Tại trung tâm quốc đô của U La Ma Quốc, có một tòa chiến đài cực lớn.
Bốn phía chiến đài được xây dựng rất nhiều khán đài, ngoài ra còn có một khoảng đất trống mênh mông.
Vào ngày này, bốn phía chiến đài đã sớm biển người tấp nập.
U La Ma Quốc do hai đại gia tộc khai sáng, cứ vạn năm một lần luân hồi, sẽ quyết định gia tộc nào nắm quyền khống chế. Vì vậy, đây là đại hội thịnh vượng nhất của U La Ma Quốc trong vạn năm qua, thu hút vô số người tìm đến.
Bốn phương tám hướng, lít nha lít nhít, đầy ắp bóng người.
Lục Minh cùng người của La gia ngồi trên khán đài phía đông chiến đài.
Trên khán đài này toàn bộ đều là cao thủ của La gia, Lục Minh đảo mắt nhìn qua, số lượng Hư Đế và Chân Đế cũng không hề ít.
Phụ thân của tiểu công chúa La Tuyền, cũng là gia chủ La gia, đang ngồi ở hàng ghế đầu tiên.
Mà trên khán đài phía tây, chính là người của U gia.
Giờ phút này, hai phe đang quan sát lẫn nhau.
"Tên Lục Minh kia, vậy mà lại đầu quân cho La Tuyền, đáng chết!"
Kỷ Bằng vừa trông thấy Lục Minh liền lập tức gầm lên một tiếng.
Ánh mắt của Kỷ Thiên và U Ninh cũng nhìn về phía Lục Minh, lóe lên từng tia sáng lạnh lẽo.
"Kỷ gia thật là vô dụng, ta đã trục xuất Lục Minh đi rồi mà vẫn không tìm thấy hắn, ngược lại còn để hắn đầu quân cho La Tuyền!"
Trong mắt U Ninh, hàn quang chợt lóe, nội tâm gầm thét.
Chiến lực của Lục Minh rất mạnh, có thể dễ dàng đánh bại Kỷ Bằng, điều này sẽ gây ra chút ảnh hưởng đối với cuộc tỷ thí lần này.
Lúc trục xuất Lục Minh, nàng đã từng nghĩ đến khả năng hắn sẽ vì tức giận mà đầu nhập vào phe La Tuyền.
Nhưng nàng cũng biết, chỉ cần nàng trục xuất Lục Minh, Kỷ gia sẽ không bỏ qua cho hắn, Lục Minh chắc chắn sẽ bị Kỷ gia truy sát, căn bản không có cơ hội đầu nhập vào La Tuyền.
Không ngờ, Kỷ gia lại vô dụng như vậy, chẳng những để Lục Minh trốn thoát, mà còn để hắn thành công đầu quân cho La Tuyền.
"Lúc tỷ thí, có cơ hội nhất định phải giết Lục Minh!"
U Ninh truyền âm cho đám người Kỷ Thiên, Kỷ Bằng.
"Yên tâm, nếu tiểu tử này đụng phải ta, ta sẽ khiến hắn chết rất thảm!"
Kỷ Thiên lên tiếng, sát cơ lạnh buốt.
"Hắn mà đụng phải ta, ta sẽ khiến hắn sống không bằng chết!"
Một gã thanh niên mặc hoàng bào lạnh lùng nói.
Gã thanh niên hoàng bào này tên là Hoàng Tùng. Tại U La Ma Quốc, ngoài vương thể ra thì hắn chính là người mạnh nhất, xếp hạng đệ nhất trong thập đại thiên kiêu đứng sau vương thể, mạnh hơn Kỷ Bằng không biết bao nhiêu lần.
Trong lúc đám người U Ninh, Kỷ Thiên dò xét Lục Minh, thì bọn Lục Minh, La Tuyền cũng đang dò xét đối phương.
"Dựa theo quy củ cũ, hai phe chúng ta sẽ cử ra 50 vị thiên kiêu lên sân, đấu tay đôi với nhau, cho đến khi một phe giành được thắng lợi cuối cùng!"
La Tuyền truyền âm cho mọi người.
Lục Minh gật đầu, quy tắc này ngược lại khá đơn giản.
"Trong thế hệ trẻ lần này, hai phe chúng ta đều có hai vương thể, tu vi cũng tương đương nhau, cho nên trận chiến giữa các vương thể rất có thể sẽ kết thúc bằng lưỡng bại câu thương. Vì vậy, những trận chiến không phải của vương thể sẽ trở nên cực kỳ quan trọng!"
La Tuyền tiếp tục nói, vương thể mà nàng nhắc tới không bao gồm Lục Minh, bởi chuyện Lục Minh là vương thể vẫn chưa bị truyền ra ngoài.
"Tuy nhiên, trong phe đối phương, ngoài vương thể ra, có một người các ngươi phải chú ý, đó chính là Hoàng Tùng. Người này tuy không phải vương thể nhưng chiến lực lại vô cùng mạnh mẽ, hắn từng có kỳ ngộ, linh thể mạnh hơn linh thể thông thường một bậc, hơn nữa thần thông chi thuật của người này cũng có hỏa hầu rất sâu. Các ngươi nếu gặp phải hắn thì phải cẩn thận!"
La Tuyền dặn dò, rất nhiều người gật đầu, thủ đoạn của Hoàng Tùng, bọn họ tự nhiên đều biết.
Lúc này, một bóng người bay lên chiến đài.
Người này tuổi tác đã rất cao, là một vị nguyên lão của U La Ma Quốc, cũng là trọng tài của cuộc tỷ thí lần này.
"Những người tham gia tỷ thí lần này, mời lên đài!"
Nguyên lão mở miệng, tiếng vang như hồng chung.
"Chúng ta lên thôi!"
La Tuyền dẫn đầu đứng dậy, mọi người theo sau, bay người lên chiến đài.
Đám người U Ninh, Kỷ Thiên cũng bước lên chiến đài.
Mỗi một phe có 50 người, chỉ cần dưới 50 tuổi đều có thể tham gia.
Vừa bước lên chiến đài, ánh mắt của mấy người Kỷ Bằng, Kỷ Thiên, Hoàng Tùng liền lạnh lùng nhìn chằm chằm về phía Lục Minh.
"Tiểu tử, ngươi cứ cầu nguyện đừng gặp phải ta đi, bằng không, ta sẽ cho ngươi chết rất thảm!"
Người đầu tiên lên tiếng là Hoàng Tùng, ánh mắt hắn lộ ra nụ cười tàn nhẫn.
Bên phía La Tuyền, sắc mặt một vài người khẽ biến, Hoàng Tùng này thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, rất nhiều người đối địch với hắn đều chết rất thảm.
"Lục Minh, ngươi không nên đầu nhập vào La Tuyền!"
U Ninh cũng lạnh lùng lên tiếng.
"Ha ha, không nên đầu nhập? Chẳng lẽ phải theo ý ngươi, sau khi bị ngươi trục xuất thì để cho Kỷ gia truy sát sao? Thật là buồn cười!"
Lục Minh nhàn nhạt đáp lại.
"U Ninh tỷ tỷ, ngươi xem thường Lục Minh, nhưng ta lại coi hắn như bảo bối đấy. Lát nữa đừng có mà giật mình nhé, ha ha ha!"
La Tuyền cười không ngớt.
Sắc mặt U Ninh có chút lạnh lẽo, không nói thêm gì.
Tiếp đó, vị nguyên lão bắt đầu phân phát số hiệu cho bọn họ.
Mỗi một bên đều có số từ 1 đến 50.
Sau đó nguyên lão sẽ đem 50 số hiệu của hai bên bỏ vào một cái rương, ngẫu nhiên rút thăm, rút trúng hai số hiệu nào thì hai người đó sẽ giao chiến.
Số hiệu của Lục Minh là 31.
Sau khi phân phát xong số hiệu, mọi người quay trở về khán đài của mình.
Mà vị nguyên lão thì từ hai chiếc rương, mỗi rương rút ra một mã số.
"La gia số 6, U gia số 39!"
Nguyên lão hô lên danh hào.
Ngay sau đó, hai bóng người lao lên chiến đài, bắt đầu giao phong.
Trận chiến này không có gì bất ngờ, U gia giành được thắng lợi, bởi vì tu vi của người bên U gia rõ ràng cao hơn một bậc, chỉ vài chiêu đã đánh cho thiên kiêu của La gia trọng thương, bay khỏi chiến đài.
Trận đầu tiên, U gia giành thắng lợi, người của U gia ai nấy đều nở nụ cười.
Nguyên lão tiếp tục rút số, trận thứ hai, một người bên La gia có tu vi mạnh hơn đã giành được thắng lợi.
"Trận thứ ba, La gia số 31, U gia số 5!"
Nguyên lão hô lên số hiệu.
"Nhanh như vậy đã đến lượt mình!"
Lục Minh trong lòng khẽ động, đứng dậy lao lên chiến đài.
Bên phía U gia là một gã thanh niên khôi ngô, nhưng khi nhìn thấy Lục Minh, sắc mặt hắn có chút âm trầm.
Vừa rồi, U Ninh đã truyền âm cho hắn, báo rằng Lục Minh từng đánh bại Kỷ Bằng, bảo hắn cố gắng dây dưa với Lục Minh vài chiêu, hao tổn một chút thánh lực của Lục Minh rồi nhận thua là được.
Có thể đánh bại Kỷ Bằng, gã thanh niên khôi ngô biết mình không phải là đối thủ của Lục Minh.
"Tiểu tử, ăn một búa của ta!"
Gã thanh niên khôi ngô gầm lớn, vung chiến phủ lên, điên cuồng chém về phía Lục Minh.
Mục đích của hắn chính là tiêu hao một chút thánh lực của Lục Minh.
Xèo xèo...
Trong tay Lục Minh phát ra tiếng tí tách, ma lôi màu đen đang lấp lóe, sau đó, Lục Minh tung ra một chưởng, ma lôi ngưng tụ thành một bàn tay khổng lồ, đánh thẳng về phía gã thanh niên khôi ngô.
Oanh!
Thân thể gã thanh niên khôi ngô trực tiếp bị chấn bay ra ngoài, bay thẳng ra khỏi chiến đài, máu tươi phun xối xả.
"Tiểu tử này cũng có chút thực lực, giết như vậy mới sảng khoái!"
Hoàng Tùng liếm môi, vẻ hung tợn càng thêm đậm.
Mà La Tuyền, cùng với gã thanh niên áo bào tím từng thấy Lục Minh ra tay trước đó, lại trợn mắt há mồm.
"Chuyện gì xảy ra? Ma lôi pháp tắc? Lục Minh lúc trước không phải dùng trận đạo pháp tắc sao? Sao lại biến thành ma lôi pháp tắc?"
"Chẳng lẽ, hắn nắm giữ hai loại pháp tắc?"
Mấy người La Tuyền lộ vẻ không thể tin nổi.
Thánh cảnh mà khống chế hai loại pháp tắc, trước nay chưa từng nghe thấy...
✫ Giọng đọc ấm, chữ nghĩa bay ✫ Thiên Lôi Trúc đồng hành hôm nay