Ngô Thiên dùng ngón tay xoa nắn sợi tóc này, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc.
Là một cường giả Truyền Kỳ, một sợi tóc của Chu Minh Nguyệt cũng có uy năng khó lường. Mà khí tức truyền tin được giám định ra cũng rất rõ ràng, sợi tóc này có hiệu quả đặc biệt.
Chỉ là... sẽ có hiệu quả gì?
"Chàng, Minh Nguyệt Tổ nói sợi tóc này sẽ giúp nàng liên lạc với chàng sau này, gần đây đừng liên lạc."
Bạch Tiêm Tiêm giải thích một câu.
Nghe vậy, Chu Linh cũng nói: "Kỳ thi Đại Học chính là kỳ thi lớn của quốc gia, ngay cả quỷ thần cũng không thể quấy phá. Đoán chừng là vì tránh hiềm nghi, Minh Nguyệt Tổ trong giai đoạn đầu không thể cùng chàng gặp mặt."
"... Thật là làm quá lên rồi."
Ngô Thiên có chút cạn lời.
Đúng lúc này, sợi tóc trên tay hắn toát ra ánh sáng nhàn nhạt, sau đó hóa thành một dòng sáng, vụt một cái bay thẳng vào mái tóc của Ngô Thiên.
Ánh sáng tiêu tán, sợi tóc kia cũng trở nên bình thường.
Ngô Thiên tò mò sờ sờ tóc của mình, thế mà không cảm giác được vị trí của sợi tóc kia!
"Trời ạ, có cảm giác như biến thành Teletubbies vậy."
Ngô Thiên sắc mặt cổ quái.
"Teletubbies là cái gì?"
Điểm quan tâm của Ngụy Hồng Y khác với hai cô gái kia, không nhịn được hỏi một câu.
"... Một loại sinh linh kỳ quái ở Dị Thế Giới."
Ngô Thiên không muốn nhiều lời, cười nói: "Đã đến rồi thì hoan nghênh đến nhà ta làm khách. Alicia nhìn thấy cô giáo Hồng Y tới khẳng định sẽ rất vui vẻ."
"Alicia!"
Hắn hô một tiếng.
Chỉ chốc lát sau, một tiểu la lỵ liền từ trong phòng đi ra, hiếu kỳ nhìn thoáng qua các cô gái, ngoan ngoãn chào hỏi:
"Cô giáo Chu tốt! Dì này mạnh khỏe!"
"A... Dì?"
Khuôn mặt Ngụy Hồng Y co lại.
Nàng có chút thất thần nhìn về phía Alicia, kinh ngạc nói: "Ta giống như một bà dì sao? Thôi rồi... Thôi rồi..."
Kỳ thực, Ngụy Hồng Y tuổi tác không lớn, chủ yếu là nàng khuôn mặt kiều mị, cộng thêm vóc người quá tốt, khiến người ta liếc mắt nhìn sang lại tưởng là một thiếu phụ hai ba mươi tuổi.
Cái này cũng không phải là lỗi của nàng, từ nhỏ đã như vậy, nàng căn bản không hề đi tìm bạn trai.
Chỉ là, Alicia dù sao cũng chỉ là một cô bé, gọi một tiếng "dì" kỳ thực cũng rất bình thường.
"Ồ?"
Alicia nghiêng đầu, cảm giác Ngụy Hồng Y có chút quen thuộc.
"Alicia!"
Ngụy Hồng Y nghiến răng nghiến lợi, hung hăng nhìn Alicia một cái.
Thái độ này và thanh âm, lập tức khiến hai mắt Alicia sáng rực, kinh ngạc nói: "Cô giáo Hồng Y!"
"Ngươi tiêu rồi, dám gọi ta là dì! Phải gọi chị!"
Ngụy Hồng Y hừ một tiếng.
"Chị Hồng Y."
Alicia dứt khoát chịu thua.
Nhìn hai người đùa giỡn, Ngô Thiên cũng bật cười ha hả.
...
Gió thu cắt da cắt thịt, mặt trời chói chang trên cao.
Vào một buổi rạng đông của ngày thu, Ngô Thiên tỉnh lại, khóe mắt còn mang theo một tia ủ rũ.
"Kỳ thi Đại Học lại tới rồi."
Ngô Thiên tỉnh táo lại, trong lòng khẽ động.
Biết mình sắp đi thi Đại Học, Long Linh Nhi mấy ngày nay tuy không nói gì, nhưng cũng nhìn ra được nàng có chút không nỡ, mỗi ngày đều quấn quýt bên Ngô Thiên.
Cho nên Ngô Thiên tốn thêm chút tinh thần, để nàng an tâm hơn.
"Thật là một yêu tinh!"
Ngô Thiên nhìn Long Linh Nhi đang chìm vào giấc ngủ, thở dài.
Yêu Nữ, Yêu Nữ...
Quả thật khiến người ta cuồng nhiệt.
Kiếp trước đọc sách, nói các Đế Vương cổ đại vì mỹ nhân mà không tiếc bất cứ giá nào, Ngô Thiên luôn cảm thấy đó là lời đổ lỗi.
Có thể bây giờ nghĩ lại, nếu thật có nữ tử như vậy, thì người đàn ông nào nỡ lòng vứt bỏ?
"Nói đi cũng lạ, Long Linh Nhi đại khái là do mối quan hệ song sinh chi hồn, tính cách thường xuyên thay đổi, khi thì cao quý, khi thì thanh lãnh, khi thì ôn nhu, khi thì mắng mỏ ầm ĩ."
"Ngược lại cũng phi thường thú vị."
Ngô Thiên lộ ra vẻ tươi cười.
Ở cùng Long Linh Nhi, thường xuyên cảm giác nàng thay đổi xoành xoạch. Ngẫu nhiên là một người vợ hiền dịu, thuận theo; ngẫu nhiên lại trở về thân phận công chúa Long Tộc cao quý của nàng.
Thậm chí có một đêm nọ, Long Linh Nhi còn đánh Ngô Thiên mấy bàn tay.
Hậu quả, tự nhiên là Ngô Thiên hung hăng trả thù nàng một trận, để nàng khóc mấy giờ, mới chịu buông tha nàng.
Nói đùa, cái này còn chưa có kết hôn mà, liền dám đánh chồng, nếu như kết hôn rồi vậy còn không được!
"Ngô --!"
Có lẽ là động tác của Ngô Thiên thức tỉnh giai nhân, Long Linh Nhi uể oải tỉnh giấc, mệt mỏi nhìn thoáng qua bốn phía, rồi ngồi dậy.
Chăn mỏng chảy xuống, lộ ra nửa người trên như ngọc của nàng.
Ngô Thiên vội vàng cầm y phục đến, thấp giọng nói: "Đừng bị cảm."
"Sẽ không cảm mạo."
Vì quá mệt mỏi, Long Linh Nhi không nhịn được ôm lấy cánh tay Ngô Thiên, rồi lại nằm xuống ngủ say sưa.
Ngô Thiên thấy thế, thở dài.
"Chớ giả bộ, ngày hôm nay thi Đại Học, ta vẫn phải rời đi."
"..."
Long Linh Nhi không nhúc nhích.
"Đi!"
Ngô Thiên do dự một chút, thử rút tay ra.
Có thể Long Linh Nhi nhìn như đang ngủ, tay lại nắm chặt không buông.
"Đừng nghịch nữa, ngoan Linh Nhi."
Ngô Thiên chỉ có thể mở miệng.
Sau một khắc, Long Linh Nhi mở mắt ra, má hồng ửng lên: "Mang ta đi..."