"Đi!"
Đám người đồng loạt phi thân, bay về phía những pháp bảo mà chư vị cường giả Bản Nguyên cảnh đang điều khiển.
Lục Minh, Thu Nguyệt, Vạn Thần và những người khác bay về phía hắc sắc liên hoa của Phi Hoàng, đáp xuống một cánh sen trong đó.
Đài sen này vô cùng khổng lồ, mỗi một cánh hoa tựa như một khối đại lục.
Rất nhanh, trên pháp bảo của bảy vị cường giả Bản Nguyên cảnh đã đứng đầy người.
"Lên!"
Phi Hoàng khẽ quát một tiếng, hắc sắc liên hoa khẽ rung lên, ngay khoảnh khắc tiếp theo đã biến mất tại chỗ, xuyên qua hư không, bay về phía vũ trụ Hồng Hoang.
Tốc độ của cường giả Bản Nguyên cảnh thực sự quá nhanh, nhanh đến mức không cách nào hình dung. Nào là Đại Na Di Thuật, Thuấn Di, hay Truyền Tống Trận... ở trước mặt tốc độ của bậc tồn tại này, tất cả đều không đáng nhắc tới.
Bọn họ phá toái hư không mà đi, chẳng bao lâu sau đã xuyên qua nơi giao giới giữa vũ trụ phế tích và vũ trụ Hồng Hoang, tiến vào vũ trụ Hồng Hoang.
Vút! Từng dải tinh hà lướt qua, chẳng mấy chốc đã đến Khô Vinh tinh vực, lúc này, bọn họ mới giảm tốc độ lại.
"Nhìn kìa, đó chẳng lẽ là Thái Thượng tiên thành?"
Bỗng có người kinh hô.
Thật ra không cần phải nhắc nhở, những người khác cũng đã nhìn thấy.
Phía trước, ở một khoảng cách không thể đo đếm, lơ lửng một tòa thành trì vĩ đại. Thành trì tỏa ra hào quang mông lung, mang một cảm giác thần thánh.
Từ xa đã có thể thấy thành trì khổng lồ đến mức nào, một vài ngôi sao ở bên cạnh nó trông cũng trở nên vô cùng nhỏ bé.
"Kẻ phản nghịch, cũng mưu toan nhúng chàm Thái Thượng tiên thành, đáng giết!"
Đúng lúc này, trong tinh không truyền ra một tiếng quát lạnh, khiến toàn bộ tinh không rung chuyển kịch liệt, mấy hằng tinh xung quanh trực tiếp lụi tàn.
Xoẹt!
Không gian rách toạc, một cây trường thương màu vàng óng đâm ra, nhắm thẳng vào đám người Lục Minh.
Trường thương to lớn vô biên, riêng mũi thương đã lớn tựa một ngôi sao, còn chiều dài lại càng không thể đo đếm.
Nơi trường thương lướt qua, vạn vật đều hóa thành hư vô, biến thành hỗn độn.
Khủng bố, vô cùng khủng bố!
Cây trường thương này mang đến cho người ta một cảm giác kinh hoàng tột độ.
"Đây là... cường giả Bản Nguyên cảnh!"
Đồng tử Lục Minh co rụt lại.
Tính ra, Lục Minh đã hai lần chứng kiến cường giả Bản Nguyên cảnh giao phong.
Lần thứ nhất, là Phi Hoàng thôi động Chủ Thần chi tâm, đại chiến với một vị Thiên Tôn lớn tuổi của Mộng Huyễn Thiên Cung.
Lần thứ hai, là ở thiên lao Thiên Cung, Đệ Tam Ma Kiếm đại chiến với một vị Thiên Tôn của Thiên Cung.
Vì vậy, hắn vừa cảm nhận được luồng khí tức kinh khủng này, liền biết kẻ ra tay chính là một cường giả Bản Nguyên cảnh.
Bởi vì chỉ có cường giả Bản Nguyên cảnh mới có thể phát ra loại khí tức kinh thiên động địa này.
Phi Hoàng vẫn không động, cũng không ra tay.
Bên cạnh, Đệ Tam Ma Kiếm khẽ quát một tiếng, toàn thân toả ra khí tức phách tuyệt thiên hạ, một đạo kiếm quang phóng lên trời, phá vào vũ trụ tinh không mênh mông, sau đó chém tới.
Kiếm quang cuồn cuộn, không hề nhỏ hơn trường thương màu vàng óng.
Hai đạo công kích va vào nhau, phát ra một tiếng "Keng", sau đó trường thương màu vàng óng nhanh chóng rụt trở về.
Không hề có chấn động hủy thiên diệt địa nào sinh ra, rõ ràng là lực lượng của hai bên đều được cô đọng đến cực hạn, mang cảm giác trở về bản chất. Sau một chiêu va chạm, không có chút lực lượng nào khuếch tán ra ngoài.
Mặt khác, bọn họ giao thủ cũng có phần khắc chế.
Bởi vì, cường giả Bản Nguyên cảnh thực sự quá đáng sợ, nếu toàn lực ra tay, có thể hủy diệt từng tinh hà một, đó sẽ là một trận đại chiến hủy thiên diệt địa, cũng là một đại tai nạn, tạo thành vô tận sát kiếp.
Cho nên, trừ phi là sinh tử chém giết, trong tình huống bình thường, đại chiến giữa các cường giả Bản Nguyên cảnh đều sẽ có sự kiềm chế.
Trừ phi là ở trong một hoàn cảnh đặc thù.
Như lần trước ở thiên lao Thiên Cung, hoặc ở vũ trụ phế tích, hay ở một vài tinh vực hoang vu nào đó.
Xoẹt!
Không gian nứt ra, một bóng người xuất hiện giữa tinh không.
Đây là một người thuộc Thiên Nhân tộc, một Thiên Nhân tộc phi thường trẻ tuổi, trông chừng ba mươi tuổi, oai hùng anh phát, dáng người khôi ngô, mặc một bộ chiến giáp màu vàng kim, tay cầm trường thương màu vàng óng, khí thế kinh thiên động địa.
Đương nhiên, tuổi tác không thể nhìn bề ngoài, người này đã là Bản Nguyên cảnh, tuổi tác đương nhiên không hề nhỏ.
Nhưng, tuổi của người này cũng tuyệt đối không quá lớn, so với hai vị Thiên Tôn Thiên Cung mà Lục Minh từng thấy lần trước, chắc chắn nhỏ hơn rất nhiều.
Trường thương trong tay hắn chỉ về phía Đệ Tam Ma Kiếm, lạnh lùng nói: "Đệ Tam Ma Kiếm, bại tướng dưới tay, lần này thế mà lại để ngươi trốn thoát được. Cũng tốt, năm đó ta có thể trấn áp ngươi một lần, thì cũng có thể trấn áp ngươi lần thứ hai!"
"Gia Luật Thần Thương, năm đó nếu không phải đám lão bất tử Thiên Nhân tộc các ngươi ngấm ngầm đánh lén, ngươi có thể trấn áp được ta sao? Hôm nay ta sẽ xem thử, ngươi là cái thá gì?"
Đệ Tam Ma Kiếm lạnh lùng đáp, vung tay lên, thanh hắc sắc ma kiếm kia bay về phía Phi Hoàng, những người trên đó đều tiến vào hắc sắc liên hoa của Phi Hoàng.
Còn Đệ Tam Ma Kiếm thì cất bước đi ra, mỗi một bước chân, dưới gót đều hiện lên một thanh ma kiếm, mỗi một bước đều vượt qua ngàn tỉ dặm.
"Kiếm rít, giết!"
Đệ Tam Ma Kiếm thét dài một tiếng, há miệng phun ra một dòng hắc giang.
Dòng sông này, rõ ràng là do vô số đạo ma kiếm hội tụ mà thành, lao về phía Gia Luật Thần Thương.
Rất rõ ràng, Đệ Tam Ma Kiếm đã mạnh hơn so với lúc vừa mới thoát khốn, hiển nhiên mấy năm nay, trạng thái của hắn đã hồi phục đến đỉnh phong.
"Hừ, năm đó có thể trấn áp ngươi, hiện tại vẫn có thể!"
Gia Luật Thần Thương quát lạnh, trường thương màu vàng óng chấn động, hóa thành vô số mũi thương rực rỡ, đâm về phía Đệ Tam Ma Kiếm.
Keng! Keng!
Hai người liên tục giao phong mấy chiêu, bất phân thắng bại.
Thân hình hai người vừa lùi lại, lại chiến vào nhau.
Tốc độ của bọn họ thực sự quá nhanh, chỉ trong một hơi thở đã giao phong hơn trăm lần, vẫn không phân ra thắng bại.
"Gia Luật Thần Thương, đây chính là thực lực của ngươi sao? Hơn mười hằng tinh kỷ không gặp, ngươi không có một chút tiến bộ nào cả, vậy mà ta lại bị các ngươi phong ấn hơn mười hằng tinh kỷ, ha ha ha!"
Giữa trận đại chiến, Đệ Tam Ma Kiếm cất tiếng cười to, trong tiếng cười tràn đầy ý trào phúng.
"Tự tìm cái chết!"
Gia Luật Thần Thương gầm thét, thế công càng thêm cuồng bạo, muốn mau chóng trấn áp Đệ Tam Ma Kiếm.
Lời của Đệ Tam Ma Kiếm như kim châm vào lòng hắn.
Quả thật, Đệ Tam Ma Kiếm đã bị Thiên Cung trấn áp nhiều năm như vậy, trong thời gian bị trấn áp, căn bản không thể tu luyện.
Mà hắn lại tu luyện nhiều hơn Đệ Tam Ma Kiếm hơn mười hằng tinh kỷ, hiện tại lại không thể bắt được Đệ Tam Ma Kiếm, điều này há chẳng phải chứng minh, hắn căn bản không bằng Đệ Tam Ma Kiếm sao?
Hắn không thể chấp nhận được.
Hai người điên cuồng chém giết, xé rách hư không, chiến vào nơi sâu trong không gian tăm tối.
"Chúng ta đi trước!"
Phi Hoàng nói.
Sau đó cùng các cao thủ khác tiếp tục bay về phía Thái Thượng tiên thành.
"Chúng ta có nên ra tay ngăn bọn họ lại không?"
Bên trong Thái Thượng tiên thành, mấy vị Thiên Tôn của Thiên Cung đang thương lượng.
"Vô dụng, lần này phe phản nghịch đến mấy kẻ cực kỳ khó chơi, cao thủ của chúng ta đã bị vũ trụ phế tích và ám vũ trụ kìm chân rồi. Chỉ bằng mấy người chúng ta, cho dù ra tay cũng không cản được bọn họ!"
Một vị Thiên Tôn khác nói.
"Chẳng lẽ cứ như vậy để bọn chúng đưa người tiến vào Thái Thượng tiên thành?"
Một vị Thiên Tôn tính tình nóng nảy hừ lạnh, vô cùng khó chịu...