Một bóng người rơi xuống trước mặt Lục Minh, chặt đứt khí tức của Hạ Cao, áp lực trên người Lục Minh lập tức nhẹ đi đôi chút.
"Băng Mạc tiền bối!"
Lục Minh ánh mắt khẽ động. Thân ảnh này, lại chính là sư tôn của Thu Nguyệt, Băng Mạc.
"Ngươi muốn xuất thủ, vậy ta sẽ giết cả ngươi!"
Hạ Cao bá đạo vô cùng, bàn tay hóa đao, chém xuống Băng Mạc một đao, hòng đánh giết nàng.
"Băng phong!"
Băng Mạc duỗi ngón tay, một chỉ điểm ra. Ngay lập tức, lấy ngón tay Băng Mạc làm trung tâm, vô tận hàn băng lan tràn, phảng phất có thể băng phong vạn vật.
Nhiệt độ trong thiên địa điên cuồng hạ thấp, một cỗ hàn khí đáng sợ không chỉ đóng băng đao quang của Hạ Cao, thậm chí còn lan tràn về phía hắn.
"Phá cho ta!"
Hạ Cao rống to, Thế giới chi lực bộc phát, lực lượng đáng sợ đánh thẳng vào hàn băng chi khí.
Nhưng, hàn khí lướt qua, ngay cả Thế giới chi lực của Hạ Cao cũng bị đóng băng, hàn khí đáng sợ bao phủ lấy hắn. Trong chớp mắt, trên không liền xuất hiện một tòa băng sơn, Hạ Cao bị giam cầm bên trong.
Một chiêu, băng phong một vị Chân Đế, khiến người ta kinh hãi không thôi.
Xuyên thấu qua băng sơn, có thể nhìn thấy ánh mắt khiếp sợ của Hạ Cao. Hắn tựa hồ cũng không nghĩ đến, lại bị Băng Mạc một chiêu băng phong.
"Đồng loạt ra tay!"
Một vị Chân Đế cường giả của Hạ gia rống to, mấy vị Chân Đế đồng loạt ra tay, đánh lên băng sơn.
Oanh!
Băng sơn nổ tung, Hạ Cao hiện thân, thân hình điên cuồng lùi lại, sắc mặt trắng bệch, toàn thân trên dưới phủ kín một tầng sương lạnh.
"Tu vi của người này cao thâm khó lường, đồng loạt ra tay, giết nàng!"
Hạ Cao rống to, đồng thời vận chuyển Thế giới chi lực, trừ bỏ hàn khí trên người.
Mấy vị Chân Đế của Hạ gia đồng thời xuất thủ, liên thủ công kích Băng Mạc. Mấy vị Chân Đế liên thủ, uy thế kinh người, nhưng Băng Mạc không hề sợ hãi, ngón tay liên tục điểm, hàn băng chi khí tràn ngập khắp nơi, thế mà ngăn chặn toàn bộ công kích của mấy vị Chân Đế Hạ gia.
"Thật mạnh!"
Lục Minh cũng kinh hãi, thực lực của Băng Mạc quả thực phi thường cường đại.
Mấy vị Chân Đế Hạ gia xuất thủ đều không phải Chân Đế bình thường, mà là cao thủ trong Chân Đế, nhưng vẫn bị một mình Băng Mạc ngăn chặn.
Khó trách Băng Mạc lúc trước dám một mình giết tới Đại La Thiên Tông, Chân Đế tầm thường nào dám làm như thế?
Liên tục giao thủ mấy chục chiêu, các Chân Đế Hạ gia đều không làm gì được Băng Mạc, sắc mặt khó coi mà lùi lại.
"Ngươi là Băng Mạc của Duy Nhất Thánh Điện!"
Một người của Hạ gia nhận ra Băng Mạc, nghiêm trọng mở miệng.
"Không sai!"
Băng Mạc không phủ nhận.
"Băng Mạc, ngươi nhất định muốn đối địch với Hạ gia ta sao? Điều này đối với Duy Nhất Thánh Điện của ngươi không có chỗ tốt!"
Hạ Cao lạnh lùng mở miệng.
"Ha ha, Hạ gia nói thế nào cũng là đường đường Đại Đế cấp thế lực, nhưng bởi vì một chút Chuẩn Đế không địch lại mấy tiểu bối, lại huy động nhân lực, xuất động nhiều cao thủ như vậy, chẳng lẽ không ngại mất mặt sao?"
Băng Mạc giễu cợt nói.
Không ít người Hạ gia sắc mặt khó coi. Đích xác, đường đường Đại Đế cấp thế lực, nhưng một chút lão bối Chuẩn Đế không địch lại hậu bối Lục Minh này, Hạ gia liền huy động nhân lực, phái ra nhiều Võ Đế cường giả như vậy, muốn đối phó Lục Minh, đúng là trò cười cho thiên hạ.
"Ngươi cho rằng, Hạ gia ta là bởi vì việc này, mới xuất động nhiều cao thủ như vậy, huy động nhân lực mà đến sao?"
Một vị Chân Đế Hạ gia đạm mạc nói.
Rất nhiều người giật mình, chẳng lẽ Hạ gia tới đây, cũng vì chuyện khác sao?
"Lục Minh, lúc trước giả mạo người Hạ gia ta, săn giết đệ tử Hằng gia, về sau, lại giả mạo người Hằng gia, săn giết đệ tử Hạ gia ta, châm ngòi đại chiến giữa Hạ gia và Hằng gia, cuối cùng khiến Hạ gia ta tổn thất nặng nề. Tội này, đáng chết vạn lần!"
Một Chân Đế Hạ gia lạnh lùng mở miệng.
Cái gì?
Rất nhiều người trong lòng đều đại chấn. Thế mà lại có chuyện như vậy?
Lúc trước, chuyện Hạ gia cùng Hằng gia đại chiến, rất nhiều người đều nghe nói qua. Nguyên nhân là Chân Đế cường giả Hạ Cao của Hạ gia tham ô một món bảo vật của Hằng gia, Hằng gia không cam lòng, phái cao thủ săn giết đệ tử Hạ gia.
Mà Hạ gia phản kích, cũng phái cao thủ, phản săn giết đệ tử Hằng gia. Song phương bởi vậy, mâu thuẫn triệt để bùng nổ, mới triển khai đại chiến.
Chẳng lẽ, chuyện này, thật là Lục Minh làm? Lục Minh khống chế Hỗn Độn Pháp Tắc, trừ bỏ Vương Đạo Pháp Tắc cùng Tối Cường Pháp Tắc ra, đều có thể biến ảo, nói như vậy, thật sự vẫn có khả năng.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía Lục Minh.
Nếu việc này là thật, thì thủ đoạn của Lục Minh thật sự kinh người, bằng sức một mình, khiến hai Đại Đế cấp thế lực tử thương thảm trọng.
Lục Minh hơi nheo mắt lại, không nói gì. Hắn đã sớm biết, chuyện này không thể giấu diếm được bao lâu.
Lúc trước, Hằng gia cùng Hạ gia sở dĩ đại chiến, là bởi vì hai nhà mâu thuẫn vốn đã cực sâu, giống như thuốc nổ, một mồi lửa liền bùng cháy.
Nhưng chỉ cần song phương tỉnh táo lại, tỉ mỉ suy ngẫm một chút, liền sẽ phát hiện ra rất nhiều lỗ hổng, cũng rất dễ dàng suy đoán ra Lục Minh là kẻ chủ mưu.
"Lục Minh, ngươi không cần phủ nhận, chúng ta đã suy đoán kỹ lưỡng, cũng đã giao thiệp với Hằng gia, chuyện này, tuyệt đối là ngươi làm!"
Một vị Chân Đế Hạ gia nói.
"Không sai, đích thật là ta làm!"
Lục Minh mở miệng, nếu đã bị đoán ra, thì không cần phủ nhận nữa.
"Tiểu súc sinh, ngươi tội đáng chết vạn lần!"
Hạ Cao rống to, hận không thể xé Lục Minh thành trăm mảnh.
Lục Minh thế mà mượn chuyện của hắn, châm ngòi hai tộc đại chiến, thực sự đáng hận.
"Không sai, hắn tội đáng chết vạn lần!"
Ngay lúc này, bên trên bầu trời, một giọng nói lạnh lùng truyền đến, tiếp đó, lại có một đám cường giả hàng lâm.
"Hằng gia!"
Băng Mạc nghiêm trọng nói.
"Hằng gia cũng tới!"
Hoàng Linh, Long Thần, Âu Dương Vô Song và những người khác, sắc mặt vô cùng khó coi.
Sau Hạ gia, người Hằng gia cũng tới. Hơn nữa, cường giả Hằng gia đến, một chút cũng không yếu hơn Hạ gia, thế thì còn đánh thế nào đây?
Chỉ có một mình Lục Minh, sắc mặt bình tĩnh!
"Lục Minh, dám khích bác ly gián, khiến Hằng gia ta tổn thất nặng nề, tội đáng chết vạn lần. Trước giao ra Thiên Đế Chi Kiếm, có thể giữ ngươi toàn thây!"
Một vị Chân Đế Hằng gia mở miệng, thanh âm lãnh ngạo băng hàn.
"Lại một nhóm tham sống sợ chết, không bằng heo chó!"
Lục Minh đạm mạc mở miệng.
Một số người kinh hãi, đối mặt với tình huống như thế, Lục Minh lại còn dám nói như vậy với Hằng gia, lá gan thật lớn.
Cường giả Hằng gia, cả đám đều nổi giận đùng đùng.
"Lục Minh, ngươi sẽ sống không bằng chết, vì lời nói này mà phải trả giá đắt!"
Một vị Chân Đế Hằng gia băng lãnh nói.
"Dễ dàng như vậy đã tức giận, xem ra, trong lòng các ngươi cũng đều biết mình ti tiện đến mức nào, nhưng lại không chịu thừa nhận. Một khi người khác chỉ ra, liền muốn dùng thủ đoạn cường lực trấn áp người khác, để che giấu sự ti tiện cùng vô sỉ của bản thân. Chẳng qua là bịt tai trộm chuông mà thôi, ti tiện vẫn là ti tiện!"
Lục Minh nhàn nhạt mở miệng, thanh âm truyền khắp toàn trường.
Người Hạ gia, Hằng gia, sắc mặt đều cực kỳ khó coi. Khi những người khác đều đang chống lại Tà Thần tộc, bọn họ lại trốn tránh, sau đó lại đi ra cướp đoạt địa bàn của người khác. Ti tiện hay không ti tiện, chính bọn hắn trong lòng tự nhiên rõ ràng.
Nhưng bọn hắn tuyệt đối sẽ không thừa nhận, cũng không cho phép người khác nói ra. Một khi nói ra, sẽ chết!
Một đám kẻ hèn mọn, lừa mình dối người mà thôi.
Lời Lục Minh nói, chính là nói trúng tâm khảm của bọn họ.
Thậm chí có thế hệ trẻ tuổi của hai nhà, trên mặt lộ ra vẻ xấu hổ, bất quá rất nhanh liền bị chính bọn hắn che giấu đi...
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa