"Ta cứu ngươi ra ngoài, ngươi làm sủng vật của ta, thấy sao?"
Ngô Thiên thản nhiên cất lời, môi nở một nụ cười nhẹ.
Thế nhưng Viễn Cổ Cự Long lại chẳng cười nổi, nó ngưng thần nhìn Ngô Thiên một hồi lâu rồi chìm vào im lặng.
Hồi lâu sau, nó mới cất giọng giễu cợt:
"Nực cười!"
"Khoan hãy nói ta có ra được hay không, chỉ là một nhân loại quèn như ngươi, bản long một hơi là có thể thổi bay ngươi rồi. Làm sủng vật của ta ư, ngươi nghĩ mình có tư cách đó sao?"
"Ta thấy là có!"
Ngô Thiên thẳng thắn đáp, rồi cười lạnh nói: "Ngươi bây giờ chẳng qua chỉ là một kẻ thân tàn ma dại, bị xích trong địa lao này không biết bao nhiêu năm. Nếu không phải Bí Cảnh Tĩnh Lặng mở ra, di tích cổ đại được phát hiện, e là ngươi còn chẳng thấy được một bóng sinh linh nào."
"Trải qua vô số năm tăm tối và cô độc, ngươi sẽ đồng ý thôi!"
Thực ra, nếu Viễn Cổ Cự Long không đồng ý, Ngô Thiên cũng thật sự hết cách.
Muốn ký kết khế ước sủng vật thì phải giao tiếp bằng linh hồn.
Viễn Cổ Cự Long tuy bị xiềng xích trói buộc nhưng không phải là không có sức phản kháng, dù không chạy thoát được... thì ít nhất... nó cũng có thể chống lại linh hồn của Ngô Thiên!
Muốn ký khế ước với nó, không thể dùng vũ lực được, phải thương lượng đàng hoàng!
"Nhàm chán."
Viễn Cổ Cự Long cười khẩy một tiếng.
"Lời nói dối vụng về, dù là loài người các ngươi hay các chủng tộc khác, đều đã dùng chiêu này không biết bao nhiêu năm rồi."
"Ta cứ tiếp tục chờ là được. Vương quốc ngày xưa huy hoàng đến thế, chẳng phải cũng hóa thành phế tích dưới dòng chảy thời gian sao? Đế Vương Nhân Tộc khi xưa mạnh mẽ dường nào, chẳng phải cũng biến thành bộ xương khô theo năm tháng ư!"
"Thọ mệnh của ta là vô tận, sớm muộn gì cũng có thể thoát khốn, ngao du thế giới, không cần đến ngươi!"
Nó vô cùng cao ngạo, cái đầu rồng ngẩng cao lên.
Dù không thể tấn công Ngô Thiên, nó cũng nhất quyết không chịu cúi đầu.
Khí phách của loài rồng, quả nhiên không tầm thường!
Huống chi, đây cũng không phải là một con Cự Long đơn giản.
Trong một thế giới thiên về ma pháp, Viễn Cổ Cự Long tự nhiên là loài rồng phương Tây chứ không phải Thần Long phương Đông. Nó có thân hình đồ sộ, lưng mọc hai cánh, trên đầu là lớp vảy tựa như bảo thạch bảy màu.
Nói đúng hơn, nó trông như một pho tượng ngọc khổng lồ cao mấy trăm thước!
Sống động như thật!
Thế nhưng khi nó vừa mở miệng, thanh âm uy nghiêm tựa như đất trời thức tỉnh, khiến thần hồn người ta phải run rẩy.
Hơn nữa, dù đang trong trạng thái tàn tạ thế này, lực phòng ngự kinh khủng của con Cự Long này vẫn không phải là thứ mà Ngô Thiên hiện tại có thể phá vỡ.
Hắn cũng từng có ý định bào máu con Cự Long này.
Nhưng sau khi thử, hắn phát hiện "Xích Hư Không" đã chặn đứng mọi đòn tấn công năng lượng, nên đành từ bỏ.
Ngô Thiên trầm ngâm một lát rồi cười hỏi: "Ngươi không tin ta à?"
"Tâm của ngươi không hề thuần khiết!" Viễn Cổ Cự Long bình thản đáp.
Ngô Thiên ngược lại cũng không hề tức giận, vì hắn đúng thật không phải là người thuần khiết.
"Vậy thì, ngươi phụng nàng làm chủ, thế nào?"
Ngô Thiên kéo Alicia qua.
"Ngươi lấn rồng quá đáng! Ngươi!"
Viễn Cổ Cự Long gầm lên một tiếng.
Nó vừa định nổi giận mắng chửi, nhưng khi đột nhiên nhìn thấy Alicia, không hiểu sao vẻ mặt lại trở nên hoảng hốt.
Một lúc sau, nó nhìn chằm chằm hồi lâu rồi lên tiếng: "Ariana?"
"Tôi... Tôi tên là Alicia."
Alicia sợ hãi đáp lời.
Ngô Thiên không khỏi ngẩn người.
Ariana... Chẳng lẽ Alicia trông giống người tên Ariana đó sao?
"Ngươi... Ngươi là hậu duệ của nàng ấy à?"
Viễn Cổ Cự Long hỏi.
"Tôi không biết."
Alicia lắc đầu.
Cả cuộc đời này của nàng, ngoài Ngô Thiên ra, chẳng có gì đặc biệt cả.
Nghe vậy, Viễn Cổ Cự Long do dự một chút, rồi bất ngờ xuống nước:
"Được rồi, nhân loại. Nếu ngươi có thể giải cứu ta khỏi Xích Hư Không, ta sẽ đồng ý với ngươi, trở thành sủng vật của nàng!"
Đồng ý rồi!?
Ngô Thiên kinh ngạc, mười tám kịch bản ba hoa chích chòe đã chuẩn bị sẵn trong đầu lập tức phải nuốt ngược vào bụng.
Huyết mạch của Alicia rốt cuộc có quan hệ gì với con Cự Long này?
"Hừ, nhân loại, Xích Hư Không là Thần Vật năm xưa, ngay cả cường giả cấp Truyền Kỳ cũng không mở được, chỉ bằng ngươi ư? Đúng là ý nghĩ viển vông..."
Viễn Cổ Cự Long kiêu ngạo lại bắt đầu châm chọc.
Ngô Thiên làm như không nghe thấy, chỉ cười cười rồi nói: "Ngươi lập một khế ước miệng trước đi, lấy danh nghĩa của sự công chính và công bằng, dưới sự chứng giám của ngài ấy mà ký kết khế ước. Ta sẽ thả ngươi ra, và ngươi phải trở thành sủng vật của người đi theo ta!"
Viễn Cổ Cự Long vừa nghe, liền cười lạnh: "Tộc Cự Long chúng ta không bị khế ước của thần linh ràng buộc, ngươi không biết sao?"
"Không biết."
Ngô Thiên lắc đầu.
Loài rồng cũng có Long Thần của riêng mình, sao có thể không bị thần linh ràng buộc được, hắn nào có tin.
"Hừ!"
Viễn Cổ Cự Long chần chừ một chút, nhưng cuối cùng vẫn đọc lên nội dung khế ước.
Ngay sau đó, một cảm giác huyền diệu khó tả giáng xuống, khiến Viễn Cổ Cự Long kinh ngạc, vẻ mặt đầy khó hiểu.
Một luồng sức mạnh của vị thần linh bất tử đến từ nền văn minh pháp tắc đã xuyên qua vũ trụ, tựa như một đôi Con Mắt Pháp Tắc, can thiệp vào hiện trường.
"Vị thần linh này... lại có thần lực vĩ đại như vậy, vì sao ta chưa từng nghe nói qua?"
Viễn Cổ Cự Long chấn động trong lòng, không thể tin nổi.
Lúc này, Ngô Thiên cũng lấy ra Chìa Khóa Hư Không...