Ở một bên, sắc mặt Triệu Toại đã âm trầm tựa than đen.
Đến bây giờ, tại khu vực Đế Thiên Thần Vệ, hắn vẫn không thấy nửa bóng người thiên tài nào của Thiên Giang Thủy Vực.
Điều này khiến cho dự cảm chẳng lành trong lòng hắn càng thêm mãnh liệt.
Quá bất thường, thực sự quá bất thường.
Chẳng lẽ thiên tài của Thiên Giang Thủy Vực đều đã xông đến cửa ải cuối cùng rồi sao?
Chuyện này gần như không thể, trong lòng hắn vô cùng rõ ràng, cho dù là cường giả trẻ tuổi mạnh nhất của Thiên Giang Thủy Vực cũng chưa chắc đã vượt qua được.
Lòng hắn rối như tơ vò.
Tương tự Triệu Toại, trưởng lão dẫn đội của khu vực U Ma Điện là Hàn Huân, sắc mặt cũng khó coi đến cực điểm.
Thời gian trôi qua, số người xuất hiện tại khu vực Đế Thiên Thần Vệ ngày càng ít đi.
"Ồ? Triệu Toại, sao sắc mặt ngươi khó coi vậy? Cứ an tâm chờ đợi, theo ta thấy, thiên tài của Thiên Giang Thủy Vực nhất định đã xông đến cửa ải cuối cùng rồi, hơn nữa, khẳng định đều đã vượt qua. Đến lúc đó, cả một đám người cùng xuất hiện trên chiến đài cấp thứ nhất, đó là chuyện quang vinh biết bao!"
Lỗ Tu cười híp mắt nói.
"Lỗ Tu, ngươi câm miệng cho ta!"
Hai mắt Triệu Toại đỏ ngầu.
Đây rõ ràng là lời trào phúng trắng trợn của Lỗ Tu. Thiên Giang Thủy Vực làm sao có thể có nhiều người vượt qua cửa ải cuối cùng như vậy? Cho dù chỉ có một người qua được, hắn cũng đã mừng đến rụng cả răng rồi.
"Ha ha, bình tĩnh, bình tĩnh nào!"
Lỗ Tu cười lớn, thiếu chút nữa đã khiến Triệu Toại tức đến hộc máu.
"Xem ra thiên tài của Thiên Giang Thủy Vực đã bỏ mạng ở bên trong rồi, không biết là do khu vực hùng mạnh nào ra tay, ta thật muốn cảm tạ bọn họ một phen."
Lỗ Tu thầm nghĩ.
Sảng khoái, thật quá sảng khoái, nhìn thấy bộ dạng này của Triệu Toại, trong lòng Lỗ Tu sảng khoái không sao tả xiết.
Trước kia, tình thế luôn hoàn toàn trái ngược.
Rất nhanh, nửa giờ trôi qua.
Nhiều người đã không thể ngồi yên.
"Sao có thể? Thiên tài của Phượng Hoàng Hồ chúng ta, sao chỉ có bấy nhiêu?"
"Chúng ta cũng vậy, người của Xích Diễm sơn mạch chúng ta đâu?"
"A! Khu vực Dương Tuyền Cốc của ta chỉ có bốn người trở thành Đế Thiên Thần Vệ, không thể nào!"
...
Từng tiếng gầm lớn vang lên.
Nửa giờ đã qua, cho dù có xông ải tiếp thì cũng đã đến lúc thất bại mà đi ra.
Nhưng hiện tại vẫn chưa thấy ai, nghĩa là hơn phân nửa đã bỏ mạng tại Cổ chiến trường Đông Minh.
Trong đó, trưởng lão dẫn đội của các khu vực Phượng Hoàng Hồ, Dương Tuyền Cốc, Xích Diễm sơn mạch là la hét to nhất.
Bọn họ là những siêu cấp khu vực, thiên tài nhiều như mây, ít nhất cũng phải có ba bốn mươi người trở thành Đế Thiên Thần Vệ.
Nhưng bây giờ thì sao, chỉ còn lèo tèo vài mống. Điều này cho thấy, thiên tài của những khu vực này đã chết hàng loạt tại Cổ chiến trường Đông Minh.
Có kẻ vui mừng, có người sầu não.
Trưởng lão dẫn đội của một số khu vực thì hớn hở ra mặt, bởi vì số người thành công của khu vực họ rất nhiều, thậm chí vượt ngoài mong đợi.
"Lần này, đã có 820 người trở thành Đế Thiên Thần Vệ, so với các khóa trước thì nhiều hơn một chút. Lứa này quả thực là thiên tài như mây!"
"Đúng vậy, các khóa trước có được 500 người đã là không tệ, bốn phương Đông Tây Nam Bắc cộng lại có được 2000 người đã là rất tốt rồi. Lần này, chắc chắn sẽ vượt xa!"
"Bây giờ, chỉ còn xem có bao nhiêu người vượt qua được cửa ải cuối cùng, bước lên chiến đài cấp thứ nhất kia."
"Ta đoán chừng, phải hơn mười hai người!"
"Bên chúng ta có tới mười ba siêu cấp khu vực, cường giả mạnh nhất của mỗi nơi có lẽ đều có thể đi đến cuối cùng!"
"Chưa chắc, biết đâu lại có siêu cấp hắc mã xuất hiện?"
"Cứ chờ xem!"
"Các vị xem, chiến đài cấp thứ nhất có chấn động rồi, có người đã vượt qua cửa ải cuối cùng, sắp xuất hiện!"
"Sẽ là ai?"
Giờ khắc này, ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn về tòa chiến đài ở tầng thấp nhất.
Ông!
Không gian rung lên, một bóng người trẻ tuổi hiện ra.
Thanh niên này mặc huyết hồng trường bào, sắc mặt tái nhợt và âm lãnh, chính là Táng Sinh của Táng Long Uyên.
"Ồ? Người này là ai? Hình như không phải thiên tài của mười ba siêu cấp khu vực."
"Lại là người đầu tiên vượt ải thành công, chẳng lẽ có thể áp chế cả thiên tài của các siêu cấp khu vực sao?"
Mọi người nghị luận xôn xao.
Đặc biệt là những trưởng lão dẫn đội, càng là đoán già đoán non.
"Ha ha, người này là tuyệt thế thiên tài của Táng Long Uyên chúng ta, Táng Sinh!"
Đột nhiên, một tiếng cười lớn cuồng ngạo vang lên.
"Cái gì? Người của Táng Long Uyên, Táng Long Uyên đã xuất thế?"
"Không ngờ Táng Long Uyên hiếm khi xuất thế, vừa xuất thế đã có một thiên tài như vậy, thật đáng kinh ngạc!"
Người xem bốn phía vang lên một trận kinh hô.
Phía dưới, trên chiến đài, Táng Sinh vừa xuất hiện, ánh mắt quét khắp nơi, phát hiện chỉ có một mình mình thì trên mặt lộ ra vẻ mừng như điên.
"Ha ha, lần này, ngôi vị Đông Thiên Thần Vệ trong Tứ Thiên Thần Vệ, chắc chắn là của ta!"
Táng Sinh gầm thét trong lòng.
"Lại có người xuất hiện!"
Có người hô lớn.
Chỉ thấy trên chiến đài lại xuất hiện chấn động, ngay sau đó một bóng người hiện ra.
Thu Trường Không, người thứ hai xuất hiện lại là Thu Trường Không.
Lỗ Tu thoáng chốc sững sờ, sau đó, thân thể kích động run lên, điên cuồng hét lớn: "Ha ha, đây là thiên tài của Vân Đế sơn mạch chúng ta, thiên tài của Vân Đế sơn mạch!"
Lỗ Tu tuyệt đối không ngờ tới, lại có người có thể xông đến cửa ải cuối cùng.
Tiếng hét của Lỗ Tu khiến cả hiện trường như vỡ chợ.
"Cái gì? Thiên tài của Vân Đế sơn mạch? Sao có thể? Cái nơi khỉ ho cò gáy như Vân Đế sơn mạch mà lại có người xông đến cửa ải cuối cùng? Ngươi đừng lừa ta."
"Ta cũng không tin!"
Xung quanh, một mảnh nghị luận.
"Không, không thể nào!"
Triệu Toại gầm lên, hắn đã từng gặp Thu Trường Không, lúc này, hắn thực sự không thể tin nổi.
Thu Trường Không vừa xuất hiện, ánh mắt quét qua, thấy Táng Sinh, liền hừ lạnh một tiếng, trong mắt lóe lên một tia sát cơ.
Lại có kẻ xuất hiện nhanh hơn cả hắn?
Táng Sinh không hề nhượng bộ, lạnh lùng nhìn lại.
Lúc này, tại một mật thất trong khu vực khảo hạch.
Lục Minh quát khẽ, hai nắm đấm không ngừng tung ra, quyền ảnh trùng điệp, cuối cùng “oanh” một tiếng, quyền kình biến mất, Lục Minh thu quyền đứng thẳng.
Sau một khắc…
Bóng dáng lão giả lại xuất hiện.
"Chúc mừng, ngươi đã thông qua cửa ải khảo hạch ngộ tính này, tiếp theo, còn có cửa ải cuối cùng!"
Nói xong, lão giả vung tay, cảnh tượng lại biến đổi.
Lục Minh phát hiện mình lại xuất hiện trên một đài cao, phía trước có một trung niên đại hán, lưng đeo trường thương đứng đó.
Dung mạo giống hệt đại hán lúc trước, chỉ có điều, khí tức tỏa ra từ người trung niên đại hán lần này vô cùng khủng bố, mạnh hơn người trước gấp bội.
Nửa bước Vương Giả, lần này lại là một Nửa bước Vương Giả!
Võ Tông cửu trọng đỉnh phong và Nửa bước Vương Giả, nhìn như chỉ cách một bước chân, nhưng chênh lệch lại vô cùng lớn.
Nếu phải nói cụ thể, một Nửa bước Vương Giả bình thường mạnh hơn một Võ Giả Võ Tông cửu trọng đỉnh phong ít nhất hai cấp bậc.
Đúng vậy, hơn hai cấp bậc.
"Chỉ cần ngươi chiến thắng ta, xem như vượt qua khảo hạch!"
Trung niên đại hán mở miệng.
Lục Minh thầm than, cửa ải này thật sự quá khó, e rằng sẽ không có bao nhiêu người thông qua được.
Ít nhất cũng phải có tu vi Võ Tông bát trọng đỉnh phong, hơn nữa còn phải là loại thiên tài có chiến lực vượt cấp, mới có khả năng vượt qua.
"Sát!"
Đột nhiên, trung niên đại hán hét lớn một tiếng, trường thương như rồng, lao thẳng về phía Lục Minh.
Mũi thương bùng nổ, bao phủ toàn thân Lục Minh.
"Cửu Long Đạp Thiên!"
Lục Minh không muốn lãng phí thời gian, trực tiếp thi triển Cửu Long Đạp Thiên Bộ.
✦ Truyện hay, dịch mượt ✦ Thiên Lôi Trúc cùng bạn bay xa