Lông vũ của thiên sứ, mang theo khí tức thánh khiết, dệt thành một bộ y phục thuần túy.
Nếu nó xuất hiện trên người một cô gái xinh đẹp, chắc chắn sẽ khiến người ta phải trầm trồ tán thưởng!
Thế nhưng...
Nếu nó xuất hiện trên người một gã đàn ông thì sao?
"... Ngô đại ca?"
Đồng tử Lý Thanh Lộ co rút lại, kinh ngạc thốt lên: "Anh... anh còn có sở thích mặc đồ nữ nữa à?"
"..."
Diệp Vi cũng ngây người, chết trân nhìn Ngô Thiên.
"..."
Sắc mặt Ngô Thiên cứng đờ, hắn nuốt nước bọt, nói: "Ta nói đây là sự cố ngoài ý muốn, mọi người tin không?"
"..." Lý Thanh Lộ.
"..." Diệp Vi.
Vãi chưởng, sao lại im re thế này?
Ta thật sự không phải trùm giả gái đâu mà!
Ngô Thiên khóc không ra nước mắt, vội vàng vận dụng kỹ năng, biến đổi bộ trang phục lông vũ sơ khai trên người.
Bạch quang lóe lên.
Lông vũ khẽ run rẩy, cuối cùng hòa vào nhau, biến thành một bộ đồ thường màu đen trông có vẻ thoải mái.
Nói ra cũng thật xấu hổ.
Ngô Thiên vừa mới nhận được kỹ năng và hào quang truyền thuyết, nên đã dồn toàn bộ tâm trí vào đó, thành ra không hề để ý có người đến gần.
Dù sao thì Lý Thanh Lộ và Diệp Vi cũng chẳng có ác ý gì với hắn.
Cảm giác của hắn căn bản sẽ không cảnh báo!
Nguyên thần thì càng khỏi phải nói!
"Tuyệt đối là ngoài ý muốn! Ta chỉ đang thử nghiệm kỹ năng mới thôi,"
Ngô Thiên mở miệng giải thích.
Nhưng nhìn ánh mắt của hai cô nàng, e là phen này có nhảy xuống sông Hoàng Hà cũng không rửa sạch nổi.
"Vâng, em tin Ngô đại ca."
Lý Thanh Lộ mỉm cười, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ quái lạ.
"Cô tin mà còn cười?"
Ngô Thiên sa sầm mặt.
"Phụt..."
"Không có mà!"
"Em... em, Ngô đại ca, anh biết em mà, bình thường em không có cười!"
Lý Thanh Lộ cố làm ra vẻ nghiêm túc.
Nhưng nhìn đôi má phúng phính kia thì chẳng giống đang nghiêm túc chút nào!
"... Hứ!"
Diệp Vi hừ lạnh một tiếng, nhìn Ngô Thiên với vẻ rất khó chịu.
Ngô Thiên cũng không hiểu vì sao Diệp Vi không còn giữ thái độ kính nể với mình như trước nữa.
Nhưng hắn cũng không phải người có tính cách tàn bạo, Diệp Vi cư xử bình thường một chút, hắn cũng chẳng bận tâm.
"Thôi được rồi, lúc nãy hai người vào đây có chuyện gì thế?"
Ngô Thiên vội vàng đánh trống lảng.
Lý Thanh Lộ hoàn hồn, liếc nhìn Diệp Vi.
Người sau quay đầu đi chỗ khác.
Lý Thanh Lộ đành phải giải thích với Ngô Thiên: "Chị Diệp muốn hỏi Ngô đại ca xem có muốn đi thám hiểm Lăng Mộ Hoàng Hôn không ạ?"
"Cô nói là lăng mộ của Vua Hoàng Hôn ư?"
Ánh mắt Ngô Thiên lóe lên.
Có chút hứng thú rồi đây!
Vua Hoàng Hôn, một di tích từ thời siêu cổ đại, cách đây tận sáu trăm triệu năm!
Có lẽ, đây đã từng là một nền văn minh huy hoàng, nhưng đáng tiếc đã mai một trong dòng thời gian tính bằng hàng trăm triệu năm.
Nhưng nơi đó đã từng xuất hiện một vị Vua Hoàng Hôn, lăng mộ của ngài vẫn còn tồn tại đến ngày nay, bên trong có lẽ chứa đựng những bảo vật thần kỳ mà ngay cả Văn Minh Pháp Tắc cũng chưa từng xuất hiện!
"Đi chứ!"
Ngô Thiên nghĩ đến thực lực vừa tăng vọt của mình, tự tin đáp: "Chắc chắn phải đi!"
"Vậy quyết định thế nhé, nghỉ ngơi một ngày chuẩn bị đồ đạc, sáng mai khởi hành!"
Diệp Vi cuối cùng cũng lên tiếng, ánh mắt phức tạp.
Dường như nàng muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng cuối cùng nàng do dự một chút, rồi vẫn dứt khoát bước ra ngoài.
Ngô Thiên có chút hoang mang, chẳng hiểu cô nàng này bị làm sao.
Nhưng hắn cũng không nghĩ nhiều.
Hắn kéo tay Lý Thanh Lộ ra ngoài đi dạo.
...
Ngày hôm sau.
Sáu giờ sáng.
Trời vừa hửng sáng, một cơn mưa nhỏ đổ xuống.
Ngô Thiên còn tưởng sắp được chứng kiến một màn cuồng hoan của "Vũ Chi Cổ Trùng", lòng đã hừng hực khí thế, chuẩn bị đại sát tứ phương.
Ai ngờ sấm to mưa nhỏ.
Cơn mưa rả rích chỉ kéo dài một lúc rồi trời lại quang đãng.
Khiến hắn có hơi thất vọng.
Trên Đại Địa Hoàng Hôn.
Ánh dương quang xuyên thủng bầu trời.
Bao trùm cả thế giới.
Địa hình đất vàng của vùng đất hoàng hôn khiến cảnh vật xung quanh trông na ná nhau.
Vô biên vô tận, đâu đâu cũng là những con dốc đất vàng, địa hình phức tạp.
Khu vực này.
Không hề có đường đi lối lại.
Diệp Vi khởi động "Mê Thành Cơ Giới".
Nàng ngự trên ngai vàng giữa không trung.
Tay chống cằm, tựa như một vị nữ vương, ánh mắt nhìn xuống thế gian.
"Ầm ầm ầm --!"
Thành phố cơ giới bay lên trời, lao vút lên không trung trong tiếng ma sát của kim loại và hơi nước, hướng về phía Lăng Mộ Hoàng Hôn.
Bên cạnh thành phố cơ giới.
Ngô Thiên và Lý Thanh Lộ ngồi trên ghế, vừa ngắm nhìn bầu trời và mặt đất đơn điệu.
Vừa trò chuyện.
Cùng Ngô Thiên chiến đấu lâu như vậy, Lý Thanh Lộ tự nhiên cũng nhận được rất nhiều lợi ích, thực lực đã tăng lên rất rất nhiều!
...
Thiên địa cực kỳ yên tĩnh.
Ngoại trừ âm thanh của thành phố cơ giới, dường như ngay cả tiếng gió cũng không có.
Ngô Thiên và Lý Thanh Lộ trò chuyện một lúc rồi lim dim chợp mắt.
Không biết từ lúc nào.
Thành phố cơ giới đột ngột dừng lại!
Ong --! ! !
Thành phố kim loại khổng lồ bắt đầu hạ xuống.
Ầm một tiếng.
Đáp xuống mặt đất.
Ngô Thiên tỉnh lại, kéo Lý Thanh Lộ vẫn còn hơi mơ màng, đạp không một bước, lơ lửng giữa trời.
Hắn nhìn ra bốn phía.
Đây không phải là "Đằng Quang Dược Không", mà là hiệu quả của "Vũ Y"!
Như cá gặp nước.
Ngô Thiên bây giờ bay lượn mà không gặp chút áp lực nào.
Cứ như là bản năng.
Người khác có thể đi bộ.
Còn hắn thì có thể bay lượn một cách tùy ý.
❅ Thiên Lôi Trúc ❅ Cộng đồng dịch