ đến Lục Minh sẽ đột nhiên hỏi vấn đề này. Ngay lập tức, hắn cười lạnh nói: "Vấn đề này ngươi không cần phải để ý tới. Bây giờ ngươi chỉ cần nói, đầu hàng hay không?"
"Đầu hàng? Cũng được. Nhưng ta có một điều kiện, đem đầu của Đế Nhất giao cho ta, ta liền đầu hàng!"
Lục Minh cười nhạt nói.
"Làm càn!"
Sắc mặt Đế Hồng Thành trầm xuống, sát cơ bùng nổ, thanh âm băng lãnh truyền ra: "Lục Minh, nhìn ngươi thiên tư không tệ, vốn định cho ngươi cơ hội, nhưng ngươi lại không biết nắm giữ, vậy thì tiễn ngươi lên đường!"
Đế Hồng Thành bàn tay hư không nắm lấy, một thanh Kim Sắc Chiến Kiếm ngưng tụ thành hình, Kiếm Khí ngang dọc, xông thẳng lên trời.
"Trảm!"
Đế Hồng Thành quát nhẹ một tiếng, Kim Sắc Chiến Kiếm chém ra một kiếm, một đạo Kiếm Khí đáng sợ dài đến mấy ngàn dặm, xé rách Thiên Vũ, chém về phía Lục Minh.
Uy lực so với một kiếm trước đó mạnh hơn nhiều, kinh thiên động địa.
"Hỗn Độn!"
Cửu Long Đạp Không, quanh thân bao phủ Hỗn Độn Chi Khí, Hỗn Độn Ý Cảnh được thi triển.
Đối mặt cường giả như Đế Hồng Thành, Lục Minh không còn ẩn giấu thực lực, toàn lực bộc phát.
"Trấn Ngục Thiên Công!"
Lục Minh thi triển Trấn Ngục Thiên Công, một Long Trảo chụp về phía Kim Sắc Kiếm Quang. Trên Long Trảo, bao trùm Hỗn Độn Ý Cảnh.
Hỗn Độn Ý Cảnh phối hợp Trấn Ngục Thiên Công, uy lực mới có thể phát huy đến mức tối đa.
Oanh!
Long Trảo cùng Kim Sắc Kiếm Quang va chạm vào nhau, tựa như toàn bộ Thiên Địa đều rung chuyển, phảng phất tận thế giáng lâm, long trời lở đất.
Nửa bầu trời toàn bộ là Kim Sắc Kiếm Quang, mà nửa bầu trời còn lại là một mảnh Hỗn Độn.
Thân ảnh Đế Hồng Thành cùng Lục Minh bị một cỗ lực lượng vô hình quấy động, không khỏi cùng lùi lại.
"Làm sao có thể?"
Một màn này lọt vào mắt Phá Sơn Võ Hoàng, Đệ Tam Minh Hoàng, hai người há hốc mồm, ngây người như phỗng, đơn giản là khó có thể tin vào mắt mình.
Lục Minh lại có thể chặn đứng một kích của Đế Hồng Thành, không chỉ như thế, tựa hồ ngang sức ngang tài, hai người đồng thời lùi lại.
Điều này có nghĩa là, Lục Minh có thể cùng Đế Hồng Thành tranh phong, mà trước đó Lục Minh đại chiến với bọn họ, căn bản chưa dùng toàn lực.
Nghĩ tới đây, toàn thân hai người lạnh lẽo. Trước đó Lục Minh nếu bộc phát toàn lực, bọn họ chẳng phải đã chết chắc rồi sao?
Lộc cộc! Lộc cộc!
Trong Bạch Ngọc Cung Điện của Thiên Hạ Thư Viện, Khổng Tâm, Đàn Hương Tiên Tử, bao gồm hai đại Hoàng Giả của Thiên Hạ Thư Viện cùng các cao thủ khác, đều khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, yết hầu khẽ động, hai mắt trợn tròn nhìn chằm chằm nơi xa.
"Haizz! Chênh lệch giữa chúng ta và Lục Minh càng ngày càng lớn!"
Một lúc lâu, Khổng Tâm thở dài một tiếng, trong thanh âm tràn đầy bất đắc dĩ.
"Lục Minh vốn dĩ đã không phải người cùng một tầng thứ với chúng ta. Tương lai của hắn, chú định sẽ càng thêm huy hoàng, đi xa hơn!"
Trong đôi mắt đẹp của Đàn Hương Tiên Tử, dị sắc liên tục lóe lên.
"Xác thực, ở độ tuổi như thế này đã đứng trên đỉnh phong Thần Hoang Đại Lục, lão phu thật sự không biết, tương lai thành tựu của hắn sẽ cao đến mức nào!"
Một vị Hoàng Giả của Thiên Hạ Thư Viện cũng thở dài.
Trên bầu trời phương Bắc, Tạ Loạn cùng đám người cũng trợn mắt há hốc mồm.
"Cái này . . . Cái này . . ."
Khúc La toàn thân run rẩy, suốt một lúc lâu cũng không nói nên lời.
Bọn họ vốn dĩ cho rằng, Lục Minh có thể đánh bại Khúc La, nghiền ép Hoàng Giả bình thường đã đủ kinh thiên động địa rồi. Nhưng bây giờ bọn họ phát hiện, bọn họ vẫn còn đánh giá thấp Lục Minh.
Lục Minh lại có thể cùng Võ Hoàng Nhị Trọng Đỉnh Phong một trận chiến.
Nói cách khác là, chiến lực của Lục Minh đã hoàn toàn có thể ngồi ngang hàng với Tạ Loạn.
"Lục Minh . . ."
Trong đám người, Yến Cuồng Đồ càng thêm hưng phấn, hắn song quyền nắm chặt lại với nhau, kích động không ngừng.
"Ta quả nhiên không có nhìn lầm người!"
Trong mắt Tạ Loạn, tinh quang bùng nổ.
Hắn biết rõ rằng, cái cược đó của hắn đã cược đúng.
"Đế Vương Kiếm, Đoạn Thiên Hạ!"
Thanh âm phẫn nộ của Đế Hồng Thành vang lên. Hắn lại bị Lục Minh đánh lui, điều này khiến hắn vừa chấn kinh, vừa kích phát sát cơ của hắn.
Kim Sắc Kiếm Quang tăng vọt lên, Đế Hồng Thành Nhân Kiếm Hợp Nhất, hóa thành một đạo Kiếm Quang sáng chói, chém về phía Lục Minh.
❂ Một dòng chữ, ngàn cảm xúc ❂ Thiên Lôi Trúc nâng niu từng trang