Lục Minh có thể xác định, pho tượng này điêu khắc chính là Thiên Nhân tộc.
"Chẳng lẽ, vị thần mà Hải Tông nói tới chính là Thiên Nhân tộc?"
Lục Minh thầm kinh ngạc.
Điều này rất có khả năng.
Viêm tộc được thai nghén và sinh ra trên phiến đại lục này.
Mà vũ trụ phế tích trước kia quy tắc áo nghĩa hỗn loạn, cũng chỉ gần đây trong khoảng hơn mười hằng tinh niên, quy tắc áo nghĩa mới trở nên có trật tự hơn một chút, một vài nơi mới có thể dựng dục nên một số tộc đàn.
Nói cách khác, lịch sử của Viêm tộc tối đa cũng chỉ hơn mười hằng tinh niên.
Hơn mười hằng tinh niên, tu hành từ con số không, chậm rãi tìm tòi, căn bản không thể mạnh đến đâu được.
Ước chừng người mạnh nhất của Viêm tộc, tu vi cũng sẽ không cao đến đâu.
Thôn trang này, Lục Minh cảm ứng một phen, người có tu vi cao nhất cũng chỉ mới Hư Thần cảnh.
Mà Thiên Nhân tộc, nếu giáng lâm lên phiến đại lục này, tu vi thấp nhất e rằng cũng là Thần Đế cửu trọng, hoặc chính là Thần Chủ cảnh, trong mắt người của Viêm tộc, quả thật không khác gì thần linh.
Cao thủ Thiên Nhân tộc chỉ cần thể hiện một chút bản lĩnh thì việc được Viêm tộc tôn thờ cũng là chuyện rất bình thường.
"Được rồi, thời gian đã đến, bắt đầu cầu nguyện!"
Bên dưới pho tượng, có một lão giả, lão cung kính nói với pho tượng một tiếng, sau đó quỳ xuống trước pho tượng, thành kính lạy ba lạy.
Những người khác trong sân cũng đều làm như thế, bao gồm cả Hải Tông, đều thành kính cúi lạy, bắt đầu cầu nguyện.
Lục Minh tự nhiên không làm vậy, hắn sao có thể quỳ lạy pho tượng của Thiên Nhân tộc?
Hắn đứng tại chỗ, yên lặng quan sát.
Dân làng nơi đây đều đang toàn tâm cầu nguyện, cho nên không ai phát hiện Lục Minh vẫn còn đứng.
Một lát sau, Lục Minh phát hiện một cảnh tượng khiến hắn kinh ngạc.
Hắn nhận ra, khi những thôn dân này bắt đầu cầu nguyện, dường như đã sinh ra một sự cộng hưởng nào đó với pho tượng. Lục Minh vận chuyển cấm kỵ chi lực vào hai mắt, có thể thấy rõ ràng, trên người những thôn dân này có những sợi tơ mỏng manh kết nối với pho tượng, dường như có thứ gì đó, men theo những sợi tơ này, không ngừng hội tụ vào pho tượng. Phía trên pho tượng hiện ra một lớp hào quang mông lung.
"Đây... chẳng lẽ là tín ngưỡng chi lực trong truyền thuyết? Thiên Nhân tộc lại đang thu thập tín ngưỡng chi lực?"
Lục Minh trong lòng chấn động.
Hắn từng đọc trong cổ tịch, vào thời kỳ sơ khai của Thiên Cung, có một loại phương pháp tu hành từng thịnh hành một thời.
Đó chính là tín ngưỡng chi lực tu hành pháp.
Rất nhiều cường giả đã đi khắp nơi thu thập tín đồ, thu thập tín ngưỡng chi lực.
Tín đồ của nhiều cường giả trải rộng khắp các sinh mệnh tinh cầu, thậm chí trải rộng khắp các tiểu thiên thế giới.
Bất quá, phương pháp tu hành bằng tín ngưỡng chi lực có tai hại rất lớn, giai đoạn đầu còn đỡ, càng tu luyện về sau càng khó khống chế, dễ bị phản phệ.
Dù sao, những tín ngưỡng chi lực này đến từ vô số sinh linh khác nhau, ẩn chứa những ý niệm khác nhau.
Khi đạt tới một trình độ nhất định, cho dù là cường giả cấp cao nhất cũng rất khó khống chế, bản thân sẽ bị ảnh hưởng, thậm chí sẽ bị tín ngưỡng chi lực phản phệ, nhẹ thì trọng thương, nặng thì vẫn lạc.
Cho nên dần dần, loại phương pháp tu hành này đã không còn ai tu luyện, gần như đã tuyệt tích.
Không ngờ, lại ở nơi này nhìn thấy Thiên Nhân tộc thu thập tín ngưỡng chi lực.
"Thiên Nhân tộc định làm gì? Dùng để tu luyện, hay dùng vào việc khác?"
Lục Minh nhíu mày suy tư.
Xung quanh hoàn toàn yên tĩnh, tất cả mọi người đều đang toàn tâm cầu nguyện.
Không đúng, có một người không hề toàn tâm cầu nguyện, đó chính là Hải Tông.
Lục Minh phát hiện, sợi tơ nối giữa Hải Tông và pho tượng vô cùng mờ nhạt, như có như không, phảng phất có thể tiêu tán bất cứ lúc nào.
"Gã Hải Tông này, miệng thì nói tín phụng thần linh, nhưng trên thực tế, trong lòng e rằng không nghĩ như vậy..."
Lục Minh khẽ mỉm cười.
Sợi tơ rất nhạt, chứng tỏ Hải Tông căn bản không hề toàn tâm toàn ý, mà chỉ đang diễn kịch mà thôi.
Lục Minh lẳng lặng quan sát, mãi cho đến ba giờ sau, buổi cầu nguyện mới kết thúc.
Bên dưới pho tượng, lão giả kia, cũng chính là thôn trưởng của thôn này, là người đầu tiên kết thúc cầu nguyện, mở mắt đứng dậy, hai tay vừa giơ lên, định tuyên bố buổi cầu nguyện kết thúc.
Sau đó, lão liền thấy Lục Minh đang đứng thẳng tắp ở đó, nhắm mắt dưỡng thần.
Thật ra, Lục Minh đang âm thầm hấp thu loại sương mù màu đen kia, hắn cũng không muốn lãng phí thời gian.
"Ngươi... Ngươi lại dám không cầu nguyện, to gan!"
Thôn trưởng chỉ vào Lục Minh gầm lên.
Tiếng gầm lớn này đã đánh thức tất cả mọi người, họ nhao nhao nhìn về phía Lục Minh.
"Cái gì, kẻ này thế mà không cầu nguyện, quả thực to gan lớn mật!"
"Đây là khinh nhờn thần linh, nhất định phải chịu sự trừng phạt!"
"Đề nghị đưa lên giàn hỏa thiêu sống!"
Rất nhiều thôn dân gầm thét.
Lục Minh lại dám không tuân theo thần linh, dám khinh nhờn thần linh, bọn họ sợ hãi, sợ thần linh nổi giận, không còn phù hộ bọn họ, thậm chí giáng xuống thần phạt. Vì vậy, bọn họ đem ngọn lửa giận hừng hực trút hết lên người Lục Minh.
"Người đâu, lôi kẻ này ra ngoài thiêu chết!"
Thôn trưởng rống to.
Lập tức có mấy gã đại hán hung hăng bước tới, muốn bắt lấy Lục Minh.
Ánh mắt Lục Minh lạnh đi.
Thôn trang này, kẻ mạnh nhất cũng chỉ mới Hư Thần cảnh, vậy mà cũng muốn giết hắn.
Coi như chính hắn không động thủ, chỉ cần Cầu Cầu cấp bậc Thần Đế cửu trọng ra tay, một chiêu là có thể hủy diệt thôn trang này.
"Chờ một chút, thôn trưởng, chờ một chút!"
Lúc này, Hải Tông kêu lớn, vội vàng chắn trước người Lục Minh.
"Hải Tông, ngươi muốn bao che cho hắn sao?"
Thôn trưởng lạnh lùng nói.
"Thôn trưởng, Thiên Vân không phải người trong thôn chúng ta!"
Hải Tông giải thích.
"Ta biết hắn không phải người trong thôn chúng ta, nhưng, cho dù không phải người trong thôn, chỉ cần bước vào thôn trang của chúng ta, đều phải cầu nguyện, đây là quy củ do thần linh định ra."
Thôn trưởng lạnh giọng nói.
"Thôn trưởng, quê hương của Thiên Vân rất hẻo lánh, nơi đó còn chưa được quang huy của thần linh bao phủ. Hơn nữa, thần linh cũng có quy định, trong tình huống đặc biệt có thể không cần cầu nguyện. Thiên Vân hắn đang bị trọng thương, lúc nào cũng cần chữa trị, nếu như cầu nguyện, ngược lại sẽ khiến thương thế càng thêm nặng. Điều này phù hợp với quy củ của thần linh, tin rằng thần linh sẽ không trách tội."
Hải Tông lớn tiếng giải thích.
Thôn trưởng và những thôn dân khác đều quan sát Lục Minh tỉ mỉ.
Trạng thái của Lục Minh trông quả thật rất tệ, vết thương trên người hắn mấy ngày nay tuy đã khá hơn một chút, nhưng cả người vẫn rất gầy gò, khí tức uể oải, đúng là một bộ dạng nguyên khí đại thương.
Thôn trưởng và mọi người trong lòng thầm thở phào một hơi.
Bị trọng thương thì không cần cầu nguyện, thần linh thật sự có quy định như vậy, tin rằng sẽ không trách tội.
"Được rồi, Hải Tông, ngươi dẫn hắn xuống đi. Lần sau thương thế chưa lành thì không cần tới, nhưng một khi thương thế đã khỏi, chỉ cần còn ở trong địa phận thôn ta, thì nhất định phải tới, nếu không, tội đáng chết!"
Thôn trưởng nghiêm nghị nói.
"Vâng, vâng vâng!"
Hải Tông liên tục gật đầu, sau đó nháy mắt với Lục Minh, rồi dẫn hắn cùng rời khỏi nơi này.
Đi xa rồi, Hải Tông mới thở phào một hơi, nói: "Vừa rồi nguy hiểm thật, may mà ngươi vẫn còn bị thương, nếu không thì phiền phức to."
Lục Minh cười một tiếng, cũng không để tâm, hỏi: "Các ngươi cầu nguyện như vậy bao lâu rồi, những nơi khác cũng cầu nguyện như vậy sao?"
"Lâu lắm rồi, từ nhiều thế hệ trước đã truyền lại, tối thiểu cũng phải mấy vạn năm rồi."
"Theo ta được biết, phàm là những nơi được quang huy của thần linh bao phủ, đều phải cầu nguyện."
Hải Tông nói.
Lục Minh trong lòng yên lặng gật đầu, Thiên Nhân tộc khai quật ra khu vực Thiên Tinh, cũng vào khoảng mấy vạn năm trước...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn