Nguyên cấp thần binh tả xung hữu đột, muốn phá vòng vây, nhưng cấm kỵ chi lực của Lục Minh bộc phát, bàn tay hắn đột nhiên siết lại, trực tiếp khống chế thanh thần binh kia rồi thu vào Hồng Hoang giới.
Cùng lúc đó, Tạ Niệm Khanh, Cốt Ma, Cầu Cầu, Sư và một vị tối cường ma chủ của phe Ác ma cũng lần lượt khống chế được một kiện nguyên cấp thần binh rồi thu lấy.
Thấy cảnh này, người của Thiên Nhân tộc đỏ ngầu cả mắt, trong lòng vừa ao ước vừa đố kỵ. Đó là sáu kiện nguyên cấp thần binh, chỉ trong chớp mắt đã rơi vào tay Diệt Thiên quân, bảo sao chúng không tức giận cho được.
Thế nên, chúng liều mạng lao tới.
"Giao nguyên cấp thần binh ra đây!"
Tuyệt Diệt thiên quân, Bách Chiến thiên quân và những kẻ khác gầm lên, mang theo hai tôn cấm kỵ khôi lỗi cùng bốn tôn nguyên thủy khôi lỗi, thẳng hướng đám người Lục Minh, triển khai sát phạt đáng sợ.
"Cút!"
Lục Minh thét dài, trong nháy mắt đã thúc giục Chiến Tự Quyết tăng chín lần chiến lực, đẩy sức mạnh lên đến cực hạn. Chiến Thần thương quét ngang, cùng Tuyệt Diệt thiên quân đối đầu một chiêu, một tiếng nổ vang trời dậy lên, cả hai đồng thời lùi lại.
Tuy nhiên, Tuyệt Diệt thiên quân có chút chột dạ, vừa nghĩ đến lần trước Lục Minh liên sát ba vị cường giả cấp bậc tối cường thiên quân, lòng hắn đã thấy lành lạnh, nào dám tiếp tục đại chiến với Lục Minh, bèn hét lớn một tiếng: "Hai người các ngươi, cùng lên đối phó hắn!"
Hai cấm kỵ khôi lỗi kia liền liên thủ tấn công Lục Minh.
Một kẻ dùng chiến mâu, một kẻ dùng trường kiếm, từ hai hướng khác nhau đánh tới Lục Minh, thế công điên cuồng, hư không không ngừng vỡ nát, cấm kỵ chi lực gào thét.
Lục Minh không dám khinh suất, ngưng thần ứng đối, Chiến Thần thương chấn động, liên tiếp đâm ra hai thương, chặn đứng đòn tấn công của hai tôn cấm kỵ khôi lỗi.
Nhưng bản thân Lục Minh cũng rung lên bần bật, bị luồng sức mạnh kinh hoàng đánh cho liên tục lùi lại.
"Sức mạnh thật đáng sợ, là cấm kỵ chi lực thuần túy chân chính."
Lục Minh thầm nghĩ.
Hai tôn cấm kỵ khôi lỗi này là cấm kỵ chi thể hàng thật giá thật, nắm giữ cấm kỵ chi lực thuần túy, sức mạnh vô cùng kinh người.
Lục Minh cảm nhận được, nếu chỉ xét về sức mạnh đơn thuần, hai tôn cấm kỵ khôi lỗi này còn trên cả một vị tối cường thiên quân bình thường.
Chỉ là cách chúng vận dụng có vẻ hơi cứng nhắc, không đủ linh hoạt, đồng thời ý thức chiến đấu khi tấn công cũng không mạnh.
Dù sao, chúng đã không còn linh thức của bản thân, bị luyện chế thành khôi lỗi.
Nếu chúng vẫn là người bình thường, e rằng chiến lực không hề thua kém Cố Trường Phong.
Lục Minh thầm thở dài, đây tuyệt đối là hai vị thiên kiêu kinh tài tuyệt diễm, ở thời đại của riêng mình chắc chắn là những nhân vật kinh động một thời, đáng tiếc lại rơi vào kết cục này.
Đồng thời, hắn cũng âm thầm tự nhủ, tuyệt đối không thể để bản thân rơi vào kết cục như vậy.
Hai tiếng gầm nhẹ vang lên, hai cấm kỵ khôi lỗi lại lao về phía Lục Minh.
Nhưng lần này, Lục Minh không có ý định đối đầu trực diện với chúng, mà áp dụng phương thức du đấu.
Luận về sức mạnh, hai cấm kỵ khôi lỗi quả thực trên cả tối cường thiên quân thông thường, nhưng ý thức chiến đấu của chúng rất kém, hành động tương đối cứng nhắc, cho nên tổng hợp chiến lực cũng chỉ tương đương một vị tối cường thiên quân mà thôi.
Thân hình Lục Minh lóe lên, hóa thành từng đạo tàn ảnh, vây quanh hai tôn cấm kỵ khôi lỗi, đâm ra từng đạo thương mang, dây dưa chiến đấu.
Trong nhất thời, hai tôn cấm kỵ khôi lỗi cũng không làm gì được Lục Minh.
"Nếu ở cùng cảnh giới, cấm kỵ chi lực của chúng hẳn không mạnh bằng ta."
Vừa đại chiến, Lục Minh vừa suy ngẫm, so sánh cấm kỵ chi lực của đối phương với của chính mình.
Lục Minh tự tin, nếu tu vi của hắn đạt tới Thần Chủ đỉnh phong, cấm kỵ chi lực của hắn tuyệt đối sẽ vượt trên hai tôn cấm kỵ khôi lỗi này.
Nếu tu luyện được 3000 loại đại cổ bí thuật, cấm kỵ chi lực của hắn sẽ còn mạnh hơn nữa.
Hiển nhiên, bất kể là hai tôn cấm kỵ khôi lỗi này hay là Cố Trường Phong, số lượng bí thuật dung nhập vào tế bào của họ đều thua xa Lục Minh.
Điều này cũng bình thường, dù sao Lục Minh đang nắm trong tay Đại Cổ thần thạch, có thể không ngừng lĩnh hội bí thuật, những người khác làm gì có được thủ đoạn như vậy.
Ở một bên khác, Sư, Tạ Niệm Khanh, Cốt Ma và những người khác cũng đã giao phong với cường giả Thiên Nhân tộc.
"Lại vì mấy món nguyên cấp thần binh mà chém giết, quả nhiên là đám tàn dân của một vùng phế tích."
Trong số các sinh linh cấm địa của Nguyên Cực thần sơn, gã thanh niên áo tím cười nhạo, ánh mắt tràn đầy vẻ khinh thường.
Sự chú ý của bọn chúng đặt nhiều hơn vào Hồng Hoang tinh cùng các loại thiên tài địa bảo khác, đối với nguyên cấp thần binh dường như không có hứng thú quá lớn.
Trận chiến giữa Diệt Thiên quân, Ác ma và Thiên Nhân tộc cũng không kéo dài quá lâu, rất nhanh đã tách ra.
Song phương cùng nhau lui lại, sau đó giằng co với nhau, không tiếp tục giao chiến.
Bọn họ đều có điều kiêng kỵ trong lòng.
Dù sao, sinh linh cấm địa của Nguyên Cực thần sơn và Âm Khanh ma sơn vẫn đang ở cách đó không xa. Nếu hai phe bọn họ xung đột leo thang, chỉ có thể làm lợi cho đám sinh linh cấm địa kia. Nếu chúng đột nhiên ra tay trong lúc họ đại chiến, tất cả đều sẽ toi mạng.
Các cường giả Thiên Nhân tộc như Da Cầu Tiên, Tuyệt Diệt thiên quân, Bách Chiến thiên quân đều phóng ánh mắt lạnh lẽo về phía đám người Lục Minh, hận không thể xé xác họ ra làm tám mảnh.
Chỉ có Da Bất Hủ là sắc mặt vẫn bình tĩnh, đôi mắt sâu thẳm như vực sâu không lường được, lạnh lùng nói một tiếng: "Lui!"
Lập tức, Thiên Nhân tộc lui về nơi xa, một trận giao phong ngắn ngủi kết thúc.
Lúc này, từ bên trong những khe nứt kia đã không còn bảo vật bay ra nữa.
Bảo vật bay ra từ những khe nứt đó là theo từng đợt, cách một khoảng thời gian sẽ bay ra một lần, hơn nữa không có bất kỳ quy luật nào, thời gian cách nhau cũng không cố định, số lượng bảo vật bay ra cũng là ngẫu nhiên.
Có đôi khi, chỉ có vài khối Hồng Hoang tinh bay ra, có khi thậm chí chỉ bay ra một ít đá vụn vô dụng. Tình huống lập tức bay ra nhiều bảo vật như vừa rồi tương đối hiếm thấy.
Bốn phương thế lực lại tiếp tục chờ đợi.
Trong nháy mắt, nửa tháng đã trôi qua.
Bên trong những khe nứt thường xuyên phát ra tiếng nổ vang dữ dội, nhưng vẫn không có bảo vật nào bay ra.
Đúng lúc này, hư không xa xăm truyền đến tiếng oanh minh, một toán sinh linh khác giáng lâm.
Toán sinh linh này có tướng mạo kỳ lạ, trên mặt phủ đầy lân phiến, giống như người cá trong truyền thuyết.
Chúng cưỡi trên lưng từng con cá chuồn khổng lồ, cấp tốc bay tới, toàn thân tràn ngập khí tức đáng sợ.
Loại khí tức này chí âm chí hàn, có chút tương tự với Âm Sát tộc của Âm Khanh ma sơn.
Sinh linh cấm địa Thương Minh hải.
Không cần phải nói, tất cả mọi người đều đoán được lai lịch của toán sinh linh này.
Chúng đến từ một cấm địa đáng sợ khác, Thương Minh hải, tự xưng là Thương Minh tộc.
Thực ra, sinh linh của Nguyên Cực thần sơn cũng là một chủng tộc đặc thù, tên là Nguyên Quang tộc.
Người của Thương Minh tộc dừng lại ở một hướng khác trong vùng hư không này, giữ một khoảng cách với mọi người.
Ngay sau đó, ở một hướng khác, lại truyền đến tiếng thú gào.
Từng đàn cự thú kéo theo mấy chục cỗ chiến xa, rầm rộ kéo đến.
Người của Á Tiên tộc đã tới.
Đến đây, sáu thế lực mạnh nhất tạm thời trên bề mặt vũ trụ đều đã giáng lâm nơi này.
Sinh linh của ba đại cấm địa: Nguyên Quang tộc, Âm Sát tộc, Thương Minh tộc.
Thiên Nhân tộc suất lĩnh Thiên Cung, Á Tiên tộc, cùng với liên minh của Diệt Thiên quân và Ác ma.
Sáu đại thế lực, mỗi bên chiếm cứ một phương vị, giằng co với nhau...
✿ Dịch truyện bằng trái tim ✿ Thiên Lôi Trúc đồng hành cùng bạn