Thánh Diệu và Thánh Vô Song cũng trợn mắt há hốc mồm.
"Tên khốn này, quá kinh khủng! Mới bao lâu chứ? Vậy mà đã đạt tới bước này rồi, đáng chết, đáng chết a!"
Thánh Diệu gào thét trong lòng.
Còn Thánh Vô Song, hai mắt gần như muốn nổ tung, ánh lên vẻ hoảng sợ.
"Vừa rồi Thánh Xuyên chưa dùng toàn lực, Lục Minh không thể nào là đối thủ của hắn!"
Thánh Diệu hít sâu một hơi, lạnh lùng nói.
Nghe vậy, rất nhiều người đều gật đầu.
Thánh Xuyên vừa rồi có lẽ chỉ là thăm dò mà thôi, còn Lục Minh, tám chín phần đã dùng toàn lực rồi.
"Lục Minh, vừa rồi ta mới dùng năm thành lực lượng mà thôi. Bây giờ, xem chiêu!"
"Thiên Sơn Trấn Thiên Quyền!"
Thánh Xuyên rống to, huyết mạch bộc phát, không còn nghi ngờ gì nữa, cũng là Vương cấp Lục Cực huyết mạch. Cùng lúc đó, hắn liên tục tung ra hai quyền.
Oanh! Oanh! ...
Trời đất rung chuyển dữ dội, quyền ảnh mênh mông hóa thành từng ngọn núi cao chót vót.
Núi non trùng điệp, dường như thật sự có đến ngàn tòa.
"Trấn áp cho ta!"
Thánh Xuyên điên cuồng hét lên, những ngọn núi lớn trên bầu trời ầm ầm trấn áp về phía Lục Minh.
"Thiên cấp vũ kỹ, tiếc là tu luyện chưa tới nơi tới chốn. Ta nên dùng mấy thành lực lượng đây? Một thành, hay là nửa thành?"
Lục Minh có chút đắn đo.
Trong lòng hắn đã có kế hoạch, muốn thả dây dài câu cá lớn, sợ rằng nếu bộc lộ thực lực quá mạnh sẽ dọa con cá lớn này chạy mất.
"Thôi được, trước tiên cứ dùng một thành lực lượng vậy!"
Ông!
Lục Minh cầm trường thương trong tay, một thương đâm thẳng tới.
"A, phá cho ta, phá a!"
Lục Minh cố ý gào lên khản cổ.
Rõ ràng chỉ dùng một thành lực lượng, nhưng hắn lại cố diễn ra bộ dạng như đã dùng đến mười hai thành công lực, mặt mày tím tái, gân xanh nổi lên, gào thét đến khản cổ.
Oanh!
Một ngọn núi bị Lục Minh đánh tan.
Nhưng, ngọn núi thứ hai lại ầm ầm hạ xuống.
Lục Minh lại đâm ra một thương, ngọn núi tiếp tục sụp đổ.
"Ha ha ha, Lục Minh, ta xem ngươi phá được bao nhiêu tòa?"
Thánh Xuyên cười lớn, hai đấm không ngừng oanh kích, những ngọn núi lớn trên bầu trời liên tục trấn áp xuống.
Lục Minh cầm trường thương, mũi thương phóng lên trời, hóa dài ngàn mét, không ngừng đánh tan những ngọn núi kia.
Oanh! Oanh! ...
Trong thiên địa, tiếng nổ vang không dứt. Cũng may, Thần Vệ chiến đài đủ rộng lớn, dài rộng đến mười dặm, đủ cho bọn họ đại chiến.
Rất nhanh, hơn mười chiêu đã qua, Lục Minh liên tục phá nát mấy chục ngọn núi lớn, sau đó nhanh chóng lao về phía Thánh Xuyên.
Phanh! Phanh! ...
Mỗi bước chân của Lục Minh đạp trên chiến đài đều khiến nó phát ra tiếng oanh minh.
Xì xì...
Trong tay Lục Minh, lôi đình lấp lánh, sức mạnh Lôi Điện cường đại bộc phát.
"Tiểu Thành Vương Giả, tên khốn Lục Minh này vậy mà đã đạt tới cảnh giới Tiểu Thành Vương Giả rồi, chiến lực mạnh đến mức có thể đại chiến với Thánh Xuyên. Không thể giữ lại, tên khốn này, không thể giữ lại."
Thánh Diệu điên cuồng gào thét trong lòng.
Hắn cảm ứng rất rõ ràng, tu vi của Lục Minh đang ở Võ Vương Tứ Trọng sơ kỳ.
Điều này khiến hắn kinh hãi tột độ.
"Lôi Đình Vạn Quân!"
Trên chiến đài, Lục Minh rống to.
Một thương đâm ra, bầu trời tràn ngập lôi đình, từng ngọn núi lớn bị đánh cho nổ tung.
Chiêu này căn bản không phải vũ kỹ gì, là do Lục Minh gào bừa ra.
Không còn cách nào khác, nếu hắn thi triển vũ kỹ như Long Thần Tam Tuyệt, e rằng sẽ đánh chết Thánh Xuyên trong nháy mắt.
Chỉ có thể tùy ý tung ra một chiêu, rồi gọi cho nó một cái tên thật kêu.
"Mẹ nó, giả vờ yếu đúng là không dễ dàng gì."
Lục Minh thầm cảm thán.
Nhưng, Thánh Xuyên đã kinh hãi hít một hơi khí lạnh, hét lớn một tiếng, toàn thân phủ đầy những tảng đá màu đen để ngăn cản công kích của lôi đình.
Xì xì...
Lôi đình quét qua, những tảng đá không ngừng vỡ nát.
"Cái này... Sao có thể như vậy? Thánh Xuyên vậy mà bắt đầu rơi vào thế hạ phong rồi?"
"Oa, tên nhóc kia mạnh như vậy sao?"
"Chẳng lẽ Thánh Xuyên sắp thua?"
Xung quanh lại vang lên một trận bàn tán kịch liệt.
"Đáng chết, đáng chết!"
Thánh Xuyên gào thét liên tục, dốc hết toàn lực đại chiến với Lục Minh.
Thế nhưng, Thánh Xuyên đã rơi vào thế hạ phong, dần dần bị Lục Minh áp chế.
Hai người lại đại chiến hơn mười chiêu, Thánh Xuyên bị Lục Minh một thương quất trúng, kêu lên một tiếng thảm thiết, thân thể bay xa tít tắp rồi rơi mạnh xuống đất, miệng phun đầy máu tươi.
Vù!
Lục Minh xông tới, một chân đạp lên mặt Thánh Xuyên, đạp chặt hắn trên chiến đài.
A a a!
Thánh Xuyên điên cuồng giãy giụa, gào thét, muốn thoát ra, nhưng bị Lục Minh đạp chặt, căn bản không tài nào thoát ra được.
Hắn thực sự sắp phát điên rồi.
Xong rồi, Thánh Xuyên biết mình xong rồi, bị Lục Minh đạp lên mặt trước bàn dân thiên hạ, từ nay về sau, hắn ở Thánh gia sẽ không ngẩng đầu lên được nữa.
Tiền đồ của hắn, cũng bị hủy hoại.
"Lục Minh, Lục Minh, ta muốn giết ngươi, ta muốn giết ngươi a!"
Thánh Xuyên điên cuồng rống to.
Bốp!
Đáp lại hắn là một cái tát của Lục Minh.
Một cái tát thẳng vào mặt Thánh Xuyên, khiến tiếng kêu của Thánh Xuyên im bặt, vẻ mặt ngơ ngác.
"Lớn mật, tên khốn, ngươi dám đánh vào mặt anh kiệt Thánh gia ta, muốn chết sao, còn không mau nhấc cái chân thối của ngươi ra!"
"Ta muốn ngươi chết không có chỗ chôn!"
Xung quanh, đám thanh niên Thánh gia đồng loạt gầm lên.
Mà Thánh Diệu, càng tức giận đến mức hai mắt tóe lửa.
"Kêu gào cái gì? Một lũ súc sinh! Đây là Thần Vệ chiến đài, ta không giết hắn đã là may mắn lắm rồi, đạp hắn một cái thì đã sao?"
Lục Minh liếc nhìn xung quanh, lớn tiếng quát mắng, ra vẻ kiêu ngạo ngút trời.
Điều này khiến đám thanh niên Thánh gia xung quanh tức đến gần thổ huyết.
"A, các ngươi đừng cản ta, ta muốn giết hắn."
Có thanh niên Thánh gia gào thét.
Lục Minh không thèm để ý đến bọn họ, quay lại nhìn Thánh Xuyên, nói: "Bây giờ, ngươi đã thua, mau giao 20 viên Áo Nghĩa Tinh Thạch thuộc tính Phong ra đây!"
"Tên khốn, ngươi còn muốn Áo Nghĩa Tinh Thạch? Ngươi nằm mơ đi."
Thánh Xuyên gào thét.
"Ngươi muốn chơi xấu? Mau giao ra đây."
Lục Minh gầm lên.
"Ta không giao đấy, ngươi làm gì được ta? Còn muốn Áo Nghĩa Tinh Thạch, nằm mơ đi."
Thánh Xuyên cười lớn.
"Ngươi... ngươi..."
Lục Minh chỉ vào Thánh Xuyên, nghiến răng nghiến lợi.
"Ha ha ha..."
Thấy bộ dạng của Lục Minh, Thánh Xuyên cười khoái trá, nhưng ngay sau đó, hắn không cười nổi nữa.
Chỉ thấy Lục Minh từ từ cúi xuống, tháo chiếc Trữ Vật Giới Chỉ trên ngón tay Thánh Xuyên.
"Ngươi... ngươi muốn làm gì? Trả Trữ Vật Giới Chỉ lại cho ta."
Thánh Xuyên kêu thảm.
"Trả lại ngươi? Ta chỉ lấy lại tiền cược mà ta đã thắng thôi."
Lục Minh cười nhạt.
"Trả lại cho ta a, 20 viên Áo Nghĩa Tinh Thạch, ta đưa cho ngươi, ta đưa cho ngươi a."
Thánh Xuyên kêu to, chiếc Trữ Vật Giới Chỉ này chính là toàn bộ gia tài của hắn.
"Bây giờ, đã muộn rồi."
Ngón tay Lục Minh lóe lên, thu Trữ Vật Giới Chỉ của Thánh Xuyên vào.
"Ngươi... ngươi chơi xấu, ngươi chơi xấu..."
Thánh Xuyên kêu to.
"Ta chơi xấu? Không phải ngươi chơi xấu trước sao? Được rồi, phế vật, cút xuống đi!"
Lục Minh đứng dậy, tung một cước, Thánh Xuyên kêu thảm một tiếng, cả người như một cái bao tải rách, bị Lục Minh một cước đá bay ra ngoài, trượt xa đến bảy tám dặm rồi mới rơi khỏi Thần Vệ chiến đài, tiếng kêu thảm thiết liên tục, vang vọng khắp nơi.
"Tiểu tạp chủng, ngươi thật to gan, muốn chết!"
"Giao Trữ Vật Giới Chỉ ra, quỳ xuống nhận lỗi, có thể tha cho ngươi một mạng!"
Xung quanh, đám thanh niên Thánh gia gào thét.