Virtus's Reader
Vạn Giới Chi Ta Có Thể Save Load Thời Gian

Chương 297: CHƯƠNG 214: UỐNG RƯỢU DƯỚI TRĂNG! NGỒI LUẬN BÀN ĐẠO PHÁP!

Đêm hội Nguyệt Đăng,

Những chiếc đèn Khổng Minh bay vút lên bầu trời sao, mang theo từng người một, tựa như muốn vượt qua tinh không, bay thẳng đến cung trăng!

Trên bầu trời của đại lục này,

Cũng có ánh trăng,

Bất kỳ ai ngẩng đầu nhìn lên, đều có thể thấy được vầng trăng sáng ngời và mỹ lệ tuyệt trần trong đêm!

Thần thánh, mỹ lệ!

"Vù...!"

Bỗng nhiên,

Một cơn cuồng phong ập đến,

Thổi bay vạt áo của mọi người.

Y phục bay phần phật.

Dương Y Y có chút căng thẳng, vội nắm lấy cánh tay Ngô Thiên,

Hắn nhẹ nhàng vỗ về tay nàng để trấn an.

"Chư vị, tiệc rượu Nguyệt Đăng!"

Lúc này,

Người trên tầng mây đứng dậy.

Chỉ một cử động nhẹ, người đó đã xuất hiện ngay giữa những chiếc đèn Khổng Minh, để tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy!

Mà giọng nói này, bất ngờ chính là giọng nam già nua ban nãy.

Chỉ là trông có chút kỳ quái,

Người này lại không phải là lão già tóc trắng như Ngô Thiên đã đoán, mà là một thanh niên mặc cổ phục học sĩ với mái tóc đen dài,

Tóc dài được buộc gọn sau lưng bằng một sợi dây đơn giản, khuôn mặt tuấn lãng, thần sắc bình tĩnh.

"Giống như thiếu niên tóc đen lúc trước, đây cũng là một lão quái vật!"

Đồng tử Ngô Thiên co rụt lại, hắn lập tức hiểu ra.

Trong nền văn minh pháp tắc, khi đẳng cấp của Chức Nghiệp Giả tăng lên, tuổi thọ tất nhiên cũng sẽ được kéo dài.

Thiên phú khác nhau, tuổi thọ được tăng thêm cũng khác nhau.

Ngô Thiên là thiên phú thần cấp, cho nên trước giờ chưa từng phải suy nghĩ đến vấn đề tuổi thọ.

Dù sao thì...

Đã bật hack mà còn lo về tuổi thọ thì đúng là noob quá rồi!

Lúc này,

Thanh niên mặc cổ phục cất giọng trang trọng: "Bắt đầu ngồi luận đạo!"

Tiệc rượu Nguyệt Đăng, ngồi luận đạo?

Ngô Thiên nhíu mày,

Hơi tiếc vì không được ăn thêm đồ ngon, nhưng xem sắc mặt của những người xung quanh, màn ngồi luận đạo này dường như cũng không hề đơn giản.

Hắn bình tĩnh lại, kéo Dương Y Y ngồi xuống một cách yên tĩnh.

Những người khác cũng đều làm như vậy,

Ngay cả Chu Bình An trông có vẻ hoạt bát ngang ngược lúc trước, cũng cùng thiếu niên gầy yếu kia an tĩnh ngồi trên đèn Khổng Minh.

"Nguyệt!"

Thanh niên tóc đen cất giọng già nua, mang theo một vẻ tang thương.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời,

Vung tay một cái,

Trong lòng bàn tay bỗng xuất hiện một bình rượu bằng đồng xanh!

"Cùng uống rượu dưới trăng, ngồi luận bàn đạo pháp, chư vị thấy thế nào?"

Dứt lời,

Đám đông đồng loạt lên tiếng,

"Hay!"

"Hay!"

"Hay!"

...

Thấy mọi người đều hưởng ứng như vậy, Ngô Thiên và Dương Y Y cũng hiểu ý, cất tiếng hưởng ứng.

Thanh niên mặc cổ phục mỉm cười, nâng chén mời trăng, rồi hơi nghiêng một cái.

Bên trong bình rượu bằng đồng xanh,

Lại chảy ra thứ ngọc dịch trong suốt, tỏa ra ánh sáng bảy màu dưới trăng, tất cả đều chảy vào miệng của thanh niên.

Hắn uống rượu ngắm trăng, trông vừa si mê vừa say đắm, nhất thời như quên hết tất cả.

"...",

Ngô Thiên nhìn cảnh này, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì.

Lúc này,

Thanh niên sững lại một chút, cười ngồi thẳng dậy, nói: "Ấy, suýt thì quên mất lần này là tiệc Lộc Minh."

Cái quái gì vậy?

Đúng là ma men có khác!

Ngô Thiên sa sầm mặt,

Lúc này,

Một thiếu niên tóc đỏ, toàn thân tỏa ra hơi thở hỏa diễm đang ngồi trên đèn Khổng Minh bỗng cười lớn, cất cao giọng nói: "Tể phụ Vong Trần, nhất cử nhất động của ngài đều mang thần thái tiên khí, khiến người ta ngưỡng mộ! Nếu có thể, chúng thần tử nguyện cả đêm ngắm tể phụ uống rượu!"

Vãi chưởng!?

Ngô Thiên và rất nhiều Thần Tử đều ngây người,

Hóa ra đám nịnh hót ở đâu cũng có à?

Liêm sỉ của Thần Tử đâu rồi hả?

Hả?

Bán sỉ hết rồi à?

"Ha ha ha!"

Thanh niên mặc cổ phục cười lớn, không để ý đến hắn, tiếp tục nói lời của mình,

"Tiệc Nguyệt Đăng, theo thông lệ sẽ là ngồi luận đạo. Chỉ là lần này tại hạ chưa chuẩn bị chủ đề, không biết chư vị có ý tưởng gì không?"

Nghe vậy,

Ánh mắt đám đông lóe lên.

Đột nhiên, một thiếu nữ áo xanh đứng dậy, lạnh lùng nói: "Tể phụ, nền văn minh Thẻ Sư nhiều lần xâm lược, lúc này nên dùng trọng binh để chế ngự!"

Lại có một thanh niên khác cười nhạt đứng dậy, nói: "Tể phụ, nền văn minh Tà Thần lại vừa ô nhiễm mười bảy vũ trụ, nên đuổi chúng đi, giết vài Cựu Thần để dằn mặt!"

Những người còn lại cũng nhao nhao lên tiếng,

"Tể phụ, tại hạ cho rằng nên mở rộng biên giới. Dưới trướng nền văn minh Thẻ Sư có một vũ trụ hoàng kim cách chúng ta khá gần, hay là đánh chiếm nó đi!"

"Tể phụ, kỳ thi sắp tới, hay là chúng ta thảo luận về Thần Lộ trong kỳ thi lần này đi!"

"Tể phụ, chúng thần tử không phục mệnh lệnh ba năm trước của Chúng Thần Điện! Thái Học từ xưa đến nay luôn là thánh địa của học giả, sao có thể nói bỏ là bỏ được?"

...

Thượng vàng hạ cám, chủ đề gì cũng có.

Ngô Thiên nghe mà chẳng hiểu gì,

Sau một hồi, hắn cũng lờ mờ hiểu ra được một chút.

Bây giờ, thanh niên được gọi là "Tể phụ" cần một chủ đề, và rất nhiều người đã nhao nhao đưa ra ý kiến.

Có người muốn bàn luận về chiến sự quốc gia,

Ví dụ như những xung đột hiện tại với "văn minh Thẻ Sư" và "văn minh Tà Thần",

Cũng có người muốn bàn về Thần Lộ trong kỳ thi sắp tới,

Lại có người trăn trở về mệnh lệnh mấy năm trước của Chúng Thần Điện!

Vô cùng phức tạp!

Ngô Thiên lặng lẽ lắng nghe, không định cùng Dương Y Y lên tiếng.

Dù sao thì,

Bọn họ hoàn toàn không quen thuộc với những chuyện này.

Thế nhưng...

Hắn không lên tiếng cũng không được.

Ngay lúc hắn đang lặng lẽ "tàng hình", một thiếu nữ dùng thần khí ẩn nấp trong bóng tối đã chú ý tới hắn,

Rồi lập tức lên tiếng.

Tể phụ thanh niên cười cười, nhìn về phía Ngô Thiên.

"Tiểu lang quân, vì sao ngươi lại im lặng không nói?"

"...",

Ngô Thiên ngơ ngác ngẩng đầu,

Bất chợt nhận ra, tất cả mọi người đều đang nhìn mình...

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!