Nguyên nhân chủ yếu là do tọa kỵ. Da thịt Thương Lang cứng rắn như sắt thép, lại hung hãn dị thường, tốc độ như gió cuốn, Thanh Lân mã căn bản không thể sánh bằng. Binh sĩ tử trận lần này, phần lớn đều bị Thương Lang xé nát.
Hoa Anh giải thích.
Vậy còn Thương Lang của đối phương, chúng ta bắt được bao nhiêu con?
Lục Minh hỏi.
Không nhiều lắm. Những con Thương Lang này đã sớm bị Âm Nguyệt Đế Quốc dùng bí pháp thu phục, căn bản sẽ không đầu hàng, chỉ biết tử chiến đến hơi thở cuối cùng. Chúng ta miễn cưỡng bắt được trăm con, nhưng căn bản không thể sử dụng.
Hoa Anh giải thích.
Lục Minh khẽ nhíu mày.
"Xuất phát!"
Một lát sau, Lục Minh suất lĩnh đại quân, tiếp tục khởi hành.
Không có gì đáng bận tâm, Lục Minh cũng không tin đại quân Âm Nguyệt Đế Quốc đều tinh nhuệ như Thương Lang Quân đoàn.
Nếu đều tinh nhuệ như vậy, Liệt Nhật Đế Quốc đã sớm bị diệt vong.
Đại quân tinh nhuệ như vậy, hẳn là số lượng sẽ không quá đông.
Đại quân khởi hành, cấp tốc hướng Vọng Nguyệt Thành lao tới.
Lúc này, Vọng Nguyệt Thành có lẽ đang trải qua đại chiến, bọn họ phải nhanh chóng đến trợ giúp.
Bọn họ không đoán sai, Vọng Nguyệt Thành quả nhiên đang kịch chiến.
"Sát!"
Phía bắc Vọng Nguyệt Thành là một thảo nguyên mênh mông, trên đó, hai đạo đại quân đang kịch liệt giao chiến.
Một bên là Trấn Nhạc Quân, khoảng tám vạn người, toàn bộ là kỵ binh, khí thế hùng vĩ như núi cao.
Bên còn lại, là đại quân Âm Nguyệt, chỉ có năm vạn người, nhưng trong năm vạn người này, có một chi quân đội đặc biệt thu hút ánh mắt người khác.
Bởi vì tọa kỵ của mỗi kỵ binh đều là Huyết Nguyệt Ma Hổ.
Đây chính là Huyết Nguyệt Ma Hổ quân đoàn của Âm Nguyệt Đế Quốc, chiến lực cường hãn, thậm chí còn trên cả Thương Lang Quân đoàn.
Chi Huyết Nguyệt Ma Hổ quân đoàn này, khoảng một vạn người.
Âm Nguyệt Đế Quốc lấy một vạn Huyết Nguyệt Ma Hổ quân đoàn làm mũi nhọn, phối hợp bốn vạn kỵ binh bình thường khác, cùng tám vạn đại quân Trấn Nhạc Quân, kịch liệt giao phong trên đại thảo nguyên vô biên.
Hơn mười vạn thiết kỵ, lao nhanh trên thảo nguyên, khiến đại địa cũng phải run rẩy.
Khí tức cường đại đáng sợ ngưng tụ, khuấy động phong vân, trên bầu trời, mây đen tan tác, bị cuốn xoáy, căn bản khó lòng tụ lại.
"Sát!"
Tiếng kêu kinh thiên động địa, hai đạo thiết kỵ hồng lưu hung hãn va chạm vào nhau.
Lập tức, sát khí xông thẳng lên trời, các loại chân khí cuồn cuộn, tiếng kêu thảm thiết vang vọng không ngừng, máu tươi bay lả tả, mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi.
Đ-A-N-G...G! Đ-A-N-G...G! Tiếng binh khí va chạm vang vọng thảo nguyên, sau một lát, hai đạo thiết kỵ đại quân lao qua nhau, để lại vô số thi thể trên mặt đất.
"Điều chỉnh phương hướng, mau!"
Phía trước Trấn Nhạc Quân, một gã đại hán chừng năm mươi tuổi gầm lên. Hắn thể trạng khôi ngô, râu tóc dựng ngược.
Xem bộ dáng, hắn cùng Minh Thành cực kỳ tương tự.
Hắn chính là thống binh Đại tướng của Trấn Nhạc Quân, phụ thân của Minh Thành tam huynh muội, Minh Mông.
Đông! Đông! Tám vạn đại quân, dưới sự dẫn dắt của Minh Mông, vẽ ra một đường vòng cung cực lớn trên thảo nguyên, nhanh chóng quay đầu.
Bên kia, đại quân Âm Nguyệt Đế Quốc dưới sự dẫn dắt của Đại tướng, cũng nhanh chóng quay đầu.
Hai đạo đại quân lại đối diện nhau.
"Phá giáp tiễn, phóng!"
Minh Mông gầm lên.
Gần tám vạn thiết kỵ, nhao nhao tháo xuống cung phá giáp trên tọa kỵ, giương cung bạt tiễn.
XIU....XÍU.... Những mũi phá giáp tiễn rậm rạp chằng chịt, phô thiên cái địa lao về phía đại quân Âm Nguyệt.
"Bắn!"
Bên Âm Nguyệt Đế Quốc, cũng bắn ra những mũi tên phô thiên cái địa.
Bắn hết một vòng phá giáp tiễn, hai chi đại quân lại lao như điên về phía trước, xông thẳng vào đối phương.
A... a... Mũi tên hạ xuống, tiếng người kêu thảm thiết, tiếng gào thét của tọa kỵ nổ vang thành một mảnh, một hồi người ngã ngựa đổ, không ngừng có người bị bắn chết.
Đây là phá giáp tiễn, có thể bắn xuyên qua lớp áo giáp dày đặc, uy lực cực kỳ lớn.
Nếu người bình thường bị bắn trúng một mũi tên, cả người sẽ trực tiếp nổ tung.
Mấy vạn người cùng lúc bắn tên, cho dù là Võ Tông cường giả, cũng không dám khinh thường. Chỉ cần sơ sẩy một chút, sẽ bị những mũi phá giáp tiễn rậm rạp chằng chịt tiêu hao hết hộ thể chân khí, bắn thủng phòng ngự, chết oan uổng.
Cho nên, thông thường Võ Tông cường giả, đối mặt quân đoàn khổng lồ, cũng không phải vô địch.
Một khi quân đoàn tạo thành chiến trận, đánh chết Võ Tông cường giả cũng không phải là không thể, chuyện như vậy, trong lịch sử đã từng phát sinh.
Bắn hết một vòng phá giáp tiễn, hai phe nhân mã lại va chạm vào nhau.
Người đứng mũi chịu sào chính là hai vị Đại tướng của hai phe.
"Sát!"
Minh Mông gầm lên, cầm trong tay một thanh đại đao dài hai mét, một đao chém ra, Thiên Địa dường như cũng bị bổ đôi, chém về phía Đại tướng địch quân.
Tu vi của Minh Mông đã đạt tới Võ Tông lục trọng đỉnh phong, lại là một bách chiến Đại tướng, chiến lực cường đại vô cùng.
Nhưng Đại tướng Âm Nguyệt Đế Quốc, tu vi không hề yếu hơn hắn, cũng là Võ Tông lục trọng đỉnh cao tu vi, trong tay một thanh trường mâu, trong lúc vung vẩy, không gian cũng chấn động.
Đ-A-N-G...G!
Hai người đối chiêu, hình thành một luồng phong bạo mãnh liệt, những thiết kỵ ở gần bọn họ, trực tiếp bị phong bạo cuốn lên, bay xa hơn trăm mét.
"Ha ha ha, Minh Mông, hôm nay, ta nhất định sẽ diệt Trấn Nhạc Quân của ngươi, san bằng Vọng Nguyệt Thành!"
Đại tướng địch quân cười lớn.
"Ngươi mỗi ngày đều gào thét những lời này, có tác dụng sao?"
Minh Mông hừ lạnh một tiếng.
Nhưng trong lòng hắn, đã có một loại dự cảm chẳng lành.
Một chi Thương Lang Quân đoàn của Âm Nguyệt Đế Quốc vẫn luôn không xuất hiện, điều này khiến Minh Mông vẫn luôn bất an.
Thương Lang Quân đoàn, đừng xem chỉ có một vạn người, nhưng chiến lực quá mạnh mẽ, không thể không đề phòng.
Hắn mặc dù để lại hai vạn Trấn Nhạc Quân phòng thủ bên trong Vọng Nguyệt Thành, nhưng trong lòng vẫn không yên tâm.
"Sát!"
Minh Mông râu tóc dựng ngược, hung hãn điên cuồng như Sư tử.
Ầm ầm!
Đúng lúc này, từ phía Vọng Nguyệt Thành, truyền đến tiếng oanh minh kịch liệt.
Đại địa ẩn ẩn chấn động.
Sắc mặt Minh Mông đại biến.
"Rốt cuộc đã đến!"
Đại tướng địch quân cười ha ha.
"Thương Lang Quân, là Thương Lang Quân! Các ngươi lại để Thương Lang Quân đi đường vòng qua Hàn Sơn, quả nhiên là muốn đánh lén Vọng Nguyệt Thành!"
Sắc mặt Minh Mông đại biến, giận dữ hét.
"Ha ha, không sai, bất quá hiện tại biết được, đã quá muộn rồi! Hai vạn đại quân ngươi lưu lại, làm sao là đối thủ của Thương Lang Quân?"
Đại tướng địch quân cười lớn.
Sắc mặt Minh Mông âm trầm đến cực điểm, lúc này, hắn lâm vào tình thế lưỡng nan.
Nếu như hắn suất lĩnh đại quân quay về viện binh, địch quân tất nhiên sẽ suất quân từ phía sau truy sát, đến lúc đó Thương Lang Quân phía trước lại đón đầu công kích, hai phe tiền hậu giáp kích, Trấn Nhạc Quân sẽ lâm vào nguy hiểm.
Nhưng nếu không quay về cứu viện, vậy Vọng Nguyệt Thành có thể ngăn cản được công kích của Thương Lang Quân sao?
Ầm ầm!
Tiếng chấn động càng ngày càng gần.
Sắc mặt Minh Mông càng ngày càng khó coi, mà Đại tướng Âm Nguyệt Đế Quốc thì cười càng ngày càng sảng khoái.
"Ha ha, hôm nay, ta nhất định sẽ san bằng Vọng Nguyệt Thành, sau đó xua quân thẳng tiến phá Liệt Nhật Hoàng Đô, ồ? Chuyện gì thế này?"
Đại tướng Âm Nguyệt Đế Quốc bắt đầu cười vô cùng ngông cuồng, rất sảng khoái, nhưng ngay lập tức sắc mặt liền thay đổi.
Bởi vì chi quân đội kia không hề tiến công Vọng Nguyệt Thành, mà là lao thẳng về phía đại quân Âm Nguyệt Đế Quốc...
✥ Đọc, nghe, và cảm ✥ Thiên Lôi Trúc luôn bên bạn