Nửa tháng điên cuồng sát lục, Ngô Thiên đương nhiên không hề lãng phí thời gian.
Ngoài việc thu thập điểm sát lục và điểm tích lũy, hắn cũng đã hiểu biết rất nhiều về thế giới này.
Toàn bộ Đại thế giới Cổ Sâm lấy Trùng Tộc làm chủ thể. Mà trong Trùng Tộc, Cổ Trùng được xem là tầng lớp “quý tộc”.
Trên thực tế, trong vô số Trùng Tộc của chư thiên vạn giới, có đủ mọi loại Trùng Tộc kỳ quái, Cổ Trùng chỉ là một nhánh trong số đó, không hề phân cao thấp.
Nhưng dù sao đây cũng là một Dị Giới riêng biệt, nên Cổ Trùng đã trở thành một dạng quý tộc, được vô số Trùng Tộc khác bảo vệ.
Trước đó, Ngô Thiên đã phát hiện một cái tổ trùng kinh khủng, có đến cả vạn con Trùng Tộc tụ tập ở đó.
Ngô Thiên phải mất bảy ngày trời vừa đánh vừa truy đuổi mới hủy diệt được cái tổ trùng đó.
Bên trong tổ, hắn phát hiện hơn chục con Cổ Trùng khổng lồ béo ú, đến mức chạy cũng không nổi!
Ngoài những chuyện đó ra, quan hệ giữa Ngô Thiên và Lý Thanh Lộ cũng đã thân thiết hơn rất nhiều.
Lúc này, Lý Thanh Lộ đang đứng cảnh giới ở bên cạnh.
Ầm!
Kiếm Quang Huy quả không hổ danh, chém đứt phăng cây đại thụ.
Một lực kéo kinh khủng ập xuống, khiến cây đại thụ bị hất bay, gốc cây bên dưới cũng bị xé toạc, vỡ nát.
“Chính là chỗ này.”
Ngô Thiên sáng mắt lên, hắn lật tay cầm chắc chuôi kiếm, dùng nó để đào bới.
Rất nhanh, đất đá văng tung tóe, một cái hốc nhỏ liền xuất hiện.
Bên trong cái hốc này, một quả lạ màu đen trắng đan xen, đang không ngừng co bóp, phập phồng như một trái tim!
“Thuật Giám Định!”
...
“Quả Héo Rũ và Tái Sinh.”
Cấp bậc: 45.
Phẩm chất: Truyền Thuyết.
Giới thiệu: Bảo vật cổ xưa được sinh ra một cách tình cờ, dù là ăn sống hay luyện hóa sử dụng đều vô cùng huyền bí.
...
“Thiên tài địa bảo cấp bậc Truyền Thuyết!”
Ngô Thiên mỉm cười.
Cấp bậc của thiên tài địa bảo không nói lên nó có bao nhiêu thực lực.
Trên thực tế, thiên tài địa bảo này tuy có linh tính nhưng lại không hoàn chỉnh, cho nên cũng không thể gọi là có linh hồn, chỉ là biết xu cát tị hung, tự giấu mình đi mà thôi.
Cấp 45, chứng tỏ vật này có hiệu quả cao nhất đối với người cấp 45!
Người thường hoặc Chức Nghiệp Giả từ cấp 1 đến 45 là đối tượng thích hợp nhất để sử dụng nó!
Và Ngô Thiên, dĩ nhiên nằm trong số đó!
Quả nhiên, ngay lúc Ngô Thiên đào tung đất đá, khiến vật này nhìn thấy ánh mặt trời, bảo vật cổ xưa vốn đang phập phồng liền lập tức tự giấu mình. Lớp vỏ ngoài vốn trong suốt xinh đẹp bỗng nhiên biến thành màu của đá và cây khô, nép mình bên cạnh gốc cây đã đổ sụp.
Người không cảm nhận được khí tức thì mắt thường cũng khó mà phát hiện ra.
Tiếc là, Ngô Thiên vốn đến đây vì nó, làm sao có thể để mất dấu được?
“Vào tay ta nào!”
Ngô Thiên cười ha hả, bàn tay to vồ tới, tóm gọn quả lạ.
“Chít chít…!”
Quả lạ thấy mình bị bắt, không ngừng giãy giụa, nhưng vẫn không tài nào thoát ra được.
“Ngô đại ca, bắt được rồi ạ?”
Lý Thanh Lộ bước tới, cũng mỉm cười.
“Ừm, vận may không tệ.”
Ngô Thiên gật đầu.
Đúng là vận may không tệ. Nửa đường tiên đoán được cảnh này, sau đó nhanh chân đến trước một bước, cảm giác này chill phết!
Bởi vì trong hình ảnh tiên tri, hắn đã thấy rất nhiều thiên kiêu từ các nền văn minh khác nhau. Sau khi trận chiến nổ ra, khu Rừng Cây Khô rộng trăm dặm này đã bị san thành bình địa, thậm chí một cái hồ lớn và mấy trăm ngọn núi bên cạnh cũng bị đánh nát, cuộc tranh đoạt vô cùng khốc liệt!
“Ngô đại ca, mau cất nó đi! Loại thiên tài địa bảo này, mỗi giây trôi qua lại càng tỏa ra sức hấp dẫn chí mạng.”
...
Bỗng nhiên, Lý Thanh Lộ nhíu mày, vẻ mặt có chút khó chịu. Có thể thấy, nàng dường như đang cố gắng kiềm chế điều gì đó.
Nghe vậy, Ngô Thiên như có điều suy nghĩ.
Thứ này… cũng gian xảo phết nhỉ!
Nó dường như đang phát ra một luồng khí tức kỳ lạ, hấp dẫn các sinh linh khác đến đây, hòng nhân lúc hỗn loạn để tẩu thoát!
Nếu cứ để yên không sử dụng, e rằng nó sẽ dụ hết những kẻ trong lời tiên tri đến đây!
“Hắc, không xử lý ngươi, ngươi còn không cam tâm à?”
Ngô Thiên cười cười, hắn tìm trong cửa hàng tích lũy, bỏ ra 50 điểm để mua một cái “Hộp Bảo Quản Vật Phẩm”, rồi bỏ thứ đó vào trong.
Ngay lập tức, Lý Thanh Lộ thở phào nhẹ nhõm, nói: “Cái lực hấp dẫn kỳ quái đó biến mất rồi.”
“Ừm, tìm một nơi, ta sẽ luyện hóa nó!”
Ngô Thiên cười nói.
Miệng lớn ăn tươi đương nhiên cũng được, nhưng như vậy sẽ lãng phí hơn 50% hiệu quả của bảo vật. Ngô Thiên lại không phải kẻ ngốc, đương nhiên sẽ không làm thế.
“Vâng!”
Lý Thanh Lộ gật đầu.
Đúng lúc này, tai Ngô Thiên khẽ động, hắn cất hộp bảo quản đi rồi quay đầu nhìn lại.
Ở bìa Rừng Cây Khô, một nam tử mặc đồ đen, tóc tết đuôi sam, mỗi bước đi trăm mét, đang thong thả tiến đến.
Sau khi đến nơi, hắn có chút kinh ngạc liếc nhìn Ngô Thiên, rồi lại nhìn Lý Thanh Lộ, vẻ mặt như có điều suy nghĩ.
Giây tiếp theo, hắn nở nụ cười, nhìn thẳng về phía Ngô Thiên.
“Siêu Việt Giả à? Thú vị đấy!”
“Thử vài chiêu chứ?”
Vừa mở miệng đã tỏ rõ chiến ý!
Nam tử áo đen bày ra thế tấn, một tay nắm quyền, trên mặt lộ rõ vẻ khiêu khích.